Bên này, Trịnh bá gia vẫn còn tiếp tục nói:
-Dựa vào cái gì đưa hết cho hài tử, người nào cũng chỉ sống một đời này, ai cũng chỉ có một cái đời này, thế nào cũng không thể bạc đãi bản thân chứ?
Cơ Thành Quyết gật gật đầu, nói:
-Phải phải phải.
-Ngươi nói cho có lệ.
-Không có.
-Ngươi có.
-Tốt, ta có.
Trịnh bá gia duỗi tay vỗ vỗ bả vai Cơ Thành Quyết, nói:
-Kỳ thật, đây chỉ là điều thứ nhất, nếu Bệ Hạ thật sự hoàn toàn chỉ tư tâm, Cơ lão lục ngươi có thể mang theo các đại thần đến cửa cung ngồi quỳ khuyên Bệ Hạ không cần cực kì hiếu chiến.
Trịnh bá gia dừng một chút, bổ sung:
-Nếu thật sự sợ mà nói, để Thái Tử dẫn đầu, dẫn tất cả đám huynh đệ các ngươi cùng đi, nói chung Bệ Hạ không thể cùng một lúc ném tất cả huynh đệ các ngươi vào nồi hấp.
-Nga? Nguyện nghe kỹ càng.
-Ngươi không ở trong quân, đối với chuyện trong quân khả năng chỉ biết một cách tổng quát, kỳ thật không nhìn rõ. Bệ Hạ muốn động thủ sớm một chút, trong thời gian hắn tại vị làm xong tất cả, cũng vì Bệ Hạ rõ ràng, nếu ngày nào đó Bệ Hạ không còn. . .
-Ta tự tin, vẫn có thể ổn định cục diện.
Cơ Thành Quyết mở miệng nói.
-Ta tin, ta tin năng lực ngươi, nếu không ta sẽ không ở nhà ngươi, nếu ngươi không có bản lĩnh kia, ta đã sớm ăn sạch sẽ đồ của ngươi, rồi rũ sạch mọi quan hệ với ngươi.
-Lời này nói thật lộ liễu.
-Giữa hai anh em, cái này gọi là chân thành và trung thực.
-Được, ngươi tiếp tục nói.
Cơ Thành Quyết gật gù nói.
Trịnh bá gia cười nói:
-Ngươi có thể ổn định cục diện, ta cũng tin ngươi có năng lực ổn định cục diện, nhưng, ổn định không đơn giản. Nói câu không dễ nghe, khi Bệ Hạ còn, Trấn Bắc Hầu Tĩnh Nam Hầu vĩnh viễn sẽ đứng phía sau Bệ Hạ. Như năm đó trong Hoàng cung, Bệ Hạ ở phía trước, hai vị Hầu gia ở phía sau, sau đó chính là mấy ngàn Thiết kỵ hai quân.
Trịnh bá gia nói đến đây, rất nghiêm túc nói tiếp:
-Nhưng nếu Bệ Hạ không còn nữa, ai có thể động bọn họ? Ta nói không phải loại điều động này, mà Bệ Hạ nói muốn thu hồi quyền thống trị địa phương, Tĩnh Nam Hầu không hề động tĩnh, cam chịu phối hợp với triều đình làm vậy. Nếu ngươi ở vị trí kia, ngươi sẽ cảm thấy Tĩnh Nam Hầu sẽ cho ngươi mặt mũi như vậy?
Trịnh bá gia thấy Lục hoàng tử không nói gì, nói tiếp:
-Hơn nữa, Đại Yến may mắn có hai vị Hầu gia, đây là thời cơ ngàn năm có một, không thừa dịp lúc này dụng binh, nhanh chóng đánh xong rồi xóa sạch, chờ sau đó, trời biết có thể xuất hiện loại soái tài bách chiến bách thắng kia hay không?
Trịnh bá gia nói đến đây, cười cười ý vị thâm trường nói:
-Hơn nữa, đây cũng là lý do quan trọng nhất. Ta lấy ta làm ví dụ, nếu ba vị kia không còn nữa, nếu người ngồi trên Long ỷ là Thái Tử và Cơ lão lục ngươi, ngươi biết ta, Bình Dã Bá, sẽ lập tức làm chuyện gì?
-Sẽ làm chuyện gì?
-Nghe nói tin tức ngươi đăng cơ, ta thật sự cao hứng, đêm đó điều động binh mã Tuyết Hải Quan ra khỏi thành, trực tiếp khống chế khu vực, đem địa bàn của ta từ một cái điểm trực tiếp lôi ra cái mặt. Những thành trì phụ cận sẽ nghe theo hiệu lệnh ta. Sau đó, trên đại biểu tỏ lòng trung thành với ngươi, ta dám cam đoan với ngươi, tuyệt đại bộ phận quân đầu lĩnh, đều sẽ làm như vậy.
-Vậy, nếu trước đó, để Tĩnh Nam Hầu hoàn toàn giao đại bộ phận Tĩnh Nam quân cho ngươi, hoàn toàn chuyển giao quyền lực?
Trịnh bá gia cười “Ha hả” một tiếng, nói:
-Vậy ngươi sẽ chết càng nhanh.
Cơ Thành Quyết trợn mắt, mắng Trịnh Phàm.
