Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1120: KHÔNG NÓI MỘT LỜI

- Cơm trưa muốn ăn cái gì, trừ bỏ vịt nướng.

-Vẫn muốn ăn vịt nướng.

-Hiện tại không thể ăn vịt nướng Toàn Đức lâu.

-Ta trước đến nay không cảm thấy nó ăn ngon.

-Được.

Cơm trưa… Diễn ra tại Toàn Đức lâu.

Cơ lão lục gọi một con vịt nướng, một bầu rượu.

Rượu, hắn và Trịnh Phàm chia nhau, còn vịt nướng lại đưa cho Trương công công một mình ăn.

Bọn họ lại mua vài món ăn tại cửa hàng rong gần quán Toàn Đức lâu.

-Trong thành Yến Kinh này, có một cái quy củ, cửa hàng một nhà, có thể bán một món hàng giống nhau, đồng thời không được cấm cửa hàng khác bán đồ tương tự, ngươi muốn thêm đồ ăn, có thể trực tiếp gọi người khác mang vào, chủ quán không được đuổi. Rốt cuộc coi như chủ quá này, cũng đều từ người bán hàng rong tích góp tiền vốn làm nên cửa hàng này, nói không chừng chờ khi con cháu tiếp quản, diều hâu lại biến thành gà nhỏ, lại chạy đi bán hàng rong. Nói chung có thể ăn được bảy phần no đã tính không tệ rồi, vẫn cần phải để cho người ta chén canh.

-Ngươi nói cái này cho ta làm gì, giáo dục nhắc tướng ăn của ta quá khó coi sao?

Trịnh bá gia hỏi.

-Ta là người làm ăn, ta và ngươi nói qua lời này rất nhiều lần, khó tránh khỏi thích hòa khí sinh tài, có chút thời điểm, ta cảm thấy một ít cách làm của ngươi không khỏi hơi quá mức.

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Ta chỉ cầu bản thân vui vẻ.

-Chỉ cầu bản thân vui vẻ, kỳ thật cũng là một loại ích kỷ.

-Ích kỷ, không tốt sao?

-Cũng, khá tốt.

-Nhưng không, người sống một đời này, cầu cái thống thống khoái khoái, đã đủ rồi.

-Ha ha, lời này hay, như thể ngươi đã sống một đời rồi.

-Có lẽ vậy.

-Có đôi khi, ta cũng thực bất đắc dĩ, kỳ thật tâm nhãn ta lớn hơn so với Nhị ca, ta cũng không thích làm chuyện quyết tuyệt, mà Nhị ca, kỳ thật mới là người nội tâm nhỏ. Nguyên nhân Đại ca ta đứng bên người ta, cũng nhìn trúng điểm này của ta.

Cơ Thành Quyết dừng một chút, cười khổ nói:

-Nhưng vấn đề là, hiện tại người ngoài, đặc biết là giới tôn thất huân quý và một ít tiểu gia tộc địa phươn lại cảm cảm thấy ta là ác quan, mà Thái Tử, mới xứng đáng là Trữ Quân tương lai.

-Quạ không biết mình đen.

-Ngươi đây có ý gì?

-Vị trí bất đồng, phương thức bất đồng thôi, ngươi ngồi trên vị trí của Thái Tử kia, ngươi cũng trở nên nhân hậu, kỳ thật ta vẫn luôn cảm thấy con người, đều giống nhau. Nếu cuộc sống có thể thoải mái dễ chịu mà nói, có ai nguyện ý cả đời mặt chấm xuống đất lưng hướng lên trời? Có thê thiếp thành đàn mà nói, vì sao không thể tiêu sái? Đơn giản là vị trí bất đồng, không có biện pháp tận tình lựa chọn thôi! Người, vẫn là người kia.

-Cũng đúng.

Cơ Thành Quyết gật gù.

-Cho nên ngươi làm vậy.

-Rốt cuộc mấy ngày nay ngươi ở trước mặt ta lắc lư, bị ngươi ảnh hưởng rồi.

-Đi một cái.

-Làm.

Một chén rượu xuống, Cơ Thành Quyết một bên rót rượu một bên nói:

-Tam ca từ Hồ Tâm Đình đi ra rồi.

-Chẳng lẽ buổi chiều định an bài đi thăm Tam ca ngươi?

-Không phết muối lên miệng vết thương, quá tàn nhẫn.

-Nói chuyện thế nào đây, hắn có thể ra, ta đây cũng cố giúp.

-Đêm nay ta đây bảo hắn mang theo lễ vật đến gặp ngươi?

-Ta người này thích làm việc thiện, không thích lưu danh.

-Buổi chiều thích làm gì?

-Ngươi là hướng dẫn viên du lịch.

-Hướng dẫn viên du lịch? Từ này chuẩn xác, phong cảnh hậu viên rất đẹp, bên trong đều bài trí theo phong cách vườn đẹp của Giang Nam Càn Quốc.

-Bản sao chép mà thôi, cũng không có hứng thú đi thưởng thức gì.

Cơ Thành Quyết sực nhớ đến cái gì, nói:

-Nghe nói, phụ hoàng phạt nàng ở nhà sao chép tâm kinh.

-Bệ Hạ anh minh, ta cảm thấy, tứ thư ngũ kinh cùng các loại tác phẩm kinh điển của cổ nhân, có thể đọc và chép lại mấy lần, rất có chỗ tốt đối với con người ta.

Trịnh bá gia gật gù nói.

Cơ Thành Quyết nói:

-Đi ngoài thành phi ngựa đi? Mấy năm nay ta thật ra thường xuyên luyện thuật cưỡi ngựa.

-Ngươi không đuổi được ta.

-Chưa thử sao biết.

-Ta cưỡi. . . Chính là Tỳ Hưu!

“. . .” Cơ lão lục.

Buổi chiều, không đi phi ngựa, cũng không đi hậu viên, mà một nhà Nghênh Xuân lâu, uống hoa tửu.

Cơ lão lục chọn chín cô nương, bên người hắn và Trịnh Phàm đều có hai ba giai nhân, mặt khác có hai người xướng khúc.

Nhưng vui đùa thì vui đùa, không ai có ngẫu hứng tiến vào buồng nhờ mấy cô nương kia làm ấm giường.

Khi hoàng hôn, hai người hơi say khướt.

Cơ lão lục duỗi tay vỗ vỗ bả vai Trịnh bá gia, hỏi:

-Thế nào?

-Lần này vẫn đừng nên đến loại địa phương này, nếu truyền ra, đối với thanh danh chúng ta sẽ không tốt.

-Sợ nổi danh bị mệt? Nếu bọn họ biết ngươi chính là Bình Dã Bá đại danh đỉnh đỉnh, tất nhiên sẽ không ngại.

-Nếu bọn họ biết ngươi là hoàng tử, sẽ càng thêm phát cuồng.

Cơ Thành Quyết cười nói:

-Ta cũng muốn đi gặp Tam ca, nhưng ngươi nhìn hôm nay đã trễ thế này rồi, không đi sợ không còn kịp nữa.

-Ngươi đi đi, ta không đi.

Lúc này, bên xe ngựa Trương công công, có một hắc y nam tử đang đứng.

-Tham kiến Bá gia.

Nam tử kia đưa ra tấm bài biểu thị hắn là Mật điệp tư.

Cơ Thành Quyết xoa xoa mắt, nói:

-Thế nào?

-Ta nhờ Ngụy công công để ta đi gặp Dã Nhân Vương một chút.

-Nga, tốt, xem ra Ngụy công công nguyện ý để ngươi làm vậy, vậy ngươi đi thôi, ta ngồi xe ngựa đi phủ đệ hoàng tử.

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Ta là khách nhân, xe ngựa khẳng định cho ta dùng.

-Đây là xe ngựa của ta.

-Ta là khách.

Cuối cùng, dưới sự bất đắc dĩ, hai người đều hết sức sợ chết này, đều cùng nhau ngồi xe ngựa đi phủ đệ Lục hoàng tử.

Trịnh bá gia xuống xe, Lục hoàng tử ngồi lên xe ngựa đi phủ đệ hoàng tử, Trịnh bá gia mang theo người mù, Cẩu Mạc Ly và Kiếm Thánh, ngồi trên xe ngựa do tiểu Trương công công điều khiển, đi đến đại lao Mật điệp tư trong kinh thành.

“Dã Nhân Vương” bị nhốt lại chỗ sâu nhất trong đại lao.

Có người Mật điệp tư mang ghế dựa đến, để Trịnh bá gia ngồi, Trịnh bá gia ngồi xuống.

Kiếm Thánh, Cẩu Mạc Ly cùng người mù, đứng bên cạnh Trịnh bá gia.

Trong nhà giam, A Lai chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt đảo qua Trịnh Phàm, cũng đảo qua trên người ba người phía sau.

Sau đó, hắn cúi đầu, cười, càng cười lớn tiếng hơn nữa.

Hắn cười thật lâu, cười đến ho khan, sau khi ho khan xong tiếp tục cười, sau đó tiếp tục ho khan.

Vẫn luôn cười đến không sức lực, yết hầu cũng nghẹn ngào, đôi tay bắt lấy xích sắt, tiếp tục gằn giọng đối với Trịnh Phàm.

-Sao trời bất diệt, Thánh tộc vĩnh tồn!

-Sao trời bất diệt, Thánh tộc vĩnh tồn!

-Sao trời bất diệt, Thánh tộc vĩnh tồn!

Mãi cho đến khi cuối cùng, Trịnh bá gia ngồi trên ghế dựa, chưa nói câu nào.

Cùng ở Tấn Vương phủ, cùng ở phủ đệ Ôn Tô Đồng và khi ở trong kinh thành đều giống nhau, chỗ có thể nói chuyện bình thường, thật ra không nhiều lắm.

Bên cạnh nhà giam Dã Nhân Vương có mấy nhà tạm giam khác, trời biết trong đó có giam giữ phạm nhân không.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!