- Ngay cả cái này ngươi cũng đoán được?
-Loại ngữ khí này của ngươi lại tới nữa.
Trịnh bá gia lấy ra tranh cuộn, mở ra.
Bên trong là một bức họa, hơn nữa bên trong vẽ là một tòa quan ải, là cảnh tượng đánh giặc.
-Đây là hắn vẽ, bức Tuyết Hải Quan chi chiến của ta.
-Ân.
-Hắn so với năm đó thông minh hơn nhiều, đáng tiếc, ngươi nói, tại sao con người phải trải qua một hai lần suy sụp mới có thể đứng lên?
-Nghe lời này, tựa hồ là chuyện tốt.
-Chúng ta cần cảm ơn suy sụp, bởi nó giúp chúng ta càng trở nên trưởng thành.
-Cho nên, vị Tam điện hạ kia còn phải cảm kích ngươi?
Trịnh bá gia lắc đầu nói:
-Ta đã nói rồi, chuyện của hắn khong nên đổ lên đầu ta, hẳn chỉ là một bao cát bị Bệ Hạ đưa cho Tĩnh Nam Hầu trút giận.
-Nhưng mấy năm nay khi hắn gặp ác mộng, khẳng định thường xuyên nhìn thấy gương mặt ngươi.
-Ha ha.
Kiếm Thánh nói:
-Hắn muốn ra sao?
Trịnh bá gia lắc đầu nói:
-Ra để Hoàng thất mật mặt và xấu hổ sao? Một ngày Tĩnh Nam Hầu còn, hắn không có khả năng rời tòa Hồ Tâm Đình này. Nhưng ta yêu cầu công đạo, hắn cũng muốn một công đạo, chúng ta cho nhau công đạo, Yến Hoàng nơi đó, cũng có công đạo. Sau đó cuộc sống của hắn ở Hồ Tâm Đình cũng có thể tốt hơn một chút.
-Tại sao?
-Ngươi không cần biết.
-Cũng phải.
-Ta muốn ngủ trong chốc lát, hôm qua không được nghỉ ngơi thoải mái, chờ khi trở về, đám người mù bọn họ cũng vừa tới.
Trịnh bá gia vừa mới dựa thân hình xuống, Kiếm Thánh bỗng nhiên mở miệng nói:
-Có kiếm khí.
Trịnh bá gia đột nhiên từ dựa lưng biến thành phủ phục xuống đáy xe ngựa.
Kiếm Thánh hơi ngoài ý muốn, nói:
-Ngươi thật đúng là sợ chết.
Trịnh bá gia quay đầu nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:
-Cần thiết.
Kiếm Thánh nói:
-Là lão nhân bên cạnh nữ nhân kia.
Xe ngựa đã ngừng lại.
Thất thúc đã đứng trước xe ngựa, mở miệng nói:
-Quận chúa mời Bình Dã Bá nhập hậu viện.
Bên trong xe ngựa, Kiếm Thánh mở miệng nói:
-Nàng mời ngươi đến nhà nàng ngồi kìa.
Trịnh bá gia cười hai tiếng ha ha, bò lên, đi đến đằng trước, xốc màn xe lên, hô lên với Thất thúc đằng trước:
-Để Lý Thiến tự đến Lục hoàng tử phủ gặp Bổn Bá!
. . .
Thất thúc hơi hơi mỉm cười, nói:
-Không thích hợp đi?
Trịnh bá gia cũng cười nói:
-Bổn Bá rất bận.
Nói xong, Trịnh bá gia buông mành xuống, ngồi trở về.
Tiểu Trương công công bắt đầu tiếp tục điều khiển xe ngựa đi lên, nhưng mà lại ngừng lại, bởi Thất thúc không tránh ra, vẫn chắn đường như cũ.
Nhưng rất nhanh, tiểu Trương công công cắn răng.
Hắn là con nuôi của Trương công công, tư chất của tiểu Trương công công tự nhiên rất ưu tú, hắn biết người chặn đường phía trước có thân phận gì, nhưng đồng thời càng rõ ràng hơn người ngồi bên trong phía sau hắn rốt cuộc có thân phận gì, quan hệ với chủ tử nhà mình thế nào?
Cha nuôi từng dạy hắn, sau khi bỏ căn đi, đời này ngươi chính là người vô căn.
Người vô căn muốn sống sót trên cõi đời này, chỉ có thể dựa vào chủ tử.
Trong mắt ngươi chỉ có một chủ tử thôi.
Cho nên, sau khi do dự trong chốc lát, tiểu Trương công công lái xe đâm thẳng về phía Thất thúc.
Kiếm trong tay Thất thúc ra khỏi vỏ một nửa.
Bên trong xe ngựa, Long Uyên kiếm bên người Kiếm Thánh cũng ra khỏi vỏ một nửa.
Ngay sau đó, Thất thúc tránh đường ra.
Xe ngựa chạy qua đi.
Tiểu Trương công công thở phào một hơi.
Bên trong xe ngựa, Kiếm Thánh đem Long Uyên trở vào bao, nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Cảm giác thế nào, so với ở Tuyết Hải Quan hẳn yên chí hơn nhiều.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Bởi Tuyết Hải Quan là địa bàn của ta, cho nên ta ngược lại sẽ bị bó tay bó chân, nhưng nơi này là kinh thành, ta vừa lúc có thể thoải mái hơn, nếu hắn tiếp tục chặn đường, ta thật sự muốn nhờ ngươi bắt hắn dùng nhất kiếm kia, đỡ hắn mất công cả đời dùng một thanh kiếm lắc lư lắc lư, mệt bỏ mịa!
Nếu quận chúa xảy ra chuyện ở Tuyết Hải Quan, đây tất nhiên là sai lầm của hắn.
Nhưng ở kinh thành, trước mắt bao người, ngược lại là một địa phương có thể nói đạo lý.
Hôm qua Yến Hoàng tổ chức nghi lễ long trọng cho hắn, nói chung không thể trơ mắt nhìn hắn chết bất đắc kỳ tử trên phố chứ!
-Hắn tu luyện kiếm kia, cũng không dễ!
-Ta rất phiền hắn, cũng phiền nữ nhân điên sau lưng hắn.
Kiếm Thánh gật gật đầu.
Trịnh bá gia duỗi cái eo lười, híp mắt một nửa, một lần nữa lưng trên vách, nói:
-Thời gian không đến nửa năm nữa, ta sẽ trở nên đủ tự tin, vứt bỏ nguyên nhân địa phuoưng bất đồng, còn có hai nguyên nhân.
Một là công chúa.
Sau khi đoạt công chúa, ba vị tướng tài trẻ tuổi được xếp chung với ta chỉ có thể xếp sau lưng ta, hít khói, danh vọng có thể khiến người ta mệt mỏi không giả, nhưng danh vọng cũng có thể giúp người ta bảo lãnh mệnh.
Còn có một cái, đó chính là ngươi!
Ngươi phục hồi như cũ mới là mấu chốt nhất.
Nói một ngàn nói một vạn, nếu tên tuổi càng lớn chuyện liên hệ càng lớn, nếu người ta có thể thừa dịp ngươi lên phố, trực tiếp giết chết ngươi, vậy tất cả đều vô nghĩa.
-Ta không thích đem tính mạng bản thân đũa bỡn, nếu người khác thích nói câu “Lấy đại cục làm trọng”, ta sẽ làm ngược lại bởi ta không phải người thích lấy đại cục làm trọng!
Một công chúa, một Kiếm Thánh.
Để Trịnh bá gia đứng trước mặt quận chúa dựng thẳng cái eo.
Đây chỉ là một vị trí tương đối độc lập, ở kinh thành.
Sau này so bối cảnh hai bên.
Phía sau lưng ngươi là Trấn Bắc Hầu phủ, phía sau lão tử chính là Tĩnh Nam Hầu, ai sợ ai chứ?
. . .
Người mù và Dã Nhân Vương mang theo một đám người hầu cận đã vào phủ đệ Cơ Thành Quyết, tòa phủ đệ này rất an toàn, bởi Cơ Thành Quyết vì bảo vệ thê tử và hài tử, đã mời vài cao thủ và một đám người am hiểu ẩn núp ở bốn phía tiến hành bảo hộ.
Quản sự phủ đệ rất cẩn thận chiêu đãi người của Bình Dã Bá.
Có mẻ quýt mới, người mù Bắc lại bắt lấy vài nắm, nhét đầy túi.
Tuyết Hải Quan chỗ đó muốn ăn cái trái cây không dễ, tuy nói người mù lấy việc công làm việc tư, sai người vận chuyển một ít quả quýt về, nhưng nói thật, trái cây để lâu mà ăn thật không tốt.
Trái cây trong phủ đệ Cơ Thành Quyết đều là đồ mới, đây đều là các nơi tiến cống, phủ nội vụ của Bệ Hạ sẽ đúng giờ mang đến cho tôn tử.
-Không biết xấu hổ đoạt quýt của hài tử.
Cẩu Mạc Ly tức giận trêu chọc nói.
-Thân thể tiểu hài tử rất yếu đuối, ăn nhiều quýt sẽ không tốt.
Người mù tiếp tục lột quả quýt.
Cẩu Mạc Ly ngồi trên bậc thang, đây là tiểu viện đãi khách, chỉ có một mặt hướng ra ngoài trời, nhưng Cẩu Mạc Ly vẫn rất tham lam vươn đầu lưỡi, tận tình hô hấp bầu không khí nơi này.
Người mù ném một múi quýt cho vào miệng, nói:
-Thật giống chó!
Cẩu Mạc Ly không tức giận, hắn dù sao cũng vẫn luôn tự xưng hắn là tiểu cẩu tử, ngược lại rất đắc ý nói:
-Không ngờ ta có thể đến Yến Kinh tận tình hô hấp mùi hương nơi này.
-Nhưng so với sự tưởng tượng của ngươi lại bất đồng, phương thức cũng bất đồng.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long