-Môn phiệt, kỳ thật không phải đáng sợ nhất, bởi tính lúc trước Trấn Bắc Hầu và Bệ Hạ diễn kịch, lúc Trấn Bắc quân tùy thời khả năng đông tiến, lúc ấy nhóm môn phiệt muốn đơn giản là muốn Bệ Hạ nhượng bộ thêm một ít, phong vương cho nam bắc nhị hầu thôi, bọn họ căn bản không tính toán lật đổ Cơ gia ngươi.
Trịnh bá gia dừng một chút, bổ sung nói tiếp:
-Nhưng quân đầu lĩnh phát triển an toàn, sẽ nhanh chóng trở thành cục diện “Phiên trấn cát cứ”, đến lúc đó, Thiên tử thật khó điều động đám binh hùng tướng mạnh này. Mặt khác, Nhiếp Chính Vương Sở Quốc chèn ép thế lực quý tộc vững vàng mà tiến hành tập quyền, Càn Sở nhị quốc quốc lực, xác thực mà nói, lấy cớ tập hợp lực lượng tiến hành chiến tranh đối ngoại, kỳ thật mỗi ngày đều gia tăng mãnh liệt.
Cơ Thành Quyết nói:
-Rồi sao nữa?
-Mà Đại Yến ta, thoạt nhìn thâu tóm Tam Tấn, lại căn bản không có biện pháp điều động lực lượng Tấn địa gia trì, ta một đường tới đây, tuy các nơi đều đều có Tấn quân đóng giữ, nhưng Yến nhân ta đối với Tấn quân, đều lấy đề phòng là chủ. Mà trên chiến trường, nếu ngay cả đồng chí sát cánh bên người còn phải đề phòng mà nói, vậy trận này thật sự không cần thiết đánh.
-Lão Trịnh, ngươi nói cái này cho ta, rốt cuộc có ý gì?
Trịnh bá gia hơi nhích thân thể lại gần một ít, chỉ chỉ Cơ Thành Quyết, nói:
-Nếu ta đoán không sai mà nói, Bệ Hạ kỳ thật đã biết, coi như không tính ra kết quả gì, bởi Cơ lão lục và Hộ bộ ngươi cũng không có biện pháp từ trống rỗng biến ra thuế ruộng và dân phu, cho nên Bệ Hạ cuối cùng khẳng định để ngươi hỗ trợ truyền lại một đạo. . . Khẩu dụ.
-Trương Bạn Bạn nói qua, nếu ngươi tiến cung, Ngụy Trung Hà khả năng sẽ phải đứng sang bên.
Luận nghiền ngẫm tâm ý bề trên, Cơ Thành Quyết tự nhận là nhi tử Bệ Hạ cho nên có thể làm được, nhưng Trịnh Phàm, cũng không phải huynh đệ từng thất lạc bên ngoài của hắn chứ?
Nhưng hắn như cũ có thể làm được, làm người khác không thể bắt bẻ.
-Nếu ta tiến cung, khẳng định phải nghĩ biện pháp đem ngươi cùng tiến vào, hai ta cùng đi thủ Hoàng lăng đi.
-Khẩu dụ của phụ hoàng. . .
-Thần Trịnh Phàm, cung thỉnh thánh an.
-Chết bầm.
-Quy trình đi!
-Nhà ta không có người Mật điệp tư, sau khi dọn ra phủ đệ, Ngụy Trung Hà không trộn lẫn hạt cát vào phủ đệ ta.
-Được.
Trịnh bá gia gật gật đầu, kỳ thật hắn căn bản không tính toán đứng lên.
-Yến Hoàng để ngày mai ngươi vào triều, đến Ngự Thư phòng tham tán quân vụ.
-Ta biết, cho nên ngươi trước tiên dự phòng cho ta.
-Nhưng ta nghe thế nào đều thấy, ngươi tựa hồ tán thành dụng binh trước thời gian.
-Ta là võ tướng, không thích đánh giặc chẳng lẽ đi ca tụng hoà bình?
-Nhưng Đại Yến. . .
-Ngươi không lay chuyển được Bệ Hạ.
Trịnh Phàm rất nghiêm túc.
-Ta thích ứng trong mọi tình cảnh.
-Đúng vậy, sớm nên như vậy, đừng quá ôm gánh nặng.
-Ngươi ngày mai cùng ta thượng triều đi.
Trịnh bá gia ngạc nhiên hỏi:
-Ta cũng đi?
Cơ Thành Quyết gật đầu nói:
-Ngươi có thể chờ ngoài Thiên điện.
-Được.
Trịnh bá gia gật gù đáp ứng.
-Được rồi, hôm nay ngươi ra ngoài?
-Ừm.
-Đi đâu vậy?
-Hồ Tâm Đình.
-Thật đúng đi thăm Tam ca?
-Đi gặp, oan gia nên giải không nên kết, trước kia không ở kinh, vậy không có việc gì, nếu vào kinh, có một chút việc dù sao cũng phải kết thúc. Đi Hổ Đầu thành thăm Tam điện hạ, trong mắt người bên ngoài tự nhiên thấy Trịnh Phàm ta vẫn tuân thủ quy củ như cũ, ít nhất, có thể làm Bệ Hạ thấy ta kính sợ, để mặt mũi đôi bên không còn trở ngại gì.
-Tam ca nói chuyện gì với ngươi?
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .