Cơ Thành Quyết mở miệng nói:
-Phụ hoàng, đầu năm nay đã phát nửa tiền lương đến các nơi, tiền lương sáu tháng cuối năm đã sớm dự trù, nhưng vừa rồi Hộ bộ vừa nhận lệnh chi tiền tu sửa hệ thống đê điều Vọng Giang, mà hệ thống trị thủy từ xưa đến nay vốn là quái thút nuốt vàng, nuốt hết vô số thuế ruộng. Nhi thần đã vì việc này vắt hết óc, chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Yến Hoàng vẫy vẫy tay, hắn là Hoàng Đế, sao có thể không rõ ràng tình huống quốc khố bây giờ sao, tình huống thế nào?
Có điều, Yến Hoàng cuối cùng vẫn nhìn về phía Trịnh Phàm ngồi phía sau cùng, nói:
-Bình Dã Bá, ngươi nói một chút.
Đại Yến có truyền thống rất kỳ quái, tỷ như Ngự Thư phòng nghị sự, tuy nghị sự việc quân sự, nhưng đặt trước đây mà nói, Ngự Thư phòng kỳ thật trừ bỏ Thượng thư Binh bộ, không có đại lão quân đội khác tồn tại.
Bởi quân quyền Đại Yến bị hạ xuống quá thấp, Trấn Bắc Hầu bên kia, đại bộ phận việc của Bắc Phong quận và Man tộc bên kia, đều do Trấn Bắc Hầu phủ tự làm.
Phía đông, Tĩnh Nam Hầu cũng giống thế.
Dựa theo truyền thống người Càn, loại đại lão quân đội như Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu này, sớm nên giải trừ binh quyền đến kinh thành dưỡng lão, cho các loại chức suông như Thái sư phó vớ vẩn, khi yêu cầu đối ứng quân sự, lại gọi ngươi đến đây tham nghị, nghe ý kiến của ngươi một chút.
Cho nên lần này Ngự Thư phòng thật hiếm có sự xuất hiện của một người mười phần “Binh lính”.
Mà mọi người bắt đầu đem ánh mắt dừng trên người vị Bình Dã Bá trong mấy năm gần đây nổi bất không gì sánh được này.
Khi mọi người tiến vào Ngự Thư phòng thấy Bình Dã Bá, tự nhiên rõ ràng ý kiến của Bình Dã Bá sẽ rất quan trọng, nếu không, cũng không đến mức để Bình Dã Bá tới đây chỉ nghe thôi đi?
Trịnh bá gia đứng lên, hành lễ nói:
-Bệ Hạ, thần cho rằng không cần điều động Cấm quân, Nam Vọng thành một đường bên kia cũng có thể không cần tăng thuế ruộng, nhưng cần Đại hoàng tử và Hứa Văn Tổ co rút lại phòng tuyến, nhất thời không cần tranh phong với người Càn.
Nghe được lời này, có vị đại quan lập tức nói:
-Đại Yến ta đối mặt với Man tộc mấy trăm năm, chưa từng chủ động lui bước một bước, hiện giờ, lại muốn lui bước trước mặt người Càn?
Thượng thư Từ Thu Thái cũng nghi hoặc nói:
-Bình Dã Bá gia, cái này rốt cuộc có ý gì?
Trịnh Phàm mặt hướng hai vị đại nhân chắp tay hành lễ, đáp:
-Bởi triều đình không dư dả, cho nên. . .
Lúc này Vương Luyện đánh gãy lời Trịnh Phàm, nói:
-Ta nghe nói, Tuyết Hải Quan của Tuyết Hải Quan nhận được số lượng thuế ruộng định mức cao hơn nơi khác hai đến ba thành.
Khi nói lời này, ánh mắt của Vương Luyện hơi quét qua người Cơ Thành Quyết một chút.
Trịnh Phàm không biết tại Vương Luyện có địch ý đối với hắn, hắn cũng không rảnh đi phân tích lập trường chính trị của đối phương, hiện tại điều hắn phải làm chính là, giúp Yến Hoàng nhanh chóng rút ngắn quy trình “Thả con tép, bắt con tôm” này, tiến vào thảo luận đề tài quan trọng hơn.
Cho nên, Trịnh bá gia nói thẳng:
-Đại nhân đi qua Tuyết Hải Quan sao?
-Tất nhiên chưa từng.
-Tuyết Hải Quan, bắc ngự dã nhân cánh đồng tuyết, nam áp sát người Sở, mà trong phạm vi trăm dặm xung quanh Tuyết Hải Quan ta có thể nói mười mất chín không, gần như không có người sinh sống. Bổn Bá coi như muốn áp bức địa phương cũng không có chỗ đi.
Trịnh bá gia đến đây, hơi lạnh giọng nói tiếp:
-Không cầu triều đình, Bổn Bá chẳng lẽ không đánh giặc, mang theo các tướng sĩ đi cánh đồng tuyết chăn thả mà sống hay đi phía nam khai hoang trồng trọt?
Binh mã địa phương khác đóng quân mà, có thể quát một ít kiếm một ít, người sống sẽ không bị nước tiểu nghẹn chết, không phải sao? Nhưng Trịnh bá gia không có điều kiện này.
Ít nhất, các đại lão triều đình nhìn tình huống Tuyết Hải Quan trên văn bản, bọn họ không nhìn ra Trịnh bá gia năng lực “Tự cung tự cấp” của Tuyết Hải Quan.
Vương Luyện lắc đầu, cười cười, nhưng thật ra không thấy tức giận lắm.
Trịnh bá gia tiếp tục nói:
-Bệ Hạ, thần cho rằng, nếu trước mắt triều đình không có dư thừa thuế ruộng cung cấp cho binh lính phía dưới, chi bằng dứt khoát lấy lui làm tiến, bày ra một bộ đặt quân trước cửa, xem người Càn kia có dám bắt phạt một lần nữa không.
Tào Các nói:
-Bình Dã Bá, co rút lại phòng ngự, chẳng phải nói đem quốc thổ biên cảnh Đại Yến ta chắp tay nhường cho người Càn?
-Đại nhân đi qua Ngân Lãng quận sao?
Tào Các nuốt nước miếng, lại thế?
-Bản quan tất nhiên đã đi qua, Nam Vọng thành, bản quan cũng đi qua.
Nam Vọng thành vốn một lần được xưng là Tiểu Giang Nam Đại Yến, cũng từng là nơi văn hoa Đại Yến tụ hội.
-Vậy đại nhân đã từng đi qua biên cảnh? Có từng, đi qua Tam Biên Càn Quốc, có từng xuyên qua Tam Biên đến Trừ quận?
-Bản quan. . . Chưa từng.
-Vậy Bổn Bá có thể nói cho đại nhân biết, người Càn đã xây dựng vô số hệ thống bảo trại trên đường biên giới, hiện giờ trên tuyến biên giới Nam Vọng thành kia, có thể nói chính là vùng đệm giữa hai bên. Nói cách khác, đây chính là vùng đất hình răng lược thuộc về hai bên, ai cũng khống chế được, ai cũng có thể phi ngựa đến chỗ đó được.
Trịnh bá gia phân tích tiếp:
-Thứ nhất bởi quân sĩ Đại Yến ta không thiện công thành, cho nên đối mặt người Càn có tường xây quanh, khó tránh khỏi không thể nào tùy tiện.
-Thứ hai bởi người Càn không thiện dã chiến, coi như Chung Thiên Lãng kia, cũng chỉ suất lĩnh mấy nhánh kỵ binh cỡ nhỏ quát tháo nhất thời thôi, người Càn, cũng không dám rời khỏi khu vực kia quá xa. Cho nên, Nam Vọng thành co rút lại phòng tuyến, đơn giản để lần sau người Càn muốn dùng kỵ binh cỡ nhỏ phá phách lại không có mục tiêu mà thôi.
-Nếu đại quân người Càn bắc phạt?
Vương Luyện bỗng nhiên mở miệng hỏi.
-Phòng ngự biên cảnh, một vì phải giữ trách nhiệm với cố thổ, thứ hai vì muốn báo động trước tiên. Một khi Nam Vọng thành bên kia co rút lại, nếu đại quân người Càn bỗng nhiên bắc phạt, Đại Yến ta chẳng phải không có cơ hội chuẩn bị gì?
Nghe được lời này, Trịnh bá gia lập tức mặt hướng Yến Hoàng, quỳ xuống, nói:
-Bệ Hạ, nếu người Càn dám can đảm tập kết đại quân bắc phạt, vậy thỉnh Bệ Hạ ban thần ba vạn Thiết kỵ.
Ba ta ba vạn Thiết kỵ.
Trăm năm trước, năm mươi vạn Càn quân bắc phạt, chính là bị sơ đại Trấn Bắc Hầu dùng ba vạn quân đánh bại.
Mà đây cũng là điều người trong quân đội hướng tới, mơ tưởng tới.
Vương Luyện nghe vậy, nói:
-Cuồng vọng.
Trịnh bá gia đối chọi gay gắt:
-Luận đánh giặc, Bổn Bá vẫn chưa thua lần nào.
“. . .” Vương Luyện.
Lúc này Thái Tử đứng lên nói:
-Trong tấu thư Đại huynh nói, áp lực này rất lớn.
Trịnh bá gia lập tức nói:
-Cho nên mới nói, sau khi lui, áp lực này sẽ không còn lớn như vậy nữa.
-Vì sao phải lui?
Thái Tử hỏi.
-Bổn cung tất nhiên rõ ràng tài chính triều đình thiếu thốn, nhưng rõ ràng có thể không lùi, hoặc nói, vẫn chưa tới thời điểm cần thiết phải lui, dựa theo lời Vương Luyện, để Cấm quân đóng tại Khai thành có thể vừa vặn bức lui người Càn. Hơn nữa giang sơn tổ tông vất bả xây dựng hơn tám trăm năm, há có thể nói lui là lui?
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .