Những tên lính quanh đây nghe vậy, lập tức thối lui, một tên giáo úy dẫn đầu lập tức phân phó thủ hạ.
-Mở cửa!
Cửa phủ bị mở ra.
Nhưng vị giáo úy kia tiến lên, một chân đạp tên thủ hạ kia, lại mắng một câu.
Cửa phủ lại bị khép kín, ngay sau đó cửa chính bị mở ra.
Bởi lúc trước mở cửa ra là cửa hông.
-Bá gia, mời ngài.
Trịnh Phàm cười lắc đầu, vẫn xuống xe ngựa, không để xe ngựa trực tiếp từ cửa chính đi vào.
Trong Tấn Vương phủ, hoa cỏ mọc xum xuê, vườn tược được xử lý không tồi.
Một đám tôi tớ bởi âm thanh mở cửa mà bị kinh động chạy tới đây.
-Làm phiền thông bẩm Tấn Vương điện hạ một chút, nói cố nhân tới chơi.
. . .
Trịnh bá gia được hạ nhân Tấn Vương phủ an bài trong phòng khách, dâng trà.
Đợi trong chốc lát, bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến.
Nhưng người tiến vào lại không phải Tấn Vương Ngu Từ Minh, mà là Tấn Thái Hậu mặc váy đỏ.
Trịnh bá gia lập tức đứng dậy hành lễ:
-Gặp qua Thái Hậu.
-Nghe hạ nhân nói, trong phủ có một vị tướng quân mặc kim giáp tới, ai gia đoán được đây là ai, quả nhiên đây là Bình Dã Bá gia ngài.
-Thái Hậu, Tấn Vương điện hạ đâu?
Không có đạo lý để nữ nhân ra ngoài tiếp khách.
-Thật không khéo, hôm qua Tấn Vương đi thăm Thái miếu, tự nhiênVương gia hắn yêu cầu đóng cửa phụng dưỡng tổ tiên ba ngày.
-Thật trùng hợp.
“. . .” Thái Hậu.
Trịnh bá gia lại ngồi xuống, hỏi:
-Thái Hậu cuộc sống, ở kinh, như thế nào?
-Phương diện cuộc sống thật ra rất tốt, Bệ Hạ cho chúng ta đẩy đủ thể diện.
-Ân.
Trịnh Phàm gật gật đầu, nhìn bốn phía chung quanh, hắn rõ ràng tòa phủ đệ này khẳng định có không ít người của Mật điệp tư, cho nên có ít lời không tiện nói.
Thái Hậu đánh vỡ trầm mặc, mở miệng nói:
-Ai gia còn phải cảm tạ Bình Dã Bá gia, giúp Tấn địa ta đuổi dã nhân, giải cứu bá tánh người Tấn ta.
-Đây hẳn là điều ta nên làm.
Sau đó, bầu không khí lại rơi vào xấu hổ và trầm mặc.
Thái Hậu nói:
-Lần này Bình Dã Bá đến đây, làm. . .
-Nga, ta không quen nhiều người ở kinh thành nhiều lắm, cũng khó có cơ hội trở về một lần, muốn đến thăm.
-Thì ra là thế, kỳ thật ngày thường Tấn Vương phủ này không hề có khách nhân.
Sau đó, bầu không khí tiếp tục tẻ ngắt.
Trịnh bá gia ngồi đấy, có chút không được tự nhiên, chỉ có thể đứng dậy, chuẩn bị cáo từ.
Thái Hậu thấy thế, cũng đứng dậy, chuẩn bị đưa tiễn.
Nàng vốn khoog nên ra gặp khách, nhưng thứ nhất Ngu Từ Minh còn ở trong miếu Vương phủ bế quan, thứ hai, phàm khác nhân có thể tiến vào tòa Tấn Vương phủ này, đều không phải người thường.
-Vậy, ta cáo từ, sau đó ta sẽ sai người mang một ít đặc sản Tấn địa tới.
-Đa tạ Bá gia.
-Thái Hậu còn thiếu gì không, Bổn Bá có thể đưa tới.
Mặt Thái Hậu bỗng nhiên hơi phiếm hồng, vội lắc đầu nói:
-Không cần, không cần, nơi này không thiếu cái gì cả.
-Vậy thì tốt.
Trịnh bá gia đi ra Tấn Vương phủ, ngồi trở lại xe ngựa.
-Tấm tắc. . .
Lần này không thú vị!
Trong lòng Trịnh bá gia vẫn chưa hết hưng phấn.
-Bá gia, kế tiếp nên đi đâu?
-Trở về phủ.
-Vâng, Bá gia.
Xe ngựa từ đông Tam phố đi ra ngoài, ở đầu phố lại gặp một chiếc xe ngựa khác, người lái xe chính là tiểu Trương công công.
-Chủ thượng vừa đi Tấn Vương phủ sao?
-Ân, vừa đi, ngươi đi đâu?
-Thuộc hạ chuẩn bị tới thăm cha vợ.
-Nga, ngươi còn có cha vợ trong kinh.
-Chủ thượng có muốn đi cùng thuộc hạ không?
-Đi xem đi, cũng coi như cố nhân.
-Đúng rồi, chủ thượng, ta còn chưa hỏi ngài kết quả tại Ngự Thư phòng?
Trịnh bá gia cười cười, nói:
-Chuẩn bị đánh giặc.
. . .
Phủ đệ của Ôn Tô Đồng cũng không lớn, nhưng thiết kế và bố trí thật có chút phong vị của Giang Nam, rốt cuộc đây là thế gia đến từ Càn Quốc, trên phương diện phẩm vị và cách điệu tự nhiên không thể chê.
Trịnh bá gia và người mù tới chơi, Ôn Tô Đồng mở cửa chính, chống quải trượng tự mình tới đón.
Theo sau, Trịnh bá gia một mình đi thư phòng nghỉ ngơi.
Một bởi buổi sáng ở Ngự Thư phòng tiêu hao quá nhiều nguyên khí, thứ hai muốn đem cơ hội nói chuyện dành riêng cho hai cha vợ con rể này, bản thân hắn nhiều nhất lộ mặt ra nói vài câu khách khí thôi.
Có lẽ bởi nguyên nhân trên người mặc giáp, cho nên thân thể tự nhiên mang theo một ít thói quen trên chiến trường, muốn vào giấc ngủ có thể dễ dàng hơn một chút.
Trịnh bá gia đúng là ngủ rồi.
Mà thời điểm Trịnh bá gia ngủ. . .
Một đại thái giám mặc hồng bào lãnh ý chỉ đi đến Hồ Tâm Đình, mở tấm cửa sắt kia.
-Thứ dân Cơ Thành Việt tiếp chỉ.
Tam hoàng tử mặc bạch y hơi ngạc nhiên nhìn một màn trước mắt này, hắn đã làm tốt việc kiếp này vô vọng rời khỏi đây, thật sự không ngờ vào lúc này Thánh chỉ lại tới.
-Nhi thần. . . Thảo dân khấu kiến Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Thái giám hơi hơi mỉm cười, tuyên đọc ý chỉ:
-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu rằng, thứ dân Cơ Thành Việt. . .
Ý chỉ đại khái có hai nội dung.
Một là răn dạy việc sai trước đây, đương nhiên trong Thánh chỉ không thể thuyết minh lúc trước Cơ Thành Việt rốt cuộc làm chuyện gì sai trái, ngỗ nghịch vân vân.
Hai là, Yến Hoàng cảm thấy mấy năm nay, thái độ chấp hành của ngươi ở Hổ Đầu thành rất tốt, để ngươi có thể rời khỏi nơi này, thân phận Vương gia hoàng tử tự nhiên không thể khôi phục, nhưng cho gia nhập Tông Nhân phủ.
Đây cũng chính là khôi phục thân phận Hoàng tộc của ngươi, nhưng không cho ngươi đãi ngộ gì.
Nhưng hắn dù sao cũng là hoàng tử, sau này lại dựa vào mấy cái “Đại xá thiên hạ”, ít nhất có thể kế tục tước vị, tóm lại điểm mấu chốt khổ sở nhất cũng coi như đã qua.
-Nhi thần, tạ chủ long ân.
Cơ Thành Việt quỳ rạp trên mặt đất.
Đại thái giám đặt Thánh chỉ trong tay Cơ Thành Việt, lần này Cơ Thành Việt nâng tay lên, lệ đã rơi đầy mặt.
-Đa tạ công công, đa tạ. . . Phụ hoàng.
Ở Hồ Tâm Đình đóng mấy năm, sự tàn phá đối với thân thể quá rõ ràng, rất dễ dàng hạ xuống bệnh ngầm, sau khi rời khỏi đây tự nhiên cần Ngự ý đến điều trị.
Mà vị đại thái giám hồng bào này nhìn vị Tam hoàng tử trước mặt, thấy thế nào đều có một loại cảm giác thân thiết.
Nói đến cùng, vị Tam hoàng tử này hiện tại cũng là người đồng môn với hắn.
Bởi một khi nam nhân mất đi cái kia, thời gian lâu rồi tự nhiên sẽ dường ra một cỗ Tử âm nhu khí.
Huống hồ lúc trước Tam hoàng tử vốn chỉ biết đọc văn thơ, khí chất trên người vốn là người đọc sách.
Đại thái giám kia lập tức xua tan ý nghĩ trong lòng kia, tự hỏi bản thân hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì đây?
Bên trong xe ngựa, đại thái giám kia tự tay dâng một ly trà cho Cơ Thành Việt.
Cơ Thành Việt tiếp nhận trà, khẩn cầu nói:
-Công công, ta ở nơi đó còn để lại một ít thơ và tranh chữ, lúc trước không kịp mang đi, nhờ công công. . .
-Điện hạ, ngài chỉ cần phân phó một tiếng là được rồi, tạp gia không gánh nổi chữ “Nhờ” này của ngài, đợi lát nữa tạp gia sẽ phái người đi lấy.
-Đa tạ công công.
-Điện hạ khách khí rồi.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .