Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1114: THỜI THẾ, ANH HÙNG

Suất lĩnh ba trăm Man binh đánh hạ Miên Châu thành, trảm thủ cấp tri phủ đối phương.

Dùng ngàn kỵ thâm nhập Càn Quốc, trảm đầu Phúc Vương mà đi.

Mang theo ba ngàn kỵ binh theo Lý Phú Thắng nhập Càn Quốc, đi đến ngoài thành Thượng Kinh ngắm tuyết.

Gần nhất suất lĩnh vạn kỵ binh bôn tập kích Tuyết Hải Quan, nhất cử chôn vùi chủ lực dã nhân.

Bởi tiếng tăm của Tĩnh Nam Hầu ở nhân gian không được tốt lắm, cho nên dân gian thổi phồng Bình Dã Bá rất nhiều, nói đa phần đều nói lời tốt lời đẹp cho Bình Dã Bá.

Đối với đại lão trong triều đình Đại Yến mà nói, bọn họ kỳ thật đã qua cái tuổi trẻ nhiệt huyết mênh mông kia, nếu nói phẩm cấp trên quan trường, bọn họ đã bước vào cảnh giới bất động như núi.

Cái này không phải thổi phồng, mà vị Tàng phu tử Càn Quốc đời trước kia từng dẫn dắt đệ tử dưới trướng nhập định thế nào, từng mang một đám đệ tử đi Thượng Kinh, nhập Hàn Lâm viện.

Hàn Lâm viện Càn Quốc có thể nói vô cùng tôn quý, nhưng muốn con đường làm quan sau này có cơ hội vấn đỉnh, cần đến Hàn Lâm viện kia mài dũa một chuyến.

Nhóm hàn lâm kia chỉ vì tương lai màu hồng mà khổ tu trong Hàn Lâm viện, mà nhóm Luyện Khí sĩ kia thì ngồi gian trong nhìn bọn họ khổ tu nhập định.

Chính miệng Tàng phu tử từng nói qua, tu vi tâm cảnh những tướng công trên triều đình kia, so với hắn, chỉ cao hơn chứ không thấp.

Chư vị đại nhân trong Ngự Thư phòng đây, tương đương với chư vị tướng công Càn Quốc, bọn họ không thích càn rỡ, chỉ thích trị đại quốc ổn định, rất phản cảm lời nói quá mức cấp tiến này.

Nhưng đối mặt với những lời này của Bình Dã Bá, trong lòng bọn họ, ngược lại không có chút gợn sóng gì.

Rốt cuộc sau khi ngựa đạp môn phiệt, Yến Hoàng có thể tự lựa chọn và đề bạt chức quan to lên, bởi hắn đã nắm hết quyền hành và được củng cố quân quyền, cho nên sau khi tuyển chọn quan to này, Yến Hoàng sẽ không cần lo lắng giống những vị Hoàng Đế khác, quá lo lắng về việc cân bằng quyền lực chính trị và gút mắc giữa các phe phái.

Cho nên, tính cách những vị quan to này khả năng có bất đồng, trong bóng tối khó tránh khỏi có chút lập trường cá nhân, nhưng trên phương diện trái phải rõ ràng, đều cùng Yến Hoàng đứng chung một chỗ.

Lúc trước, rất nhiều người đều trần thuật lý do.

Nhưng lý do này của Bình Dã Bá thoạt nhìn đơn giản thô bạo, ngược lại để mọi người cảm thấy rất chân thật.

Vị Bá gia trẻ tuổi Đại Yến này, từ khi nhập ngũ đến nay, xác thật chưa từng bại trận, hơn nữa phàm trận chiến hắn tham dự, đều đại thắng, hơn nữa còn lấy “Vốn nhỏ đánh cuộc to”.

Đương nhiên, trừ bỏ hắn bên ngoài, còn có vị Tĩnh Nam Hầu đứng phía sau hắn kia.

Lấy thế cục bây giờ của Đại Yến, mạnh mẽ nhấc lên quốc chiến, đây thật sự là đánh bạc, nếu thắng tuy vấn đề vẫn còn nhưng ít ra có thể đảm bảo xã tắc ổn định, mà nếu thua, sẽ có dấu hiệu lật úp.

Cho nên, hiện tại ý tưởng nội tâm của các đại lão sau khi Trịnh bá gia nói câu kia, tự nhiên biến thành:

Nếu muốn đánh cuộc, vậy lý do gì không lựa chọn người vô cùng may mắn, chưa bao giờ thua cuộc?

Quân quốc đại sự, không phải trò đùa.

Nhưng lúc này mọi người lại không ức chế nổi suy nghĩ đến phương diện kia, bởi tên kia vô cùng may mắn.

Lúc này, Từ Thu Thái mở miệng nói:

-Bệ Hạ, Trấn Bắc Vương yêu cầu trấn thủ Bắc Phong quận, không đến tình huống bất đắc dĩ, triều đình tự nhiên không thể điều Trấn Bắc Vương đi, nếu mở ra quốc chiến, đại soái nhất định là Tĩnh Nam Hầu. Cho nên, thần cho rằng, lúc này nên công Sở Quốc trước.

Lúc này, thân là Thượng thư, Từ Thu Thái trực tiếp một ngụm cắn chết Tĩnh Nam Hầu.

Bởi qua một lần đại quân đông chinh do Đại hoàng tử nắm giữ ấn soái, kết quả đại bại, để nhánh tả quân bị diệt hoàn toàn, thương vong thảm trọng.

Tuy rằng Đại hoàng tử chỉ huy hành sự cũng không có chỗ không thỏa đáng, ngược lại thắng bại là chuyện bình thường của binh gia, nhưng mọi người đều rõ ràng, nếu đầu tiên mời Tĩnh Nam Hầu nắm giữ ấn soái, trận Vọng Giang chi chiến đầu tiên thất bại, nhất định sẽ không phát sinh.

Bệ Hạ muốn khai quốc chiến, chúng ta đáp ứng, nhưng có một số việc, trong lòng Bệ Hạ cũng cần thiết hiểu rõ.

Ánh mắt Yến Hoàng hơi hơi trầm xuống.

Hắn có thể nghe ra ý ngoài lời của Từ Thu Thái, hắn lo lắng nếu công Càn Quốc mà nói, bọn hắn lại dùng Đại hoàng tử lãnh binh, hoặc lãnh binh giai đoạn đầu tiên.

Nhưng, Yến Hoàng vẫn chưa tức giận, bởi người đã từng không biết cố gắng chính là nhi tử hắn.

Lúc này đây tổ chức quốc chiến, thống soái tất nhiên là Điền Vô Kính, bởi thân thể Lý Lương Đình vốn không tốt lắm, cũng không thích hợp bôn ba nhiều.

Cho nên, tất nhiên dưới tiền đề Điền Vô Kính cầm binh, để binh mã từ Tấn địa phát binh công Sở Quốc là sự lựa chọn thích hợp nhất.

Rốt cuộc tất cả quân quyền trên đất Tam Tấn kỳ thật đều nằm trong sự khống chế của Tĩnh Nam Hầu.

Lúc trước trên đường nhập kinh, Bình Dã Bá nhận quân lệnh Tĩnh Nam Hầu không cần hổ phù, lại có thể trực tiếp điều khiển binh mã đại doanh các lộ chính là bằng chứng tốt nhất.

Rốt cuộc, Yến Hoàng gật đầu, nói:

-Ngày mai hội triều, đầu tiên mở đầu lý do chinh phạt, sau đó tiến thẳng đến mục đích phạt Sở Quốc.

Phía dưới, chư vị đại lão triều đình cùng nhau dập đầu:

-Chúng thần tuân chỉ.

-Chúng thần tuân chỉ.

-Chúng thần tuân chỉ.

Ý này rất đơn giản, hôm này xác định chủ đề trước, sau đó khi các ngươi trở về từng người thông báo đến các thế lực, ngày mai mọi người cùng nhau xác định phương châm một chút, làm hình thức.

Kỳ thật, lời này của Yến Hoàng giống lời nói lúc trước của Thái Tử, đều tổn hại hình tượng “Thánh quân”.

Loại thao túng triều đình trong bóng tối này, nói rõ ràng và trắng ra như vậy, hiển nhiên không thích hợp.

Nhưng mọi người dám phê bình và nghi ngờ Thái Tử, lại không ai dám nghi ngờ Yến Hoàng.

-Hôm nay đến đây thôi, Trịnh Phàm ở lại.

-Thần xin cáo lui.

-Nhi thần xin cáo lui.

Các đại nhân cùng hai vị hoàng tử đều rời đi.

Ngụy Trung Hà dẫn một đám hoạn quan dọn ghế dựa, nhưng vẫn để lại một cái, hơn nữa còn để tấm ghế kia dịch về phía trước một ít, ý bảo Trịnh bá gia ngồi gần Yến Hoàng một chút.

Ngày thường Hoàng Đế làm rất nhiều chuyện, nào có đủ nước miếng lãng phí trên những câu “Ban tòa”, “Ban trà”, “Ngồi gần chút”, vẫn phải nhờ những đại hoạn quan bên cạnh này truyền đạt.

Trịnh bá gia ngồi xuống.

Yến Hoàng đứng lên, rời đi ngự án.

Hoàng Đế đứng lên, Trịnh bá gia chỉ có thể lần thứ hai đứng lên.

-Trẫm và ngươi, cũng lâu rồi không gặp nhau đi.

-Bẩm Bệ Hạ, đã hơn hai năm rồi.

-Ân, thời gian thật trôi nhanh.

-Tuy rằng thần đã không gặp Bệ Hạ hơn hai năm rồi, chưa từng thấy Thiên nhan, nhưng thiên ân mênh mông cuồn cuộn, thần vẫn không khi nào không nhớ đến Bệ Hạ.

Yến Hoàng nghe xong lời này, cười, nói:

-Làm khó ngươi, rõ ràng là tướng quân, nhưng nói lời này còn hay hơn những tên nịnh thần kia.

“. . .” Trịnh Phàm.

-Trịnh Phàm, ngươi nói, thời thế tạo anh hùng, hay anh hùng tạo thời thế?

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!