Người kia dừng một chút, nói bổ sung:
-Quý khí trên thân vị công chúa kia, so với loại nữ tử sinh ra từ dân gian chúng ta, tuyệt đối không thể dưỡng ra được.
Thái quý nhân là xuất thân Càn nhân, mà người còn lại xuất thân từ nữ tử Tấn nhân.
Hai người đều xuất thân từ dân gian, sau đó được đưa vào cung.
Thái quý nhân được thụ phong là Vĩnh Bình Nguyên Niên, lúc ấy là thời điểm Yến quân nhập Càn.
Tiểu lục tử từng nói đùa với Trịnh bá gia rằng phụ hoàng hắn tại thời gian kia vẫn luôn thích lâm hạnh mấy vị phi tử xuất thân Càn Quốc, muốn sinh hạ một vài hoàng tử mang huyết thống Càn Quốc.
Lúc ấy Trịnh bá gia còn nói quả thật bội phục Yến Hoàng, ngày đêm vì nước làm lụng vất vả, thật sự dốc hết sức lực, trăm công ngàn việc.
Dù sao hai người bọn họ nói chuyện lén lút, cái gì cũng dám nói, cái gì cũng dám đùa.
Mà vị Thái quý nhân này chính là người được Yến Hoàng lâm hạnh.
Sau đó, Tấn địa được sáp nhập vào bản đồ Yến Quốc.
Bệ Hạ lại nạp mấy vị nữ tử Tấn địa vào cung.
Kỳ thật đây đều là đại tộc Tấn địa chủ động đưa tới đây, nó cũng là ước định thành quy củ.
Đinh Nghi Nhân cũng là một trong số đó.
Trong một năm này, khi Yến Hoàng rảnh rỗi, đều đến chỗ nàng ở.
Dân gian vẫn luôn đồn đoán về sức khỏe của Yến Hoàng, nhưng Bệ Hạ rốt cuộc thâm cư trong cung, mấy năm nay chẳng sợ thu hết các nơi trong Tam Tấn, vẫn chưa từng đi tuần hành gì, mà trong cung dưới sự xử lý của Ngụy Trung Hà, có thể nói kín không kẽ hở, cho nên ngoại giới vẫn không cách nào bắt được tình báo chuẩn xác về thể trạng của Yến Hoàng.
Nhưng có một cái không giả, cũng không cách nào che lấp.
Đó chính là những năm gần đây, phi tử trong cung không sinh con.
Cuối cùng có một người từng mang thai, nhưng đó chỉ là chuyện mấy năm trước đây, lần đó không giữ được hài tử.
Người cuối cùng sinh hạ được con vua là Thục phi, cũng chính là mẫu phi Thất hoàng tử.
Con vua không có khả năng giả tạo, coi như Hoàng Đế cũng không dám làm thủ đoạn gì trên phương diện này.
Cho nên, mấy năm nay Yến Hoàng vẫn không có con chính là bằng chứng rõ ràng nói thân thể Yến Hoàng đã không còn tốt nữa.
Phải biết rằng, quan gia Càn Quốc có tuổi tác xấp xỉ Yến Hoàng, hàng năm đều có quý phi sinh hạ công chúa và hoàng tử, đặc biệt Thất công chúa Càn Quốc, dựa theo ngày tháng sinh ra, suy tính một lát có thể biết khi mẫu phi thụ thai cũng chính là ngày Yến quân ngoài thành Thượng Kinh vẫn chưa thối lui.
Có văn nhân Càn Quốc còn cố ý vì thế viết một bài thơ, trong thơ miêu tả quan gia đối mặt với Yến quân đột kích, vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ.
Đương nhiên, cái này có thể nói đây “Vuốt mông ngựa” mà không biết xấu hổ.
Nhưng cũng có thể từ một góc độ này nhìn ra, thân thể Triệu quan gia Càn Quốc vẫn luôn khỏe mạnh.
-Đúng rồi, tỷ tỷ, đây là?
Đinh Nghi Nhân chỉ vào cái hộp Thái quý nhân ôm trở về hỏi.
Chiếc hộp này được đóng gói tinh mỹ, có sọc tinh tế, có thể suy đoán đồ vật bên trong rất trân quý.
-Cái này, vị công chúa kia mang đến không ít lễ vật, khi Tần quý phi gọi ta đến thăm công chúa, công chúa để chúng ta tự lựa chọn.
-Đáng tiếc, phẩm cấp của muội muội không đủ, không chọn được đến chỗ cao.
-Nhìn muội muội ngươi nói kìa, lúc này ngươi mới tiến cung được bao lâu đã được Bệ Hạ lâm hạnh, không cần bao lâu nữa phẩm cấp tự nhiên lên, đến lúc đó khi ta thấy muội muội còn phải hành lễ.
-Tỷ tỷ lại trêu ghẹo muội muội rồi.
Lúc này, có tiểu thái giám vô cùng lo lắng chạy tới.
-Ai da, Thái quý nhân, ngài thật đúng để nô tài mệt.
-Ân? Tiểu Lý công công, có chuyện gì?
-Hôm nay không phải ngài có lịch hẹn với sứ thần Càn Quốc sao, ở Khải Hợp điện, ngài đây đã quên rồi sao?
-Nha, ta quên béng mất, chỉ lo đi gặp công chúa đi.
-Quý nhân, ngài vẫn mau mau theo nô tài chuẩn bị một chút đi.
-Phải phải phải, ta đây đi, đi thôi.
Thái quý nhân vô cùng lo lắng đi theo tiểu Lý công công.
Thái quý nhân là người Trừ quận Càn Quốc, bình thường vốn là nhà tiểu thương nhân, sau này nhà phá sản, vì gán nợ cho nên bị bán cho thương đội Yến Quốc.
Trong này tự nhiên không thiếu được bàn tay của Mật điệp tư, sau đó Thái quý nhân được thu vào trong cung, trở thành phi tử Càn nhân của Yến Hoàng.
Khi Thái quý nhân vừa mới vào cung, Đại Yến và Càn Quốc vẫn còn chưa khai chiến.
Sau khi thu được tin tức, triều đình Càn Quốc làm ra một chuyện thật không có mặt mũi gì, đó chính là ban tước cho người nhà Thái quý nhân ở Trừ quận.
Tuy đây chỉ là một tước vị vớ vẩn, không có đất phong cũng không có thực ấp, nhưng cũng xem như cho nhà này mặt mũi.
Không có biện pháp, ai bảo lúc ấy Càn Quốc đối với Yến Quốc mang theo một loại không tự tin đây.
Hiện tại tòa hậu viên ngoài kinh thành kia còn không phải Càn nhân giúp Yến nhân tu sửa sao?
Từ đây về sau, mỗi lần sứ Càn đến Yến, đều phái nữ quan vào cung tới gặp vị Thái quý nhân này, hỏi han ân cần một phen.
Trong cung Yến Quốc đối với chuyện này cũng chỉ trông thấy mà thôi, không có gì ghê gớm.
Lần trước, biên cảnh hai nước thường xuyên cọ sát, Chung Thiên Lãng suất kỵ binh làm Yến nhân ăn vài lần nghẹn, nhưng sau khi Đại hoàng tử Cơ Vô Cương đi vào Nam Vọng thành bắt đầu chủ trì quân vụ, làm Càn nhân liên tục nếm mùi thất bại trong mấy lần xung đột nhỏ.
Càn nhân không muốn khuếch đại chiến sự lập tức lại phái sứ giả tới nghị hòa lần thứ hai, nếu sứ giả tới, tự nhiên cần phải dựa theo lệ cũ, vẫn phái người đến gặp vị Thái quý nhân này.
Mà Thái quý nhân đối với chuyện “Người trong nhà” tới này chơi, cũng cực kỳ ham thích.
Thứ nhất làm cho nữ tử đáng thương này cảm thấy bản thân cũng là người có nhà mẹ đẻ.
Thứ hai nàng cũng có thể thông qua nữ quan trong đoàn sứ kia biết được một ít tình huống cha mẹ nàng.
Nhưng hôm nay, nàng thật sự bởi nhìn thấy công chúa, mà nhất thời quên béng mất chuyện này.
Thái quý nhân đi rất vội vàng, quên mất cái hộp để lại trên bàn đá kia.
Đinh Nghi Nhân vốn định gọi nàng lại, nhưng do dự một chút, vẫn không gọi lại, ngược lại cầm lấy cái hộp này, trở về tẩm điện.
Vừa mới trở lại Tẩm điện, buông cái hộp kia xuống, có cung nữ tới bẩm Tần quý phi bảo nàng tới.
Bởi hôm nay công chúa tới đây phân phát quà, nhưng người có thể được tặng đều là quý nhân có phẩm cấp từ phi tử trở lên, Tần quý phi là người biết quản sự hậu cung, cho nên đáp ứng tất cả để mọi người tới đây nhận quà, những người còn lại chưa được phát ngược lại để đến bữa cơm tối.
Cho nên, khi Đinh Nghi Nhân cầm cây trâm lần thứ hai trở về Tẩm điện, đã vừa lúc vào đêm.
Nguyên nhân lúc này nàng mới về, không ở lại trò chuyện lâu bởi sắp đến thời điểm Bệ Hạ quyết định đêm nay ngủ nhà ai.
Đinh Nghi Nhân buông cây trâm không phải thứ quý báu này ra, khinh thường nói:
-Thật không biết xấu hổ tặng người ta đồ vật rẻ tiền này, thật coi ta là kẻ chưa biết việc đời sao?
Đinh Nghi Nhân xuất thân từ đại tộc Tấn địa, cho nên từ nhỏ cũng sống trong nhung lụa.
Ngay sau đó, Đinh Nghi Nhân lấy cái hộp tinh xảo của Thái quý nhân kia tới đây.
Mặt trên còn có một cái khóa liên hoàn, không khó mở ra, lại cho người ta một loại cảm giác xảo diệu.
Xoạch, xoạch, xoạch, xoạch. . .
Một cái khóa lại một cái khóa lại mở ra.
Đinh Nghi Nhân cuối cùng mở hộp ra.
-Đây là. . . Cái gì?
Đinh Nghi Nhân cầm “Độc giác tiên” vô cùng tinh xảo kia lên, thứ này sờ vào còn hơi nóng lên.
Nhưng tạo hình thứ này, thoạt nhìn thoạt nhìn. . .
Đúng lúc này, Đinh Nghi Nhân bỗng nhiên phát hiện bên người có một bóng người, lúc này lập tức xoay người, thấy Yến Hoàng Bệ Hạ không biết lúc nào đã tiến vào phòng nàng mà không được thông báo.
Lúc này, mặt Yến Hoàng rất âm trầm, cực kỳ âm trầm.
-Bệ. . . Bệ Hạ. . .
-Xem ra, do trẫm thỏa mãn không được ngươi.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long