Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1115: HẮN TRẺ

- Thần cho rằng, hai cái đều có thể.

-Trẫm không thích nhất chính là nghe được câu trả lời ba phải.

-Bệ Hạ thứ tội, thần không phải ý này, theo thần là thời thế tạo anh hùng, nếu không có Bệ Hạ an minh thần võ, có tinh thần khai thác đối ngoại, thần tự nhiên không cách nào dựa vào quân công phong tước, khả năng hiện tại chỉ là một bá tánh bình thường, hoặc chỉ là một giáo úy và phòng giữ tại Hổ Đầu thành và Thúy Liễu bảo.

Trịnh Phàm dừng một chút, nhìn Yến Hoàng, nói tiếp:

-Nhưng Bệ Hạ lại khác, ngài chính là anh hùng tao thời thế. Quốc chiến do nhất niệm Bệ Hạ quyết định, muôn vàn dũng sĩ vì Bệ Hạ khai cương thác thổ, thủy triều lên xuống, tất cả đều do ý niệm của Bệ Hạ.

Yến Hoàng duỗi tay chỉ chỉ Ngụy Trung Hà bên người hầu hạ, nói:

-Học. . . Học đi!~

Ngụy Trung Hà lập tức cười nói:

-Nô tài vẫn luôn học.

-Trịnh Phàm, hiện tại trẫm cùng ngươi, ngươi cùng trẫm nói chuyện, Trấn Nam quan này rốt cuộc khó đánh bao nhiêu.

-Bẩm Bệ Hạ, Trấn Nam quan tường thành cao ngất, trú binh đông đảo, người Sở cũng rất nghiêm túc canh giữ, muốn công phá Trấn Nam quan xác thực rất khó.

-Rất khó, nhưng ngươi lại hướng trẫm vỗ ngực đảm bảo.

-Bẩm Bệ Hạ, thần luôn luôn miệt thị địch nhân trên phương diện chiến lược, nhưng trên chiến thuật lại rất coi trọng địch nhân.

Yến Hoàng tinh tế phẩm vị những lời này, chậm rãi gật đầu:

-Có chút thú vị.

-Nói rõ để Bệ Hạ biết, Trấn Nam quan đối với Tấn địa như miếng xương hóc ở cổ, nếu không rút ra, Tấn địa khó an.

-Trẫm biết tầm quan trọng của Trấn Nam quan, nhưng trẫm rõ ràng hơn, trên đời này căn bản không có loại tường thành nào không cách nào phá được, trẫm tin ngươi có thể làm được, cũng tin tưởng Vô Kính có thể làm được.

Yến Hoàng dừng một chút, bổ sung:

-Các ngươi đánh giặc trên tiền tuyến, điều trẫm có thể làm chính là tọa trấn kinh thành, đảm bảo các ngươi không cần lo phía sau.

-Thần tất nhiên đem hết toàn lực, muôn lần chết không chối từ!

đọc truyện nhắn tin ʐɑȴȯ 0͏8͏6͏5͏1͏0͏8͏2͏5͏1

-Được rồi, nói cho trẫm biết, vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia và vị quan gia Càn Quốc kia, rốt cuộc thế nào?

Lúc này Trịnh bá gia mới hiểu được, Yến Hoàng muốn hắn ở lại, lúc trước nói đến Trấn Nam quan chỉ thuận miệng nhắc tới, còn nguyên nhân chân chính đó là Yến Hoàng muốn thông qua sự hiểu biết của Trịnh bá gia, tìm hiểu về hai vị đồng cấp kia.

-Bệ Hạ, nói vị nào trước?

-Nói vị quan gia Càn Quốc kia đi, nghe nói hắn rất biết dưỡng thân?

-Bẩm Bệ Hạ, vị quan gia Càn Quốc kia xác thực biết dưỡng thân thể, một thân hẳn tu hành qua một loại pháp môn nào đó, khi thần nhìn thấy hắn, hắn mặc một bộ áo đạo bào.

-Nhân phẩm thế nào? So với trẫm, thế nào?

-Thần sợ.

Yến Hoàng vẩy vẩy tay nói:

-Cứ nói thẳng, trẫm thứ ngươi vô tội, chớ có bà bà mụ mụ, ăn ngay nói thật.

-Vâng, thần cho rằng, vị quan gia Càn Quốc kia cũng tương đương với một vị minh chủ, vô luận tâm tính hay thủ đoạn đều cực kỳ cao minh, so sánh với Bệ Hạ ngài, thần cảm thấy hắn so với Bệ Hạ ngài thiếu cái trí tuệ và khí phách.

Trịnh bá gia dừng lại, nhấn giọng:

-Bệ Hạ là minh hùng khai cơ nghiệp muôn đời, hắn chỉ là minh quân gìn giữ cái đã có.

-Vậy vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia?

-Bẩm Bệ Hạ, hắn, còn trẻ.

Làm một vị Hoàng Đế, Nhiếp Chính Vương Sở Quốc không nghi ngờ rất trẻ tuổi.

Hơn nữa bên người Nhiếp Chính Vương Sở Quốc cũng có một con Linh, nói cách khác, bản thân Nhiếp Chính Vương Sở Quốc cũng là một người tu hành.

Yến Hoàng nhấp nháp hai từ này, phát ra một tiếng thở dài.

Tuổi trẻ!

Nếu hắn có thể sống tiếp thêm mười năm nữa.

Nếu Lý Lương Đình cũng giống hắn, thiên hạ này muốn hoàn toàn dẹp yên, có gì khó?

-Trẫm đã biết, ngươi lui ra đi, ngày kia, ngươi rời kinh trở về đi.

-Thần tuân chỉ.

-Làm việc cho tốt, trẫm, không bao giờ phụ công thần.

-Thần hiểu rõ.

Khi đi ra khỏi Hoàng cung, Trịnh Phàm phát hiện xe ngựa Trương công công đã chờ ngoài cửa cung.

Sau khi Cơ lão lục từ Ngự Thư phòng rời đi, hắn lại đến Hộ bộ, xe ngựa tạm thời không dùng được.

Chiếc xe ngựa này kỳ thật còn mang ý nghĩa khác, cao thủ bảo hộ xe ngựa cũng rất ổn thỏa, rốt cuộc trên phương diện tiếc mạng, Trịnh Phàm biết Cơ lão lục không hề thua kém hắn.

Đợi Trịnh bá gia lên xe, Trương công công ân cần hỏi:

-Bá gia, trở về phủ sao?

-Đi Tấn Vương phủ.

Trương công công hơi hơi sửng sốt, ngay sau đó gật đầu nói:

-Nô tài biết rồi.

Kỳ thật, lần trước khi đi gặp Tam hoàng tử, Trịnh bá gia tính toán đi Tấn Vương phủ nhìn ngó một chút, nhưng ai bảo khi đó có Kiếm Thánh ngồi bên người chứ.

Trước mắt, vừa lúc cao thủ Cơ lão lục bảo hộ cạnh hắn, bản thân hắn cũng có thể thoải mái đi nhìn nhìn.

Đều là người quen, sau khi Trịnh Phàm vào kinh, dù sao cũng phải đi bái kiến một chút.

Tấn Vương phủ, tọa lạc phía đông là Tam phố, phía tây là nha môn tuần tra, phía đông là Doãn nha môn Yến Kinh, có thể nói nơi này được phòng vệ rất nghiêm ngặt.

Đương nhiên, trừ bỏ cái này bên ngoài, Yến Hoàng vẫn chưa hà khắc đối đãi với người nhà Tấn Vương, trên điểm này, Yến Hoàng từ trước đến nay đại khí.

Bên trong Tấn Vương phủ, nha hoàn nô bộc có hơn trăm người, mỗi năm đều lấy từ trong quốc khố Đại Yến ra phụng dưỡng, duy trì sinh hoạt xa hoa lãng phí.

Trừ bỏ ngày lễ ngày tết, yêu cầu Tấn Vương tới lộ cái mặt bên ngoài, Yến Hoàng không hề cố ý hạ chiếu để hắn tiến cung.

Đại môn Tấn Vương phủ rất lớn, lính gác bên ngoài phủ đệ cũng rất nhiều.

Khi Trương công công điều khiển xe ngựa đi tới trước đại môn Vương phủ, một loạt lính tráng lập tức tới vây quanh xe ngựa.

Tấn Vương vốn bị giam lỏng trong phủ đệ, cho ngươi vinh hoa phú quý, lại không có khả năng cho ngươi tự do, cho nên đặt hắn trong Yến Kinh sẽ không ai đến bái phỏng hắn.

Bệ Hạ sẽ không xem hắn như con khỉ, cho hắn phần mặt mũi cơ bản nhất, những vương công đại thần tính muốn diễu võ dương oai một phen, nào có lá gan này?

Khi Trịnh bá gia từ trong xe ngựa ra, những tên lính xung quanh đều đồng loạt quỳ xuống:

-Tham kiến Bình Dã Bá gia!

-Tham kiến Bình Dã Bá gia!

-Tham kiến Bình Dã Bá gia!

Chỉ dựa vào một thân kim giáp này, đã mang đến độ xác nhận rất cao.

Hôm nay bởi phải vào cung diện thánh, cho nên Trịnh bá gia vẫn mặc kim giáp.

-Bổn Bá vừa mới từ Hoàng cung đi ra.

Trịnh bá gia đối với chuyện viện lý do này đã mân mê ra kinh nghiệm, hắn vừa mới đi ra từ Hoàng cung, nhưng không hề phụng chỉ đến gặp Tấn Vương, nhưng ý này kỳ thật giống nhau.

Ở Tấn địa, Trịnh bá gia đã thành thói quen, ở Yến Kinh, kỳ thật cũng không thu liễm gì, nguyên nhân cái này vẫn bởi hắn đầu cơ kiếm lợi, có thể đánh giặc có thể làm được việc, cậy sủng kiêu bái.

Coi như chuyện này bị Yến Hoàng đã biết, cũng không sao, đây là thời điểm Yến Hoàng cần dùng hắn, tự nhiên không cần lo lắng.

Mà nếu Yến Hoàng thật sự đắn do, coi như hàng ngày ngươi ở nhà tắm gội dâng hương cầu nguyện Yến Hoàng trường thọ phúc khang, đều có thể trị ngươi cái tội nguyền rủa Thiên tử.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!