Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1108: TĂNG BINH

Nguyên bản, Trịnh Phàm không biết chính hắn tự nhiên có cơ hội này, cho nên không nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng lần này sau khi hắn vào kinh, lại phát hiện, chuyện này, so với hắn dự đoán và đánh giá còn nghiêm trọng hơn.

Chuyện này chính hắn và người mù ở Tuyết Hải Quan xa xa kia còn chưa đoán trước được, thậm chí Cơ lão lục, cũng chưa đoán trước được.

Đó chính là khát vọng mở ra một vòng chiến tranh mới của Yến Hoàng, so với mọi người dự đoán càng bức thiết hơn.

Mà lễ ngộ khi hắn vào thành lại phá lệ long trọng, cái gọi là hoàng tử dẫn ngựa, Thái Tử tiếp giá, cùng với hơn một ngàn Cấm quân liệt trận trong cung vì hắn.

Cái này kỳ thật ẩn chứa thâm ý của Yến Hoàng.

Thậm chí có thể nói, việc mời Trịnh bá gia vào kinh, bổn ý vốn không phải đơn thuần khen thường hắn cướp công chúa Đại Sở về, tuyên dương nam nhi Đại Yến khí khái, làm phấn chân nhân tâm.

Mà dùng đệ nhất tướng lãnh trẻ tuổi xuất sắc nhất của Đại Yến này, dám đảm đương thanh đao trong tay Yến Hoàng, mạnh mẽ giúp Yến Hoàng chém đứt tất cả ngăn cản trước mặt, nhanh chóng khai chiến.

Đánh. . . Đánh đi!

. . .

Bên ngoài Ngự Thư phòng truyền đến tiếng bước chân.

Trịnh bá gia chủ động đi ra, khi đi ra cửa đã thấy Yến Hoàng phía trước mọi người.

Khí sắc Yến Hoàng so với ngày hôm trước đã tốt hơn rất nhiều.

-Thần tham kiến Bệ Hạ, Ngô hoàng vạn tuế.

-Hãy bình thân.

-Tạ Bệ Hạ.

Phía sau Yến Hoàng chính là Triệu Cửu Lang, mặt sau Triệu Cửu Lang còn có tám vị đại thần, dù sao Trịnh bá gia không biết ai, nhưng nghĩ đến, đây hẳn là Thượng thư các bộ hoặc quan to triều đình.

Xác thực nói, đây hẳn là trụ cột vững vàng của triều đình.

Mà sau một đám đại thần, chính là Thái Tử, sau Thái Tử chính là Cơ Thành Quyết.

Mọi người không phải lần đầu mới nghị sự tại Ngự Thư phòng, không cần Bệ Hạ phân phó, Ngụy Trung Hà lệnh một đám tiểu thái giám mang ghế dựa vào bàn lên.

Bàn rất hẹp, bởi muốn phối hợp với ghế hơi cao cho nên cao hơn một chút, đứng trên thị giá của Trịnh bá gia, cảm thấy những đại thần này như trẻ con ngồi trên ghế chuyên dụng.

Rất nhanh, một chén canh yến được mang lên, trước mặt Yến Hoàng cũng có một bát.

Vị công công trẻ tuổi mặt đầy tàn nhang kia lần thứ hai đi đến trước mặt Trịnh bá gia, hỏi:

-Bá gia, ngài muốn một chén nữa không?

-Muốn.

-Tốt, Bá gia.

Trịnh bá gia cũng ngồi lên “Ghế trẻ con”.

Canh yến rất thơm, phía trên rắc thêm một hành lá.

Trong trí nhớ của Trịnh Phàm, đại khái chỉ có Trấn Bắc Hầu lúc trước mới dám ở Ngự Hoa Viên không kiêng nể gì nướng chân dê.

Sau miếng đầu tiên của Yến Hoàng, những đại thần còn lại đều dùng đũa, trong lúc nhất thời trong Ngự Thư phòng truyền ra tiếng vang chùm chụp.

Mọi người ăn không chậm, thứ nhất đều rõ ràng kế tiếp còn có chuyện muốn nói, thứ hai đây vốn là Ngự Thư phòng không thích hợp ăn uống.

Mọi người đều chỉ ăn một chén.

Thái giám hầu hạ bên cạnh thấy ai ăn xong rồi, lập tức đưa lên một chén trà và một cái thau đồng.

Trà để súc miệng, trực tiếp phun vào.

Thau đồng để rửa mặt và rửa tay.

Cái này ngược lại không phải xa hoa và lãng phí, bởi nghị sự khi rất có thể phải viết lách nhiều, thậm chí còn phải phụng mệnh viết Thánh chỉ, tay viết tự nhiên cần phải sạch sẽ, mặt khác rửa mặt một cái cũng có thể làm tinh thần tỉnh táo một chút.

Cuối cùng, đám thái giám lại bưng ly trà mới đến trước mặt mọi người.

Sau khi tất cả đều ổn thỏa, Yến Hoàng rút một phần tấu thư, nói:

-Vô Cương tự tay viết viết tấu thư, nói với trẫm Nam Vọng thành bên kia, áp lực đang càng ngày tăng gấp bội.

Lời này kỳ thật vẫn chưa hết, nhưng mọi người đều hiểu.

Tấu thư đưa ra vấn đề, vậy tất nhiên cũng sẽ mang theo thỉnh cầu trợ giúp để giải quyết vấn đề.

Làm thế nào giải quyết vấn đề?

Rất đơn giản, tăng binh.

Tăng binh chỗ này có thể hiểu thành Đại Yến điều động binh mã từ địa phương khác đến Nam Vọng thành, hoặc gia tăng quân lương và biên chế tại Nam Vọng thành.

Cái trước rất khó làm, bởi sau khi thâu tóm Tam Tấn, bộ khung của Đại Yến thật sự quá lớn, rất nhiều địa phương kỳ thật đều như trứng chọi đá.

Vậy chỉ còn một loại phương pháp phía sau.

Nhưng điều này mang ý nghĩa phải tăng thuế ruộng.

Đối với cá nhân mà nói, thuế ruộng xác thực là vấn đề không cách nào giải quyết, nhưng nếu ngươi có thuế ruộng sung túc, chín thành chín vấn đề trở lên tự nhiên không hề là vấn đề.

Đối với một quốc gia mà nói, cũng như thế.

Trịnh bá gia dựa vào Hộ bộ của Tiểu lục tử chống lưng mới có thể thu được đầy đủ tiền lương, các nơi còn lại đều chỉ có năm thành.

Đại Yến từ trước đến nay có khái niệm dưỡng tinh binh, Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân chính là ví dụ tốt nhất, nhưng đây thật sự không có biện pháp, lỗ hổng quá lớn, khắp chỗ trên mặt tài chính đều lọt gió, chỉ có thể vá được chỗ nào hay chỗ đấy.

Lúc này, Thượng thư Vương Luyện đứng dậy mở miệng nói:

-Bệ Hạ, thần cho rằng nên lệnh một nhánh binh mã ngoài kinh thành đến Khai thành của Ngân Lãng quận, trấn sợ người Càn.

Vị trí Khai thành xem như vị trí trung gian giữa Yến Kinh và Nam Vọng thành, một trấn binh mã đóng quân, đã có thể tiếp tục bảo vệ xung quanh kinh đô, đồng thời nếu Ngân Lãng quận bên kia nhỡ xảy ra vấn đề gì, cũng có thể nhanh chóng xuống trấn áp.

Binh mã Yến quân lấy kinh binh làm chủ, trên tính cơ động xác thực so với người Càn hiếu thắng hơn nhiều.

Nhưng biện pháp này, nói thế nào đây, rất giống kiểu ngượng ngùng sờ túi, chỉ có thể lấy ra một đồng tiền bẻ ra hai nửa dùng.

Những người còn lại đã không lời nào để nói, bởi mọi người đều rõ ràng tình hình tài chính của triều đình đã khó khăn thế nào, đề nghị của Vương Luyện tự nhiên rất hợp thời cuộc.

Yến Hoàng nhìn về phía Thái Tử.

Thái Tử đứng dậy, nói:

-Nhi thần cũng có ý kiến giống Vương Luyện đại nhân.

Yến Hoàng nhìn về phía Cơ Thành Quyết.

Ở đây chỉ có Cơ lão lục là người Hộ bộ, sau khi Cơ lão lục liên tục hạ bệ hai vị Thượng thư Hộ bộ, vị trí Thượng thư Hộ bộ vẫn luôn bỏ không.

Cho nên, mãi cho đến khi các hộ mở hội nghị, Cơ lão lục nhiều lần đều tự mình ra trận, lấy thân phận hoàng tử ồn ào một trận với đám đại thần đó.

Không có biện pháp, người nhiều cháo ít, người ăn không đủ no không hài lòng, người phân cháo cũng rất bực bội.

Nhưng nơi này dù sao cũng là Ngự Thư phòng, không phải đại triều, cho nên không cần thiết xắn cổ tay áo đánh lộn.

Cơ Thành Quyết cũng không đi khóc than, mà đứng dậy nói:

-Phụ hoàng, năm nay đã xem xét tăng lên một ít biên chế, chờ khi sang năm có thể tăng thêm.

Năm trước vốn chắp vá mà sống, năm nay vừa là quá khứ, sang năm chính là thời hạn ước định giữa Cơ Thành Quyết và Yến Hoàng, tài chính Đại Yến sẽ có chuyển biến tốt đẹp rõ ràng hơn, nhưng nói chung hai năm gồng gánh nợ, ít ra tài chính đại quốc này đã được dẫn theo hướng tốt hơn.

Yến Hoàng nghe vậy, cười nói:

-Nếu phía nam có biến, ngươi có thể để cho người Càn hoãn một hai năm đánh tới đây sao, làm sao bổ sung binh ngạch?

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!