Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1117: TAM ĐIỆN HẠ TRỞ LẠI

Xe ngựa đi ngang qua đường phố.

Cơ Thành Việt ngửi được mùi thơm của bánh nướng, cái mũi theo bản năng hít hà.

Đại thái giám từ nhỏ vốn xuất thân từ người hầu hạ, tuy nói hiện tại trong cung đã bò lên vị trí rất cao, nhưng bản lĩnh hiểu tâm lý chủ nhân vẫn chưa bao giờ ném đi, hắn lập tức phân phó người đi xuống mua bánh nướng.

Bánh nướng nóng hầm hập mới ra lò, Cơ Thành Quyết cầm trong tay, ăn ngấu nghiến.

-Điện hạ, ngài ăn từ từ, ăn từ từ, kẻo nghẹn mất.

Kỳ thật thức ăn tại Hổ Đầu thành, tuy rằng lấy cơm canh đạm bạc là chủ, nhưng cơm canh đạm bạc này đối với tiểu dân tầm thường mà nói, đã không tính quá kém, chẳng qua khi đưa đồ ăn tới cần khám nghiệm, đợi đến trước mặt Cơ Thành Việt trên cơ bản đã lạnh rồi.

Ngày hè còn đỡ, vào mùa đông mà nòi, Cơ Thành Việt chỉ có thể dùng bếp pha trà hâm nóng đồ ăn lại.

Hắn không phải thèm bánh nướng này, mà thèm hương vị nóng hầm hậm.

Nói cách khác, hắn thèm chính là hương vị của sự tự do.

Ăn hết hai cái bánh nướng, Cơ Thành Việt thở phào một hơi, bưng lên nước trà đã lạnh, uống một hơi cạn sạch, thậm chí còn liếm nốt bọt trà còn lưu lại trong chén.

Đây là thói quen mấy năm nay hắn đã làm ở Hồ Tâm Đình.

Ngay sau đó, Cơ Thành Việt nhìn về phía vị đại thái giám này, nói:

-Công công, khi nào ta có thể đến chỗ phụ hoàng tạ ơn?

-Cái này, Bệ Hạ vẫn chưa nói.

-Ta đã biết.

Cơ Thành Việt không có cái gì không thỏa mãn.

. . .

-Ta nói, lão Ngũ, ngươi sắp phải đi ròi, còn bận rộn ở nơi này làm gì?

Tứ hoàng tử ngồi bên cạnh, nhìn Ngũ hoàng tử đang vẽ bản vẽ.

-Tứ ca không phát hiện sao, đệ đệ ta đây đang vẽ lại bản vẽ, đây là một ít phương pháp trị thủy sách cổ ghi lại và một ít tư liệu đệ đệ ta thu thập được.

-A, ta biết ngươi đang vẽ bản vẽ, nhưng công trình trị thủy của ngươi hơn phân nửa không tu sửa được.

-Nga? Tứ ca có tin tức?

-Vô dụng, ta có mấy người quen tại Binh bộ bên kia.

Mẫu tộc của Tứ hoàng tử là Đặng gia, tuy nói Đặng gia đã suy tàn bởi lần thất bại Vọng Giang kia, nhưng phần di trạch để lại vẫn không mất, hơn nữa bản thân Tứ hoàng tử là hoàng tử, muốn tìm hiểu tin tức bình thường vốn không phải chuyện khó.

-Chuyện gì?

-Hôm nay trong Ngự Thư phòng, tựa hồ đang thương nghị việc quân sự.

-Thì sao?

-Binh Bộ bên kia đã hạ lệnh ngầm, ngày mai trên triều đình tựa hồ muốn nhấc lên sóng lớn.

-Sóng lớn?

-Khả năng phải đánh giặc.

-Hiện tại. . . Đánh giặc?

-Phải, nếu trận chiến cần phải thông qua triều đình, như vậy đây không phải chiến tranh cỡ nhỏ như lần trước Đại hoàng huynh đến Nam Vọng thành nơi đó giao chiến với Càn Quốc.

Ngũ hoàng tử không hiểu hỏi:

-Đánh thế nào? Hiện tại quốc khố Đại Yến ta rốt cuộc thế nào, Tứ ca đâu không phải không biết, bằng không hai huynh đệ ta cũng không đến mức này.

Dựa theo lệ cũ, hoàng tử mở phủ mới tự nhiên quốc khố sẽ lấy ra một ít phí để hoàng tử đó dùng để mua sắm tòa nhà, đồng thời, tiều tiên hàng tháng của hoàng tử cũng trên diện rộng được gia tăng.

Mà khi vẫn còn ở phủ hoàng tử, trên lý luận nơi đây sẽ ăn cơm tập thể, sẽ cung cấp cơm canh, cũng cung cấp mấy cái thái giám và cung nữ để sai vặt, tiền tiêu hàng tháng thấp không kém gì Tiểu Thất trong cung.

Kỳ thật không chỉ vậy, mấy năm nay, việc lão nhân trong nhà đi rồi, hậu nhân đưa tấu thư kế tước vị cũng bị gác lại.

Ngươi chậm một năm nhận tước, triều đình có thể đỡ một năm thuế ruộng, nói với ngươi rằng cần phải khám định thân phận của ngươi, phán đoán phẩm hạnh ngươi, xem ngươi có đủ tư cách kế thừa tước không.

Ngươi dám nháo?

Được!

Nếu nghiêm trọng một chút, phán ngươi không đủ tư cách, trực tiếp tước đoạt tước vị nhà ngươi, nhẹ một chút, cũng để ngươi phải chờ thêm vài năm.

Thân vương Đại Yến cũng lấy Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử là lệ, hiện tại bọn họ được đãi ngộ như Thân vương trên phương diện chính trị, chờ đến sau khi mở phủ, phải được cung cấp đãi ngộ như Thân vương.

Đại ngộ này vẫn luôn được tiếp tục đến khi có một người huynh đệ trong bọn họ đăng cơ, quan hệ huynh đệ giữa bọn họ biến thành quan hệ với chí tôn, sau đó dựa theo truyền thống, bọn họ sẽ tự xin bỏ tước vị.

Bỏ qua một bên chuyện triều đình không cung cấp đầy đủ bổng lộc cho bọn họ, kỳ thật một năm cũng chỉ hết một đến hai trăm lượng bạc, nhưng làm Thân vương, một năm bọn họ có thể nhận được một vạn lượng bạc cộng thêm lương thảo, nơi này vẫn chưa bao gồm tiền phúc lợi trong cung khác.

Những tước vị khác, thuế ruộng mỗi năm khẳng định không thể nhiều như Thân vương, nhưng số lượng huân quý tại Đại Yến cũng không ít, cho nên số lượng rất nhiều, tự nhiên quy mô không nhỏ.

Hiện tại Trịnh bá gia là Bá tước, mỗi năm nhận được hai ngàn lượng bạc, số tiền này sẽ được triều đình thông qua vận chuyển đến Tuyết Hải Quan sẽ gửi tới.

Nói ngắn lại, chỉ riêng Ngũ hoàng tử và Tứ hoàng tử, bọn họ chỉ cần tiếp tục ở phủ đệ hoàng tử, mỗi năm triều đình có thể tiết kiệm hơn hai vạn lạng bạc.

Mấy năm nay danh tiếng của Cơ lão lục trong giới tôn thất và quyền quý không hề tốt, nguyên nhân ở chỗ bây giờ triều đình khó khăn, hắn không chút do dự khai đao về phía tôn thất và huân quý.

Không chỉ bóp cổ các loại trên ngạch định thuế ruộng, hơn nữa còn dùng ngân phiếu cửa hàng đến hối đoái thuế ruộng bọn họ, để bọn họ dùng thứ này đổi hàng hóa tương đương về giá trị.

Việc trả tiền bằng ngân phiếu này kỳ thật đã sớm có từ lâu, Giang Nam Càn Quốc bên kia đã sớm thành phong trào, nhưng cơ bản đều dùng trên phương diện buôn bán, độ lưu truyền trong dân gian không cao, Cơ lão lục không dám lạm dụng nó trên quy mô lớn, chỉ áp dụng đối với tôn thất và huân quý.

Chỉ tiếc, hiện tại quân uy của Yến Hoàng quá thịnh, cộng thêm dư uy ngựa đạp môn phiệt vẫn còn tồn tại như cũ, nếu đổi thành Hoàng Đế khác, nhóm tôn thất và huân quý phỏng chừng đã sớm dắt già trẻ đến cửa cung khóc rồi.

Nhưng đối mặt vị này, bọn họ không dám.

Cái này chung quy bởi tài chính Đại Yến túng quẫn, bởi đối với tôn thất đối huân quý, chỉ cần điều kiện cho phép, vẫn phải cung phụng hẳn hoi, chẳng sợ trong đó đã có người biến thành sâu mọt, nhưng vẫn phải phụng dưỡng, rốt cuộc tổ tiên người ta đã vì Đại Yến vì Cơ gia mà máu chảy đầu rơi.

Một khi phương diện này xử lý không tốt, về sau ai nguyện ý vì Cơ gia ngươi tiếp tục bán mạng?

Cái người ta cầu, không phải vì một cái công hầu để vợ con sau này muôn đời được đặc quyền sao?

Tứ hoàng tử cười cười, nói:

-Ta đánh giá, thật sự sẽ đánh trận.

-Không có tiền không lương, đánh thế nào?

-Người sống còn có thể bị nước tiểu nghẹn chết? Thật muốn đánh, luôn có biện pháp có thể huy động, cho nên lần này kế hoạch điều chỉnh công trình trị thủy của ngươi bị hủy, hẳn không cần tu sửa nữa.

Muốn đánh giặc, nơi nào còn dư thừa thuế ruộng và sức dân đặt trên việc tu sửa công trình.

Ngũ hoàng tử lắc đầu, nói:

-Khi trước khi phụ hoàng không hạ chỉ, ta nên làm cái gì, hay phải làm cái gì?

-Được, ngươi ngoan ngoãn làm đi.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng vang.

Thái giám hầu bên người Ngũ hoàng tử chạy tới thông bẩm:

-Chủ tử, Tứ gia, Tam điện hạ trở lại rồi.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!