Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử lập tức liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự khiếp sợ
Nói thật, bọn họ đã sớm làm tốt chuẩn bị tâm lý không hề gặp nhau cả đời này, bởi vô luận thấy thế nào, lão Tam đều không có khả năng từ Hổ Đầu thành đi ra.
Tứ hoàng tử lẩm bẩm nói:
-Ta nghe nói, hôm qua, Trịnh Phàm đi Hồ Tâm Đình gặp lão Tam, cho nên lần này xem như cho công đạo, tiêu tan hiềm khích lúc trước?
Ngũ hoàng tử lắc đầu, nói:
-Ta không cảm thấy Tam ca sẽ tiêu tan hiềm khích lúc trước.
-A, ngươi chưa từng bị nhốt chỗ đấy.
-Nếu nhốt ở nơi đó, có thể cung cấp vật liệu gỗ cho ta mà nói, ta cũng thật ra cũng không ngại.
-Ngươi đây điên rồi.
Tứ hoàng tử từ trên bàn nhảy xuống, sửa sang lại quần áo một chút.
Ngũ hoàng tử thay thế y phục làm mộc của hắn.
Mặc kệ thế nào, Tam ca đã trở lại, bọn họ làm đệ đệ tự nhiên cần đến thỉnh an.
Khi muốn ra khỏi cửa, Tứ hoàng tử bỗng nhiên nhớ tới cái gì, mở miệng nói:
-Nếu ta nhớ không lầm mà nói, cuối tuần hẳn là sinh nhật của Minh phi đi?
Minh phi mang tiếng hiền danh, tính tính bình đạm, tri thư đạt lý.
Lúc đầu Tam hoàng tử yêu thích thi thư, cũng chịu ảnh hưởng nhiều bởi vị mẫu phi này.
Ngũ hoàng tử nghe vậy, mở miệng nói:
-Ngươi muốn nói, tối hôm qua phụ hoàng ở chỗ Minh phi?
Tứ hoàng tử lập tức đạp Ngũ hoàng tử một chân, mắng:
-Đây là điều ta có thể biết được sao!
Nếu tối hôm qua phụ hoàng ở đâu, mỗi ngày ta đều nhận được hội báo, ta đây rốt cuộc muốn làm gì?
Ngũ hoàng tử nhún vai, nói:
-Ta tưởng ngươi biết.
-Đừng hại ta.
-Thôi thôi, ta cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút, có điều ta thật ra cảm thấy, nếu Minh phi biết Trịnh Phàm đi gặp Tam ca, hẳn sẽ thừa cơ đến chỗ phụ hoàng cầu tình, phụ hoàng khả năng xem việc sắp đến sinh nhật của Minh phi, đồng ý thả Tam ca ra.
-Ai, tâm phụ hoàng chúng ta vẫn mềm.
Tứ hoàng tử cảm khái nói:
-Tứ ca, ngươi phát sốt hay đang mê sảng vậy?
Tứ hoàng tử liếc mắt Ngũ hoàng tử một cái, nói:
-Do ngươi khơi mào trước!
. . .
Tam hoàng tử vừa mới vào phủ đệ hoàng tử, Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử tới xuyến môn.
-Đệ đệ thỉnh an ca ca.
-Đệ đệ thỉnh an ca ca.
-Các đệ đệ xin đứng lên, xin đứng lên.
Kế tiếp là một phen huynh hữu đệ cung, mọi người ngồi vây quanh nhau hàn huyên.
Có điều bởi Ngự y tới, cho nên Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử cũng cáo từ.
Sau khi rời đi, Tứ hoàng tử duỗi cái eo lười, nói:
-Trước kia lão Tam vẫn luôn bưng cái giá người đọc sách, không thèm nhìn thẳng chúng ta, hiện tại xem ra, bị giam hai năm vừa rồi đã trở nên bình dân hơn nhiều.
-Đúng vậy.
Lão Ngũ phụ họa nói.
-Đáng tiếc, ta thấy lão Tam không còn cơ hội báo thù.
-Ngươi cảm thấy Tam ca vẫn còn muốn báo thù?
-Ha ha.
Tứ hoàng tử cười hai tiếng:
-Ta không tin hắn không hận, bởi đến mỗi buổi tối, hắn đều sẽ hận. Nhưng Trịnh Phàm đã là Bình Dã Bá, hoàng tử dẫn ngựa, Thái Tử tiếp giá, ai, so thế nào đây?
-Chờ lát nữa ta sẽ đi phủ Lục đệ, đưa đến một ít đồ chơi cho hài tử.
-Ngươi thật ra rất ân cần, hẳn muốn đi gặp Trịnh Phàm đi?
-Không phải sao, rốt cuộc ngày hôm sau Trịnh Phàm phải rời kinh, nếu phụ hoàng không phát ra ý chỉ mới mà nói, ta hẳn phải cùng hắn đi Tấn địa.
-Ngươi sẽ không sợ người khác sẽ nghĩ ngươi thuộc về Lục gia đảng?
Ngũ hoàng tử cười “Hắc hắc”, nói:
-Tứ ca.
-Ân?
-Tam ca đã đi ra.
-Làm sao vậy.
-Kém mấy, có thể kém hơn Tam ca hơn không?
-Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.
-Vậy đệ đệ ta đã đổi phương thức nói đi, loại người giống Trịnh Phàm này, vừa phế đi hoàng tử, lại như cũ có thể phong tước, dựa vào cái gì? Dựa vào năng lực!
Ngũ hoàng tử dừng một chút, nói tiếp:
-Mặc kệ trên ta là phụ hoàng, hay Nhị ca hoặc Lục đệ. Chỉ cần bọn họ ngồi lên vị trí kia, cái gì huyết thống, cái gì huynh đệ, con nối dõi. . . Đều không quan trọng bằng người có thể làm việc được.
Ngũ hoàng tử nói đến đây, hơi lên giọng nói:
-Cho nên, lần này coi như không có nhân lực và vật lực chi viện, đệ đệ ta vẫn nhất định Vọng Giang, ít nhất xuất một phần lực, không bị coi làm phế vật. Nói đây đây, Tứ ca hiểu ý ta nói là gì không?
-Hiểu rồi.
-Vậy thì tốt rồi.
-Ngươi đang mắng ta là phế vật.
“. . .” Lão Ngũ.
. . .
Ngủ trưa tỉnh lại, Trịnh bá gia đi phòng khách Ôn gia.
Sau đó, Trịnh bá gia ý thức được, lúc trước không mang theo người mù đi gặp Thái Hậu Tấn Quốc thật sự là sai lầm rất lớn.
Lúc này, người mù và Ôn Tô Đồng hai người đang mặt đối mặt ngồi, trong tay hai người đều bưng trà.
-Nhìn tinh thần của ngài thật tốt.
-Ngươi gầy rồi, hẳn bận quá nhiều việc đi, phải chú ý một chút.
Hai người đang nói chuyện việc nhà, nhưng tốc độ nói chuyện rất chậm, thường thường thật lâu mới tiếp được một câu.
Trịnh bá gia biết, người mù đang dùng “Tinh thần xiềng xích” tiến hành giao lưu với Ôn Tô Đồng.
Trong Tấn Vương phủ có người Mật điệp tư, cái này rất bình thường.
Trong nhà Ôn Tô Đồng có người Mật điệp tư, tuyệt đối sẽ không thiếu.
Trịnh bá gia không cách nào tìm một cái mật thất nói chuyện với vị Thái Hậu Tấn Quốc kia vài lời tư mật, bởi chỉ cần hắn làm như vậy, lửa giận Yến Hoàng lập tức sẽ buông xuống.
Chí hướng của Yến Hoàng là nhất thống Chư Hạ, sao có thể ngồi nhìn chuyện thuộc hạ nhà mình xâm phạm Thái Hậu một quốc gia phát sinh?
Cái này cũng khiến cho hành trình Trịnh bá gia đến Tấn Vương phủ, quá mức nhạt nhẽo so với việc hắn mong muốn chênh lệch quá to lớn.
Ai, nếu có người mù, tự nhiên tiện hơn nhiều, có thể nói vài lời tư mật.
Cuối cùng, Trịnh bá gia lại ngồi xuống uống nửa ly trà, cùng Ôn Tô Đồng hàn huyên chuyện Tuyết Hải Quan và Yến Kinh, trà mới vừa lạnh, đã đứng dậy cáo từ.
Trở lại phủ đệ Lục hoàng tử, mọi người ăn cơm chiều.
Cẩu Mạc Ly dò hỏi Trịnh Phàm có mang theo hắn đi đại lao Mật Điệp tư một chuyến hay không, Trịnh bá gia do dự.
Ngoại giới đều rõ ràng, Dã Nhân Vương chiến bại bị bắt, đưa vào thành Yến Kinh.
Có lời đồn, Dã Nhân Vương bị trảm, cũng có tin đồn hắn vẫn bị giam tại đại lao Mật điệp tư.
Trịnh bá gia đương nhiên rõ ràng Dã Nhân Vương chân chính đang đứng trước mặt hắn, mà lúc này vị kia bị giam giữ trong kinh thành, chính là hàng giả.
Hàng giả gọi là A Lai, một người có diện mạo cực giống Dã Nhân Vương, cam tâm tình nguyện trở thành Dã Nhân Vương giả.
Nếu Cẩu Mạc Ly thỉnh cầu hắn dẫn đi hậu viên gặp quận chúa, vậy Trịnh bá gia khẳng định một chân đá vào mông tên kia.
Nhưng hắn lại thỉnh cầu Trịnh bá gia thế này, Trịnh bá gia hơi khó xử, chỉ có thể nói:
-Ta để người Cơ lão lục giúp ta chuyển lời đến Ngụy Trung Hà, nói lý do vì đối ứng thế cục tại cánh đồng tuyết, muốn gặp vị Dã Nhân Vương kia. Còn có thể gặp được hay không, phải xem ý của Ngụy Trung Hà.
Cẩu Mạc Ly quỳ sát xuống dưới, nặng nề khấu đầu Trịnh bá gia một cái.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .