Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1106: TỰ NHIÊN NỢ ÂN TÌNH

- Bệ Hạ, bọn họ chưa nói cái gì.

-Ân?

-Sau khi Tam điện hạ dùng giấy làm cung nỏ hù dọa Bình Dã Bá, tuy rằng đã giải thích, nhưng sau đó Trịnh bá gia lại ngồi phần cuối hành lang Hồ Tâm Đình.

-Ngồi?

-Tam điện hạ muốn rút ngắn khoảng cách với hắn, nhưng Tam điện hạ tới gần bao nhiêu, Bình Dã Bá lại lui bấy nhiêu, cuối cùng Tam điện hạ không có cách nào, hai người cứ như thế ngồi cách nhau trên hành lang dài, ngồi một canh giờ, không nói gì.

-Trịnh Phàm này, khi đánh trận thường giỏi về binh hành hiểm chiêu, nhưng ngày thường lại tiếc thân như vậy sao?

-Bệ Hạ, đây có thể là dụng tâm bảo mệnh đi, chính cái gọi là thiên kim chi tử không muốn chết oan.

Yến Hoàng gật gật đầu, nói:

-Lý Lương Thân vào thành rồi sao?

-Bẩm Bệ Hạ, Lý thống lĩnh còn ở đại doanh ngoài thành.

-Truyền ý chỉ của trẫm, nói mấy ngày gần đây trẫm hơi đau đầu, lệnh Thiến nha đầu giúp trẫm sao chép ba trăm trang Phân Tâm kinh, vì trẫm ngưng thần.

-Vâng Bệ Hạ.

Ngụy Trung Hà biết, cái này kỳ thật đang nhắc nhở quận chúa, bản thân nên biết điều an tĩnh lại, cũng coi như một loại cảnh cáo và cấm túc biến tướng.

Quận chúa hôn mê hồi kinh, tuy rằng nói bên ngoài rằng đi Thiên Đoạn sơn mạch gặp yêu ma quỷ quái gây hại, nhưng thật ra tất cả đều bắt nguồn từ Tuyết Hải Quan.

Nhưng vô luận như thế nào, ngay lúc này, Bệ Hạ sẽ không để Bình Dã Bá xảy ra bất kỳ ý muốn gì.

Thời điểm còn lại, hồ nháo thế nào thì hồ nháo, nhưng điểm mấu chốt chính là, Bệ Hạ không để trong kinh xuất hiện nhiễu loạn gì mới.

-Khụ. . . Khụ. . .

Yến Hoàng lần thứ hai ho khan.

Ngụy Trung Hà lập tức lấy ra khăn lụa, lại bị Yến Hoàng đẩy ra.

-Khụ. . . Khụ. . .

Lần này khụ ra so với những lần trước càng nghiêm trọng hơn, đợi sau khi khụ ra, dưới hàm Yến Hoàng cũng treo lên vết máu.

-Bệ Hạ. . .

Ngụy Trung Hà lập tức quỳ sát xuống dưới, giúp Yến Hoàng lau.

-Ngụy Trung Hà.

-Có nô tài.

-Ngươi nói, thân thể trẫm có thể gượng bao lâu?

-Bệ Hạ tất nhiên sống lâu trăm tuổi, phúc thọ. . .

-Khụ. . .

Thấy Yến Hoàng tức giận ho kịch liệt, lần thứ hai chuẩn bị ho khan, Ngụy Trung Hà lập tức nói:

-Bệ Hạ, nô tài thật sự không biết, cảnh giới của nô tài so với Thái gia kém hơn quá nhiều, nếu Thái gia còn, có Thái gia tự mình ủ đan hoàn, Bệ Hạ cũng không đến mức như vậy.

-Kỳ thật, bắt đầu tứ hai năm trước, đan hoàn đã không mang lại hiểu quả gì, Thái gia đã hi sinh vì trẫm, để trẫm có thể cường lực thêm hai năm, nhưng thế này vẫn chưa đủ.

-Bệ Hạ. . .

Tuy nói dân gian sớm có lời đồn, nói Thái gia ở Thiên Hổ sơn binh giải, đem khí vận bản thân và khí vận Thiên Hổ sơn cùng nhau trở lại Yến đỉnh, đền bù việc Tàng phu tử trảm Long mạch.

Nhưng Bệ Hạ chưa bao giờ lại nói như vậy.

-Mấy ngày nay, buổi tối trẫm thường nằm mơ, mơ thấy năm đó Tàng phu tử làm trò trước mặt trẫm, chém Long mạch Đại Yến ta, mà Long kia phảng phất chính là thân thể trẫm.

-Bệ Hạ. . .

Thân thể Yến Hoàng dựa trên Long ỷ, nghiêng mặt đi, nhìn Ngụy Trung Hà đang quỳ sát bên người hắn, nói:

-Nhưng trẫm, vẫn không tin cái này, bởi nếu trẫm tin, Tàng phu tử hắn cũng tính thỏa mãn ý nguyện. Luyện Khí sĩ Luyện Khí sĩ, thăm dò thiên mệnh, bói toán cát hung đơn giản là trò xiếc lừa trên gạt dưới, phụ nữ tầm thường và trẻ em bị lừa, trên mặt tình cảnh có thể tha thứ. . . Nhưng trẫm, há là phụ nữ và trẻ em?

-Bệ Hạ anh minh thần võ, tất nhiên không có khả năng bị che dấu.

-Con người đều phải già, cũng đều phải chết, Tàng phu tử trảm Long mạch, kỳ thật hạ tâm ma cho trẫm, để khi thân thể trẫm không được khỏe, bắt đầu suy nghĩ miên man.

-Phải, tất nhiên như vậy.

-Trẫm, không tin số mệnh, mệnh của trẫm chỉ có bản thân trẫm mới có thể lựa chọn.

Yến Hoàng xua xua tay, nói:

-Tối nay ở nơi này.

Cách vách Ngự Thư phòng chính là Thiên điện, đây là nơi nghỉ tạm sau khi Bệ Hạ xử lý xong chính vụ.

-Vâng, nô tài hầu hạ Bệ Hạ đi ngủ.

Ngụy Trung Hà thật cẩn thận nâng Yến Hoàng đi Thiên điện, đợi sau khi hắn hầu hạ Yến Hoàng nằm xuống, lại im lặng rời khỏi Thiên điện.

Vừa mời rời khỏi, có thái giám mặc áo đỏ tới đây bẩm báo:

-Đinh Nghi Nhân bị bệnh, chết!

Ngụy Trung Hà gật gật đầu.

Đại thái giám lại nói:

-Vậy đồ vật kia, ti chức chuẩn bị. . .

Ánh mắt Ngụy Trung Hà lập tức ngưng lại, quát khẽ nói:

-Thế nào, ngươi còn muốn điều tra xong lại hướng Bệ Hạ báo cáo thưởng ngươi ban thưởng sao?

-Ti chức không dám, ti chức không dám.

Ngụy Trung Hà âm trầm nói:

-Chuyện này dừng ở đây, không được nhắc lại.

-Phải, ty chức hiểu rồi, ti chức hiểu rồi.

Nhìn vị đại thái giám kia xám xịt đi rồi, Ngụy Trung Hà lắc đầu, sau khi tuần tra một vòng chỗ ngủ của Yến Hoàng, hắn về phòng ngủ của hắn.

Ban ngày, Ngụy Trung Hà một tấc cũng không rời Bệ Hạ, nhưng khi Bệ Hạ tạm nghỉ, Ngụy Trung Hà tự nhiên cần trở lại nơi ở của hắn, con người mà, rốt cuộc không phải sắt phải đá.

Trong phòng ngủ, Ngụy Trung Hà duỗi tay, mở cái hộp đặt trên bàn.

Hắn nhìn “Giác tiên sinh” bày biện trước mặt kia.

Kỳ thật đồ vật này rất thường thấy trong cung, bọn thái giám sẽ dùng nó, các cung nữ cũng sẽ dùng nó, ngay cả một ít phi tần không được sủng ái cũng sẽ dùng nó, nói chung lén lút giấu tạm một cái.

Kỳ thật, dùng cái này cũng bình thường, nhưng Đinh Nghi Nhân lại đen đủi thế nào, bị Yến Hoàng bắt tại trận.

Đêm khuya tĩnh lặng bản thân ngươi nằm trên giường dùng trộm là được, lúc ấy tự nhiên còn mang ra ngoài xem.

Ngụy Trung Hà duỗi tay cầm lấy cái này, móng tay nhẹ nhàng quất vài cái phía trên, lẩm bẩm:

-Ha ha, đây là loại gỗ tốt nhất Thiên Đoạn sơn mạch đi.

Ngụy công công đi đến trước giá sách trong phòng ngủ.

Nơi này có rất nhiều ô vuông, mỗi cái ô vuông đều đặt rất nhiều quyển sách, nhưng kỳ thật trong những quyển sách nào đều có khe lõm, bên trong mỗi cái khe lõm đều đặt một cái Giác tiên sinh.

Nhiều vô số, gần trăm cụ, đều là vật phẩm của Ngụy công công thu được.

Cho nên hắn mới có thể liếc mắt nhìn ra chất liệu của cái này, gỗ Thiên Đoạn sơn mạch của Tấn địa tự nhiên cực kỳ thích hợp làm “Giác tiên sinh”.

Nhưng chuyện này vốn rất nhạy cảm, Bệ Hạ tất nhiên không muốn nghe thấy bất luận tin tức gì về chuyện này.

Càng đừng nói, chuyện này khả năng còn liên lụy đến Bình Dã Bá.

Mà hiện tại Bệ Hạ không muốn bất cứ chuyện gì liên lụy đến Bình Dã Bá.

-Ai da, Bình Dã Bá gia, lúc này ngươi đã thiếu tạp gia một cái ân tình đấy.

Nói xong, Ngụy công công đem thứ này đặt vào trong một ô vuông, vỗ vỗ tay.

Hắn lại nhìn một loạt tàng phẩm trên giá sách, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Có người thích tàng trữ thư họa, có người thích tàng trữ bảo kiếm, có người thích tàng trữ cung nỏ.

Kỳ thật, người ta thích cái gì cất trữ cái gì, vốn là một chuyện rất bình thường.

Ngụy công công chưa bao giờ cảm thấy hắn yêu thích cất chứa cái này có gì sai, thậm chí hắn còn cảm thấy hắn từng trữ cái này so với những người dùng nó kia, càng bình dân hơn một chút.

Ngay sau đó, Ngụy công công vung phất trần.

Hắn khoanh chân ngồi, đối diện giá sách kia, chậm rãi nhập định.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!