Đây là nói điều vô nghĩa.
Hiện tại vấn đề tài chính của Đại Yến rất gian nan, tính tiêu hao quá mức áp bức quốc lực, cũng chỉ có thể miễn cưỡng ứng phó một chiến trường.
Nhưng lời nói kế tiếp của Thái Tử, lại khiến đại bộ phận người trong Ngự Thư phòng, đều kinh ngạc hơn một chút.
-Cho nên, nhi thần cho rằng, trước tiên công Sở kết hợp với phòng thủ Càn.
Nguyên nhân có ba:
Một, người Càn nhát gan, Đại Yến ta công Sở Quốc trước, người Càn khả năng đứng xa xa quan sát. Nói chung, trăm năm trước, Đại Yến ta và Man tộc huyết chiến, người Càn còn lựa chọn bắc phạt, có thể thấy được ánh mắt người Càn thiển cận rất nặng.
Hai, từ kinh đô đến Ngân Lãng quận lại đến Tam Biên đến Trừ quận của người Càn, đều là vùng đất bằng phẳng, nếu người Càn dám bắc phạt, Đại Yến ta có thể dựa vào ưu thế của kỵ binh, cũng có thể chiếm cứ ưu thế; Ngược lại nếu tình huống không nguy cấp, Trấn Bắc Hầu cũng có thể từ Bắc Phong quận điều binh đến tiếp viện.
Ba, Tĩnh Nam Hầu ở Tấn địa, đã quen thuộc với Sở Quốc.
Cuối cùng, Thái Tử do dự một chút, lại nói:
-Còn có điều thứ tư.
Đầu ngón tay Yến Hoàng nhẹ nhàng đánh lên ngự án, nói:
-Nói.
-Nhi thần nghe nói binh mã Tấn địa không ổn, nhưng mở mang Tấn địa, cần lấy Tấn doanh, nếu công Sở Quốc ngược lại có thể tiêu hao trai tráng người Tấn.
Tấn địa có một nhân số không ổn định lớn chính là binh mã người Tấn, trên cơ bản, mỗi địa phương đóng quân, phụ cận đều có một nhánh Yến quân nhìn chằm chằm.
Những người này có thể đảm đương công việc làm pháo hôi.
Tấn công Sở Quốc, tất nhiên từ Tấn địa phát binh, điều động binh mã Tấn địa cũng rất tiện, mà nếu tấn công Càn Quốc, tất nhiên cần điều động Yến quân từ Tấn địa đi chiến trường Càn Quốc, đến lúc đó, Tam Tấn nơi đó đang thiếu Yến quân, binh mã người Tấn ai tới phòng ngừa?
Dù sao đều là nhân tố không ổn định, không bằng dùng như pháo hôi.
Lời này nói không sai, nhưng quái quái ở chỗ, lời này tự nhiên phát ra từ miệng Thái Tử.
Ánh mắt Yến Hoàng ngưng lại, nói:
-Thân là Trữ Quân, hẳn nên tu đức.
Vương Luyện lập tức quỳ sát nói:
-Thân kiêm Chiêm sự Đông Cung, không thể dạy dỗ Thái Tử, thần có tội, thỉnh Bệ Hạ trách phạt.
Kiến nghị Thái Tử này kỳ thật không sai.
Nhưng sai ở chỗ, hắn là Trữ Quân, chính miệng hắn nói lời này sẽ mất thể thống.
Tỷ như lần đồ sát dưới Ngọc Bàn thành, ngay cả hòa ước với người Sở, Yến Hoàng cũng chưa xem, bởi hắn biết Điền Vô Kính bên kia sẽ làm gì.
Cuối cùng cũng chỉ thuận thế tước bỏ Vương tước của Điền Vô Kính.
Chính hắn vẫn sạch sẽ, tiếng xấu vẫn để Tĩnh Nam Hầu cõng.
Cái này không phải nhất tiễn song điêu, cũng không phải dối trá, mà thân là Hoàng Đế, bản thân hắn có tác dụng ngưng tụ dân tâm, cho nên hắn cần sạch sẽ không tỳ vết.
Hắn muốn các con dân đều cho rằng hắn là người xứng đáng dựa vào, là người hiền từ.
Thái Tử cúi đầu xuống, nói:
-Phụ hoàng thứ tội, nhi thần càn rỡ.
Đây chỉ là một khúc nhạc đệm, bởi Thái Tử đã trần thuật rất tốt, tì vết duy nhất chỉ là phương thức nói chuyện, nhưng tì vết này không che được ánh ngọc.
Trịnh bá gia theo bản năng nhìn về phía Cơ lão lục, rất hiển nhiên Cơ lão lục bị Thái Tử trách móc.
Nếu Cơ lão lục đã quyết định nghe theo Trịnh Phàm kiến nghị, đi phụng dưỡng lão tử, làm lão tử vui vẻ, kế tiếp, khẳng định duy trì công Sở trước, nếu không Bình Dã Bá hắn trong tối ngoài sáng đều xem như mặc chung một cái quần, trên danh nghĩa đều là Lục gia đảng, chẳng phải không có đất dụng võ?
Nhưng Thái Tử lại nói luôn lời Cơ Thành Quyết định nói.
Tức nhất chính là, Thái Tử tự nhiên vứt bỏ hình ảnh đẹp đẽ của bản thân hắn, cướp đoạt lời của Cơ Thành Quyết!
Trong lúc nhất thời, ngay cả Cơ lão lục cũng không đoán được kịch bản của Nhị ca.
Suy nghĩ trong chốc lát, chẳng lẽ một cái vị trí giám quốc, lại để cho hắn bốc lên ý chí chiến đấu?
-Thành Quyết, ngươi nói đi.
Bị điểm danh, Cơ Thành Quyết chỉ có thể mở miệng, lại không thể trần thuật lại lời nói vừa rồi của Thái Tử, thuật lại quan điểm của người khác trên phương diện chính trị là điều tối kỵ.
-Phụ hoàng, nhi thần cho rằng, hẳn nên công Sở Quốc, nếu tiến hành đại chiến tự nhiên cần cách xa bản thổ Yến Quốc ta càng xa càng tốt.
Tấn địa, đặc biệt là nguyên bản phần phía đông Thành Quốc, đã sớm bị dã nhân và người Sở cướp bóc và tàn phá hết, vốn là địa phương dập nát, có đánh nữa cũng không sao.
Ngăn địch bên ngoài còn có một lý do thoái thác khác, đó chính là chiến trường cách bản thổ càng xa càng tốt, Tam Tấn là lãnh thổ mới, mà nguyên bản quốc thổ Đại Yến mới chỗ tổ tông Đại Yến mất tám trăm năm vất vả xây dựng lên, đây là căn bản của Cơ gia, của Đại Yến.
Cơ Thành Quyết lại nói:
-Lần trước đại quân ta công Càn, tự nhiên đánh tới dưới chân thành Thượng Kinh, nhưng lãnh thổ phía sau vẫn chưa thể chiếm lĩnh, Tam Biên người Càn kiên cố, chỉ cần cố thủ, binh mã Đại Yến ta chỉ có thể vào không lui được, đây chính là vũng bùn.
Cơ Thành Quyết dừng một chút, bổ sung:
-Mà nếu đánh hạ Trấn Nam quan, tự nhiên quyền chủ động sẽ đổi chủ, có muốn tiếp tục mở rộng chiến tranh hay không sẽ do người Yến ta quyết định. Nhi thần cảm thấy, nếu công Sở, tất phải phá Trấn Nam quan, coi như muốn đánh Càn Quốc, trước tiên cũng phải đánh hạ Trấn Nam quan, ngăn chặn đường người Sở bắc phạt!
Ánh mắt Yến Hoàng dừng trên người Trịnh Phàm.
-Trước công cái nào, đều có lợi có hại, phân tích tới phân tích đi, đều không phải sách lược vẹn toàn. Bình Dã Bá, ngươi nói một chút, nói xem còn cái gì bọn họ chưa nói cho trẫm nghe.
-Thần thỉnh Bệ Hạ công Sở Quốc trước.
Yến Hoàng cười cười, rất bình tĩnh nói:
-Tiếp tục.
Trịnh Phàm hít sâu một hơi, nói rất khí phách:
-Bởi thần ở đàng kia!
. . .
-Bởi thần ở đàng kia!
Lời này nói rất tự tin.
Trước đây đã từng, Bình Dã Bá Đại Yến, Tiểu vương tử Man tộc, Niên Nghiêu đại tướng quân Sở Quốc cùng với Chung Thiên Lãng Càn Quốc, được xưng là tứ kiệt tướng quân đời sau.
Nhưng hiện tại, đã không ai chấp nhận cách nói này, coi như người Càn và người Sở cũng không nhắc lại giải thiết này.
Văn nhân, có thể dựa thế thổi phồng lên, rốt cuộc bất luận thời điểm nào, văn nhân vẫn luôn mân mê một ít đồ vật cao siêu ít người hiểu, bản thân thổi một vòng, nâng đít cho nhau, mà người ngoài rất khó xen vào, dám xen vào chính là ngươi có mắt không tròng, không phẩm ra tác phẩm xuất sắc.
Nhưng võ tướng, chỉ dựa vào thổi phồng tự nhiên không được, hơn nữa công tích của võ tướng không chỉ được thổi trong nước, mà còn ở trên chiến trường đối ngoại.
Tiểu vương tử Man tộc nghe nói trên hoang mạc chinh chiến và bình định rất nhiều bộ tộc Man tộc không quy phụng.
Nhưng thứ nhất khoảng cách từ hoang mạc đến các quốc gia phương đông không khỏi quá mức xa xôi, thứ hai, cử chỉ tự hạ bối phận đối với Hoàng Đế Đại Yến, làm hình tượng của Tiểu vương tử bị hạ thấp quá mức.
Chung Thiên Lãng từng một lần ở biên cảnh ăn vài tòa bảo trại người Yến có tường vây quanh, nhưng sau khi Đại hoàng tử đi vào Nam Vọng thành, Chung Thiên Lãng bên kia cũng an phận, rất có một loại cảm giác chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.
Niên Nghiêu đại tướng quân trừ bỏ ở quốc nội bắt mấy vị hoàng tử bên ngoài, công tích chiến tranh đối ngoại lớn nhất, chính là dựa vào Trấn Nam quan, từng cùng Tĩnh Nam Hầu đánh cờ.
Thế nhân đều biết đánh cờ với Tĩnh Nam Hầu Điền Vô Kính rốt cuộc khó thế nào, nhưng chiến tích này nghe có vẻ rất nghẹn khuất.
Chỉ có Trịnh bá gia. . .
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .