Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1119: TAM PHẨM VÕ GIẢ?

Đêm nay, Cơ lão lục mãi cho đến sau nửa đêm mới trở về, sau khi trở về không tới tìm Trịnh Phàm, mà về phòng nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, Trịnh bá gia mới vừa tỉnh, sau khi rửa mặt xong, đến tiểu viện.

Lại thấy trên ghế dài trong viện, Cơ lão lục đang ngồi chỗ đó, trong tay đang cầm cây chơi thuốc.

Đương thời, người Càn yêu thích ngũ thạch tán, dược hiệu của thứ đồ kia so với thuốc lá còn nặng hơn nhiều.

Mà cây thuốc lá hơn hân nửa được dùng như dược liệu, người dùng cây thuốc lá vẫn chưa tính phổ biến.

Nói một cách dễ hiểu, trên thế giới này, người càng lớn thân thể càng không tốt, ngược lại hút thuốc càng nhiều, bởi bọn họ cho rằng cây thuốc lá có thể đi trừ bệnh tật.

Cây chơi thuốc trong tay Cơ lão lục có tạo hình rất tinh mỹ, quả thực chính là một kiện tác phẩm nghệ thuật, trên eo hắn còn đeo một thuốc hít làm bằng ngọc tủy, đây cũng là một vật cực kỳ quý hiếm.

Quốc khố Đại Yến rất khó khăn, nhưng khó khăn vẫn không đến mức để Cơ lão lục trên phương diện sinh hoạt túng thiếu, chỉ cần điều kiện chính trị cho phép, hắn giống Trịnh bá gia, đều thích hưởng thụ.

Quan trọng nhất chính là, hắn không phải dựa vào quốc khố triều đình mà hưởng thụ, trên thực tế, dựa theo cách nói của Cơ lão lục, luận người đóng thuế nhiều nhất cho quốc khố Đại Yến này, cửa hàng dưới trướng Cơ lão lục này tự nhiên thuộc về đệ nhất.

Trịnh bá gia đi đến bên người Cơ lão lục, bắt lấy cây chơi thuốc trong tay hắn, nói:

-Đừng chạm vào thứ đồ chơi này, cái này đối với thân thể không tốt.

Nói xong, Trịnh bá gia lại dùng mồi lửa hút một cái.

-Còn ngươi?

Cơ lão lục liếc mắt Trịnh bá gia một cái.

-Ta là Lục phẩm Võ giả, sức khỏe tốt.

-Ha ha, ngày mai không phải người thượng triều sao?

-Xin nghỉ, ngày mai ngươi phải rời kinh, ta mang ngươi đi dạo.

-Long trọng như vậy?

-Cần thiết, có trời biết sau này khi nào mới được gặp ngươi.

-Được.

-Xe ngựa đã đang chờ, mang ngươi đi ngõ hẻm ăn một chút đồ ăn, nơi đó mới là nơi tuyệt vời nhất.

-Được.

Trương công công vẫn lái xe ngựa như cũ.

Ngỏ hẽm kia là một phố cũ của Yến Kinh, mặt đường không lớn, nhân khí lại rất đủ.

Món ăn chính tầm này chính là mỳ hoành thánh.

Cơ lão lục ăn hai chén, Trịnh bá gia ăn ba chén, Trương công công ăn bốn chén.

Sau đó hai người không ngồi xe ngựa nữa, mà bắt đầu đi dạo.

Doãn Lang từ giống Ngân Lãng quận, sớm nhất bởi năm đó vị tể tướng Đại Yến mà nổi tiếng, chẳng qua tòa nhà này trong kinh thành đã sớm biến thành này bán đồ cổ và tranh chữ.

Cơ lão lục vừa cùng Trịnh Phàm song song vừa giới thiệu nơi này cho Trịnh bá gia biết.

-Trong kinh thành, rất nhiều người đều thích đến Doãn Lang từ dạo, nói chung muốn kiếm của hời, nhưng nói thế nào đây, người mua luôn thua người bán, cho nên muốn nhặt của hời nơi này, rất khó! Vàng bạc ngọc khí không có khả năng bán ở nơi này, chỉ có ngốc tử mới bán cái kia.

Cơ Thành Quyết vừa cười vừa nói tiếp:

-Mà loại đồ vật như sách cổ, tranh vẽ và bình mực vân vân này, thứ nhất, đồ giả chiếm đa số, thứ hai, coi như là đồ thật, nếu ngươi thật sự thích, mua về thưởng thức không muốn bán lại, vậy không sao cả, còn muốn nhặt của hơi, vậy phải xem bản lĩnh và năng lực của ngươi thế nào đi!

Nói thì nói vậy, nhưng Cơ lão lục vẫn mua một cái nghiên mài mực, một bức họa và một khối ngọc bội tạp sắc cho Trịnh bá gia.

-Nghiên mực là đồ thật, chất liệu rất tốt, có giá trị. Bức họa là đồ giả, nhưng người vẽ cũng tính được, bỏ một lượng bạc ra mua, khả năng không bán được một trăm lạng bạc được, nhưng muốn bán tầm mười lạng bạc vẫn không khó. Còn khối ngọc bội này, còn chưa được dưỡng tốt, kỳ thật nếu là loại chất liệu tốt, đeo trên người tầm ba đời, đến khi tôn tử của ngươi thành niên, tính chất sẽ trở nên cực kỳ trong sáng thuận trạch, đáng giá. Nếu lúc ấy tính toán giá trị mà nói, nó có thể đáng giá năm trăm lượng bạc.

Trịnh bá gia cầm một cái bao, thu tất cả đồ vật kia vào trong, Trương công công cười tiếp nhận hỗ trợ bảo quản.

-Ngươi thật là đúng là đói chết, không có tiền ăn cơm tới nơi này đi dạo, lòng vòng vài cái lại kiếm được món hời.

Tục ngữ có câu “Người có tay nghề, năm năm mất mùa không đói”, chính bởi lý lẽ này.

Cơ lão lục lắc đầu, nói:

-Đây chỉ là mẹo vặt mà thôi, nói trắng ra, mấy thứ đồ chơi này trong mắt ta thật đúng không tính gì.

Sinh trong Hoàng gia, mẫu tộc chính là Mẫn gia, đồ trân quý trong mắt người bình thường, tự nhiên trong mắt Cơ lão lục không khác gì cái thớt gỗ sau bếp nhà hắn.

-Vậy lúc trước ngươi thế nào lại không có tiền ăn cơm?

Cơ lão lục tùy tay lấy ra một khối bạc vụn, ném cho một nghệ sĩ đường phố đang chơi đàn đầu đường.

Con khỉ lập tức vui sướng mà đứng dậy, hành lễ đối với Cơ lão lục, sau đó bổ nhào làm trò mấy cái.

-Ngươi nhìn đi, giống con khỉ này, nó không thích lộn nhào dập đầu, nhưng lại không thể không làm như vậy, bởi người thích xem nó muốn nó làm vậy.

-Ha ha ha.

-Tòa thành Yến Kinh này, tính cả lần này, ngươi cũng chỉ tới hai lần, ngươi cũng chỉ hai lần gặp phụ hoàng, trong mắt ngươi, phụ hoàng là một người thế nào?

-Không biết nên nói như thế nào.

-Ngươi hẳn sợ hãi phụ hoàng.

-Ta không thích hai chữ sợ hãi này.

-Được, vậy đổi thành. . . Kiêng kị?

-Ta cũng không thích đề tài này.

Trịnh bá gia nói.

-Cảm thấy đi trên đường nói đề tài này, rất nguy hiểm?

-Xem như vậy đi.

-Phụ hoàng đối xử với ngươi rất tốt.

-Ân.

-Nhưng ngươi vẫn đi Lịch Thiên thành.

-Phải.

-Thiên tử chính là vậy, để ngươi cảm ơn, lại để ngươi cảm thấy sợ hãi.

-Không thỏa đáng.

Cơ lão lục nói:

-Ta biết không thỏa đáng, áp dụng trên người khác khả năng được, nhưng áp dụng trên người ngươi lại không được, ngươi so với mọi người chúng ta biết bỏ được hơn, ta bội phục ngươi nhất chính là, ngươi phảng phất đem cuộc sống của ngươi, đem đời này của ngươi, biến thành một buổi kịch dân dã ngày lễ ngày tết trên Doãn Lang từ này.

-Cái này, chuẩn xác.

-Ta không tiêu sái được như ngươi.

-Ngươi cần tiến bộ nhiều hơn nữa.

-Chờ sau khi ngươi có hài tử, ngươi sẽ không tiêu sái như vậy.

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Lại nhắc đến vấn đề sinh hài tử?

-Cơm trưa muốn ăn cái gì?

-Vẫn chưa đói.

-Vậy đi uống trà đi, quán trà trong kinh cũng rất nổi danh.

-Không thú vị.

-Thời gian này trong quán trà vẫn luôn kể chuyện về ngươi.

-Ta khát nước!

Trịnh bá gia nói.

Đến quán trà uống nước, uống tới giờ chính ngọ.

Đợi khi đã đói bụng, khi hạt dưa đậu phộng không áp chế nổi con đói khát, Trịnh bá gia và Cơ lão lục đi ra.

-Thế nào?

Cơ lão lục hỏi.

-Sau khi nghe xong chuyện xưa của bản thân, ta cảm giác bản thân tràn đầy năng lượng.

Nghe tiên sinh quán trà kể chuyện xưa, Trịnh bá gia là Tam phẩm Võ giả, đại chiến mười tám thái bảo của Sở Quốc!

Không ai biết Sở Quốc có mười tám thái bảo hay không, phỏng chừng đến công chúa cũng không rõ ràng lắm.

Đương nhiên, Trịnh bá gia cũng không biết bản thân hắn đã là Tam phẩm Võ giả từ bao giờ!

Từ quán trà đi ra, Trịnh bá gia cảm giác bước chân của hắn đã hơi phù phiếm.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!