Cơ Thành Quyết mãi mới trở về.
Trịnh bá gia về trễ nên ăn cơm tối hơi muộn, người mù đã chuẩn bị bữa ăn sẵn cho hắn.
Cơ Thành Quyết đến thẳng sân phòng ở Trịnh Phàm, ngày thường mỗi lần hắn trở về đều đến gặp nhi tử, lần này phá quy luật này luôn.
Ném thân mình lên đệm, đôi tay Cơ lão lục chống lên mặt đất, thở dài nói:
-Mệt chết.
Trịnh bá gia thờ ơ, tiếp tục uống trà, không có trà thơm đại trạch Sở Quốc, nhưng trong nhà Cơ lão lục không thiếu chỗ tốt gì, Trịnh bá gia không thích uống trà, nhưng thích uống đồ trân quý.
Cơ lão lục chờ đợi, thấy Trịnh bá gia không có tiếng an ủi nào, không khỏi có chút ai oán, nói:
-Vốn dĩ hôm nay rất vội, tiếp tục chặt đầu cá, vá đầu tôm, thật vất vả dọn dẹp, nhưng phụ hoàng cố tình lại đến, lại tiếp tục đôn đốc.
Hộ bộ, trên, yêu cầu nuôi nấng Lục bộ khác, dưới, các châu huyện địa phương phía dưới và quân đầu lĩnh các nơi đều gào khóc xin ăn, hiện tại Đại Yến đã bị hút khô đến cực hạn, Hộ bộ không ngừng thu không đủ chi, thậm chí còn phải đi khắp nơi cò kè mặc cả.
-Vội cái gì?
Trịnh bá gia hỏi.
-Phụ hoàng muốn hỏi quân tính.
-Quân tính?
Quân tính xem như các nói của triều đình Yến Quốc bên này, tương đương nói đặc tính hình thức chiến tranh đời trước.
Trước khi đánh giặc, Hoàng Đế và các đại môn phiệt cùng nhau tính toán lương thảo quân giới binh lính vân vân, mọi người đều tính ra một cái chương trình, sau đó mới phát binh.
Nói ngắn lại, chính lại mọi người ngồi chung tính đi tính lại, muốn đánh trận cần bao nhiêu tiền tài và nhân lực.
Cơ lão lục biết Trịnh bá gia muốn hỏi cái gì, nói:
-Phụ hoàng chưa nói muốn đánh nơi nào, chỉ là bảo chúng ta tính tính toán toán.
-Nga? Tính ra cái gì rồi?
-Khẳng định đều không tính ra cái gì, hiện tại giữ cái sạp Yến Quốc này đã không dễ, nào có thể để trống không thuế ruộng đánh giặc, cái này không phải trò đùa.
So với việc Đại hoàng tử và Chung Thiên Lãng ở biên cảnh Nam Vọng thành dùng kỵ binh cỗ nhỏ chém giết, chỉ có thể gọi là trò chơi con nít.
Không điều động binh mã quy mô từ hai vạn trở lên trong thời gian vượt qua một tháng, kỳ thật đều không cần để lên mặt bàn cho Yến Hoàng tính toán.
-Kỳ thật, muốn đánh không phải không thể đánh.
Trịnh bá gia một bên uống trà một bên nói.
Cơ Thành Quyết cười cười, nói:
-Đại Yến ta là quốc gia, không phải trại quân đội, nói chung không thể nhiều lần đánh bạc, đánh đến táng gia bại sản đi?
Chính như lời Trịnh bá gia nói, nếu đánh tự nhiên có thể đánh.
Hiện tại thu không đủ chi, muốn đánh mà nói, có thể thu thuế một lần cho bốn năm năm sau.
Đối với các ổ bảo và thương nhân các nơi có thể trực tiếp tiến hành trưng thu quân nhu.
Đối với dân phu thôn xóm, tiến hành mạnh mẽ vượt qua hạn độ lao dịch.
Tóm lại, đây chính là tiêu sài tiền đồ tương lai của Đại Yến, mạnh mẽ đánh bạc một hồi.
Một chiêu này, kỳ thật lần trước Yến Quốc đã dùng qua.
Ban đầu sau khi kết thúc ngựa đạp môn phiệt, Trấn Bắc Hầu bất chấp rửa sạch một lượt, trực tiếp điều binh quay lại Ngân Lãng quận cùng Tĩnh Nam Hầu hợp binh, bắt đầu mượn Càn phạt Tấn.
Đối với đường đánh Càn Quốc, đánh tới dưới thành Thượng Kinh.
Đối với một đường Tấn Quốc, trực tiếp đánh tan và thu hơn nửa Tấn Quốc.
Sau đó dựa vào chiến tranh đối ngoại thắng lợi mang đến uy vọng, Yến Hoàng trên áp chế triều đình, quân quyền cường thịnh, dưới an ủi lê dân, chiến tranh đối ngoại thắng lợi để bá tánh có thể tạm thời giảm xuống trình độ vất vả sinh hoạt.
Nhưng mà, Cơ Thành Quyết dù sao cũng là “Người làm ăn”, người làm ăn có đặc điểm cơ bản, một là không lời không lỗ, vốn là khả năng “Đông Sơn tái khởi”, một là ổn định, có thể tiếp tục phát triển.
Loại động một ít đánh bạc này kỳ thật trên bản chất vẫn không thoát ly khỏi phạm trù bình thường.
-Ta sợ phụ hoàng, thật sự muốn tính toán làm như vậy.
-Bệ Hạ phải làm, nhất định muốn làm, ngươi có thể ngăn được?
Trịnh bá gia trêu chọc nói tiếp:
-Chẳng lẽ Cơ Thành Quyết ngươi muốn suất lĩnh một đám đại thần, quỳ ngoài cửa Hoàng cung thỉnh nguyện? Đây không phải chuyện Cơ lão lục ngươi có thể làm.
-Ta họ Cơ, ta là Yến nhân.
Cơ Thành Quyết nói.
Trịnh bá gia duỗi tay che ngực lại, cũng có vẻ rất nghiêm túc nói:
-Ta cũng là Yến nhân.
-Đại Yến, kỳ thật có thể vừa vững vừa ổn.
Cơ Thành Quyết nói.
-Đây là cái nhìn của ngươi, ngươi cảm thấy năng lực ngươi rất mạnh, tự nhiên hy vọng chờ sau khi ngươi ngồi lên vị trí kia, cục diện so với hiện tại có thể tốt hơn một chút, thậm chí ngươi khả năng còn sẽ có một ít tư tâm, nếu Bệ Hạ làm xong xuôi tất cả, chờ sau khi ngươi ngồi lên vị trí kia, phát hiện bản thân không còn việc gì làm, vậy còn gì thú vị nữa?
Trịnh bá gia dừng một chút, nói tiếp:
-Trăm triệu sinh linh, người có thể ngồi lên vị trí kia có bao nhiêu? Nếu ngồi lên trên kia, dù sao cũng phải làm chút chuyện để sử sách lưu lại, ít nhất, cần lưu lại một ít chuyện xưa cho hậu nhân xem. Nhưng đứng trên góc độ của Bệ Hạ, hắn sẽ không nghĩ như vậy.
Trịnh bá gia tự hỏi tự trả lời nói tiếp:
-Hắn thật vất vả ngựa đạp môn phiệt tập quyền trong tay, không nhân cơ hội này dẹp yên toàn bộ phương đông, nhất thống Chư Hạ, Bệ Hạ có thể cam tâm sao? Hợp lại cực cực khổ khổ dốc hết sức lực hơn nửa đời, chỉ vì làm áo cưới cho người khác? Chẳng sợ người này chính là nhi tử hắn!
Cơ Thành Quyết híp híp mắt, nhìn Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm tiếp tục nói:
-Quả thật, trên đời này đại bộ phận cha mẹ, là cái loại nguyện ý đem tất cả của bản thân dâng hiến cho hài tử, tài phú, nửa đời tích tụ, thậm chí tính mạng. . . Nhưng, nói như thế nào đây, ta không phải loại cha mẹ này!
-Ngươi vẫn chưa có hài tử.
-Không, ta cảm thấy sau khi ta sinh hài tử, ta sẽ không. . .
-Chờ ngươi có hài tử rồi nói.
Trịnh bá gia tức giận nói:
-Ngươi có để ta nói chuyện không? Chúng ta hai ba năm thật vất vả mới gặp một lần, bây giờ đang tranh thủ nói chuyện với ngươi, ngươi còn muốn ta còn phải trở về sinh hài tử mới qua đây nói chuyện tiếp, đúng không?
-Được rồi đươc rồi được rồi, ngươi nói tiếp đi.
Cơ Thành Quyết vội vàng chịu thua, kỳ thật, thời gian rất lâu, hắn vẫn luôn cảm thấy Trịnh Phàm người này, rất tự tại, hơn nữa gần như toàn năng.
Biết đánh giặc, biết làm người, biết làm thơ.
Từ xưa đến nay, người tinh thông một cái đã đủ lưu danh, người tinh thông hai cái tất nhiên là văn võ toàn tài, người tinh thông ba cái, chẳng biết dùng từ nào để hình dung.
Nhưng trên sự kiện này, Cơ Thành Quyết cảm thấy Trịnh Phàm sai rồi, trước khi không có hài tử, hắn kỳ thật có suy nghĩ giống Trịnh Phàm, nhưng từ khi có hài tử, xác thực mà nói, từ một khắc hắn biết thê tử hắn mang thai, ý tưởng của hắn đã trong nháy mắt thay đổi.
Vì sao Tĩnh Nam Hầu lại đưa nhi tử đến chỗ Trịnh Phàm nuôi dưỡng?
Nói thật, lấy địa vị và uy vọng hiện tại của Tĩnh Nam Hầu, coi như muốn nuôi nhi tử bên người.
Ai có thể cản trở?
Ai dám cản trở?
Ai có tư cách ngăn?
Sau khi có hài tử, Cơ Thành Quyết mới hiểu được một ít thâm ý trong hành động này của Tĩnh Nam Hầu.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .