- Xin hỏi Thái Tử điện hạ, Tấn địa, có tính là nơi tổ tông chinh phục được không? Trước mắt có tính là quốc thổ Đại Yến ta không?
-Tự nhiên tính.
-Đây là có được có mất, đúng là bởi thâu tóm Tấn địa, khiến Tĩnh Nam quân và hai trấn Trấn Bắc quân Đại Yến ta không thể không đóng quân tại Tấn địa, nếu Tĩnh Nam quân vẫn giống năm đó đóng quân tại Ngân Lãng quận, xin hỏi người Càn có dám làm bậy?
Trịnh bá gia nói đến đây, hơi lên giọng nói tiếp:
-Há có thể tính như vậy?
-Vì sao không thể tính như vậy?
-Hậu nhân sẽ nghĩ thế nào?
-Hậu nhân chỉ nhìn lại việc tổ tiên để lại cho bọn họ lãnh thổ quốc gia lớn hay nhỏ? Ngân Lãng quận lui một đường, so với toàn bộ Tam Tấn, cái nào nặng cái nào nhẹ? Ai lớn ai bé?
Thái Tử nhìn Trịnh Phàm, mở miệng nói:
-Tấn địa thì thế nào? Bình Dã Bá, bổn cung không phải người cổ hủ, chỉ nghĩ bất luận tấc đất nào của Đại Yến ta đều do tướng sĩ Đại Yến ta lấy mồ hôi và máu nhuộm đẫm, không phải chuyện vạn bất đắc dĩ, bổn cung không muốn từ bỏ một tấc đất tổ quốc nào, nếu không, ngươi nói bổn cung làm sao đối mặt với những tướng sĩ vì mở rộng biên giới mà máu chảy đầu rời kia?
Thái Tử nói đến đây, gằn giọng nói:
-Bổn cung có thể đáp ứng, nhưng bọn hắn, có thể đáp ứng sao?
-Thái Tử điện hạ.
Trịnh bá gia bái Thái Tử một cái.
-Bình Dã Bá, ngươi đây?
-Thần đáp ứng.
“. . .” Thái Tử.
Vương Luyện và Táo Các liếc mắt nhìn nhau, trong mắt nhau đều có một vệt ngạc nhiên.
Câu trả lời, thật sự không biết xấu hổ.
Nhưng cố tình, vị Bình Dã Bá gia chưa đến ba mươi tuổi này lại có thể không biết xấu hổ như vậy.
Bởi hắn lập công lớn, hắn vì Đại Yến khai biên, cũng đã trải qua nhiều trận huyết chiến.
Cho nên, hắn có thể trả lời như vậy.
Thái Tử nhất thời, có chút không biết nên đối ứng thế nào, hắn quen cuộc sống triều đình đã lâu, cũng gặp qua đại thần mặt đối mặt nói chuyện muốn cho ăn đấm, nhưng thật đúng là không ứng phó qua loại câu trả lời không biết xấu hổ này của Bình Dã Bá.
Vào lúc này Cơ Thành Quyết mở miệng nói:
-Bình Dã Bá, Thái Tử nói chính là, những dũng sĩ chết trận kia, bọn họ có thể đáp ứng sao?
Trịnh bá gia lập tức nói:
-Bọn họ, tất nhiên cũng đáp ứng.
-Ngươi dựa vào cái gì nói như vậy?
-Nếu không tin, Điện hạ có thể sai người xuống đó hỏi thử một chút.
Cơ Thành Quyết giận chụp tay vịn ghế nói:
-Làm càn! Đây là Ngự Thư phòng, ai dám như thế!
Thái Tử lạnh lùng nhìn thoáng qua Cơ Thành Quyết và Trịnh Phàm, yên lặng ngồi trở về.
Yến Hoàng không nói chuyện.
Vương Luyện mở miệng nói:
-Bình Dã Bá, bản quan thật ra muốn nghe cao kiến của ngươi một chút, tại sao Tấn địa có thể bị mất?
Ai, Trịnh Phàm ra vẻ hơi mệt.
Rốt cuộc đã chuyển về đúng đề tài rồi!
Lập tức, Trịnh bá gia quỳ sát xuống dưới, mở miệng nói:
-Thần ở Sở Quốc biết được, Đại Sở có dã tâm bắc phạt!
Trong lúc nhất thời, trong Ngự Thư phòng này, tất cả mọi người bị những lời này làm cho hơi ngốc ra.
Ngược lại không phải bởi lời này giật bao nhiêu, mà bởi lời này. . . Căn bản chính là một câu vô nghĩa!
Có quốc gia nào không muốn hướng ra ngoài khai thác, nhất thống thiên hạ?
Huống chi, đối với Sở Quốc mà nói, không bắc phạt chẳng lẽ hiện tại đi khai chiến với Càn Quốc?
Sở Quốc có dã tâm bắc phạt.
Lời này kỳ thật chẳng khác gì nói người Sở đói bụng muốn ăn cơm khát muốn uống nước, có gì lạ, có gì đáng nói ở Ngự Thư phòng?
Trịnh bá gia cố ý đợi trong chốc lát, chờ đến khi các đại nhân coi hắn là một kẻ lỗ mãng, mới tiếp tục nói:
-Thần biết được người Sở và người Càn đã kết minh, ước hẹn ba năm sau, cộng đồng xuất binh bắc phạt, ý đồ xâm lấn xã tắc Đại Yến ta!
Người Sở và người Càn kết minh, cái này không phải bí mật gì?
Nhưng ba năm sau, thời gian cực kỳ mấu chốt này, nói ra có chút không giống bình thường.
Thượng thư Từ Thu Thái lập tức hỏi:
-Bình Dã Bá, việc này không phải chuyện nhỏ, khả năng xác định?
-Bổn Bá xác định không có lầm!
-Dùng cái gì xác định?
Từ Thu Thái truy vấn nói.
-Đại nhân, ngài đi qua Sở Quốc sao?
Tới đi, tới đi, lại tới nữa đi!
Vương Luyện và Tào Các lập tức lần thứ hai đối diện.
Từ Thu Thái lại cười, một bên vuốt ve chòm râu, một bên nói:
-Bản quan, thật đúng đi qua Sở Quốc, khi bản quan còn trẻ, từng du lịch thiên hạ, đi qua Sở đô.
Những đại nhân còn lại đang ngồi, trên mặt đều lộ ra nụ cười, nhìn một cái, Từ Thu Thái thật sự đi qua, Bình Dã Bá, ngươi còn tiếp thế nào?
Trịnh bá gia lập tức truy vấn nói:
-Xin hỏi đại nhân, ngài đã từng gặp qua Sở Hoàng?
“. . .” Từ Thu Thái.
Ta đi gặp Sở Hoàng làm gì!
Hơn nữa ta nói khi ta còn trẻ, khi ta còn trẻ vẫn chưa vào triều làm quan, thế nào lại gặp Sở Hoàng? Sau khi ta làm quan, càng thế nào đi gặp Sở Hoàng?
Cơ Thành Quyết lập tức mở miệng nói:
-Bình Dã Bá, không cần nói gần nói xa, ngươi nói trước, tin tức ba năm sau Càn Sở liên minh phát binh xâm phạm Đại Yến ta rốt cuộc được lấy từ đâu? Từ trong miệng ai biết được?
Trịnh bá gia lập tức lớn tiếng trả lời nói:
-Là Nhiếp Chính Vương Đại Yến, lúc ấy chính hắn mở miệng nói với thần, khi ấy thần và Nhiếp Chính Vương ngồi chung một chiếc xe ngựa.
“. . .” Từ Thu Thái.
“. . .” Các vị đại thần xung quanh.
Người có thể làm quan đến vị trí này, kỳ thật đều là cáo già thành tinh, mọi người đều nhận ra điểm bất đồng, hơn nữa, tất cả đều cảm giác Bình Dã Bá đang nói bậy nói bạ.
Nhưng, không ai dám nói Trịnh bá gia đang nói dối, không ai dám nói hắn nói bậy bạ.
Bởi người ta đã đến Sở Quốc, xách công chúa Đại Sở về.
Hơn nữa, còn có một bài thơ “Tức sùi bọt mép dựa vào lan can” được lưu truyền ra.
Cơ lão lục lần thứ hai đánh vỡ trầm mặc, chỉ vào Trịnh Phàm mở miệng hỏi:
-Ta không tin, ngươi có nhân chứng?
Mọi người cùng nhìn về phía Cơ Thành Quyết, ánh mắt hơi chết lặng.
Ngươi đây, nhập vai diễn phụ cũng quá rõ ràng đi.
Lúc trước kẻ xướng người hoạ, so với tiên sinh và đồ đệ kẻ chuyện trong trà lâu còn trôi chảy hơn.
Trịnh bá gia lập tức trả lời nói:
-Công chúa làm chứng!
Chư vị đại nhân đều thở dài.
Cơ Thành Quyết lại tiếp tục hỏi:
-Vậy ngươi nói người Càn và người Sở liên minh, nhưng chỉ nghe một bên, chẳng lẽ vị quan gia Càn Quốc kia chính miệng nói với ngươi?
Trịnh bá gia lập tức trả lời nói:
-Thần từng vào Thượng Kinh Càn Quốc, từng gặp mặt và nói chuyện với vị quan gia Càn Quốc kia, lúc quan gia Càn Quốc làm trò trước mặt thần, chính miệng hắn nói, lần này Đại Càn ăn thiệt, chịu nhục, đợi ba năm sau, chắc chắn liên hợp Sở Quốc thảo phạt Đại Yến ta!
“. . .” Tất cả các vị đại thần ở đây.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .