Sau đó, Trịnh bá gia mang theo người rời khỏi nhà tù.
Ở bên ngoài, một đại thái giám chờ nơi đó.
-Nô tài thỉnh an Bình Dã Bá gia.
Người này hẳn là lãnh đạo cao cấp của Mật điệp tư, thủ hạ của Ngụy Trung Hà.
-Bá gia, ngài tựa hồ cái gì cũng chưa nói nha?
Trịnh Phàm cười cười.
Hắn duỗi tay vỗ vỗ bả vai vị thái giám này, ngay sau đó càng ôm thái giám kia, nói:
-Nhìn xem bại tướng ngày xưa, cảm giác này cũng đủ thoải mái, nói một chữ đều là lãng phí, công công ngươi nói xem có phải đúng như vậy không?
-Có lẽ vậy, xác thật như vậy.
Lúc gần rời khỏi nơi này, Trịnh bá gia móc ra một thỏi vàng nhỏ, nhét vào tay vị công công này.
-Bá gia, cái này không được, không được, nô tài nào dám đòi vàng của ngài.
-Không sao, không sao, làm phiền khi công công chờ lát nữa hướng Ngụy công công hội báo, nói ta nói không ít lời với Dã Nhân Vương, ta sợ nếu Ngụy công công biết ta chỉ muốn đến nơi này gặp Dã Nhân Vương để cao hứng, sẽ chê cười Bổn Bá không có tiền đồ.
-Ha ha, nô tài đã biết, nô tài đã biết.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia ngồi trên xe ngựa, rời đi.
Bên trong xe ngựa, Cẩu Mạc Ly hơi phiền muộn.
Trịnh bá gia hơi hơi nhắm hai mắt.
Cẩu Mạc Ly vươn ba ngón tay, nói:
-Dã nhân cánh đồng tuyết sắp có ba vạn thanh niên trai tráng công thành cho Đại Yến.
. . .
Ban ngày, tuy nói uống hai đốn rượu, nhưng buổi tối, Trịnh bá gia lại không có thể sớm đi vào giấc ngủ.
Ngày mai phải rời kinh, nhưng thật ra không phải không muốn về chỉ là hơi cô đơn.
Đủ loại suy nghĩ vẫn luôn quanh quẩn trong lòng Trịnh bá gia.
Người mù cũng không nghỉ ngơi, mà ngồi mép giường, yên lặng dư vị những thứ trong mấy ngày hôm nay hắn nhìn thấy nghe thấy, trong đám Ma Vương, người hứng thú đối với tạo phản nhất chính là người mù.
Bởi Ma Vương khác đều có sở thích riêng, mà sở thích của người mù chính là tạo phản.
Dã Nhân Vương cũng không nghỉ ngơi, hắn cuộn tròn ở góc tường, cái giày thuê hoa kia đã bị ném một bên, hắn che má trái lại, trong chốc lát cười, trong chốc lát lại khóc.
Hà Xuân Tới và Trần Đạo Nhạc ngồi đối diện uống trà, trà là khổ, nhưng trong lòng bọn hắn kỳ thật càng khổ.
Nơi này là Yến Kinh, là trái tim Đại Yến, bọn họ đi đến nơi này, cái gì cũng không dám làm.
Trong phủ đệ hoàng tử, thật ra cực kỳ náo nhiệt.
Tam hoàng tử rời khỏi Hồ Tâm Đình, huynh đệ mấy người cùng nhau uống rượu.
Ngay cả Tiểu Thất cũng bị mẫu phi mang ra, chẳng qua các ca ca uống rượu, hắn ngồi ở bên cạnh uống nước đá nguội.
Thái Tử lại không đến, hắn gửi hai bầu rượu ngon tới.
Cơ lão lục rốt cuộc không phải người tu hành, tửu lượng không thể tốt bằng Trịnh bá gia, ban ngày đã uống hai vò, hắn ngà ngà say, chỉ hai bình rượu Thái Tử đưa tới, mắng to nói:
-Thứ không có lương tâm, rốt cuộc đều là huynh đệ, coi như huynh đệ cái rắm cũng không chịu gặp mặt sao! Tôn thất bên kia, huân quý bên kia đều nói Cơ lão lục ta là quỷ lột da, nói ta máu lạnh, nói ta bủn xỉn, nói ta là ác quan, ha ha ha ha ha, tất cả đều nói Thái Tử hắn nhân hậu, hắn nhân hậu cái méo gì! . . . Hắn. . . Máu lạnh. . . Vô sỉ. . . Không lưu tình!
Cuối cùng, Cơ lão lục uống say bị Trương công công xách lên xe ngựa đưa trở về.
Nghe nói, sau khi hắn uống say, còn tiếp tục mắng Thái Tử, muốn bao nhiêu câu khó nghe có bấy nhiêu.
. . .
Sáng sớm hôm sau, Trịnh bá gia đến cửa cung tiếp công chúa, khi công chúa đi ra, tự nhiên có xe giá cho công chúa.
Cơ gia rất hào phóng, của hoạn quan bao gồm tám mươi người, một trăm sáu mươi cung nữ, cùng với hai mươi rương lễ trang.
Trịnh bá gia đem lễ vật và của hồi môn đều để lại phủ Cơ Thành Quyết, để tên kia tự an bài, để mọi người chê cười, mang theo một đống đồ vật và đống người này cùng trở lại Tuyết Hải Quan, cần hao phí biết bao nhiều thời gian?
Lần này trở về, không cần dùng xe ngựa.
Toàn thể đám thân vệ đều cưỡi ngựa đi ra, vừa rời khỏi kinh đã giục ngựa lao nhanh rồi.
Công chúa ngồi trong lồng ngực Trịnh Phàm, Tỳ Hưu chờ hai người không phải vấn đề gì.
-Tướng công, sốt ruột về nhà như vậy làm gì?
Trịnh bá gia lớn tiếng trả lời nói:
-Đánh nhà ngươi.
. . .
Tháng năm, Vĩnh Bình năm thứ ba.
Nay là ngày sinh nhật của Minh phi, Yến Hoàng tán thưởng Minh phi hiền năng biết lễ nghĩa, phong làm Quý phi.
Trong bữa tiệc, có mời nhạc sư Sở Quốc tấu bài “Cổ khúc mùa xuân”, đến nửa khúc nhạc, nhạc sư rút đao ra muốn ám sát Yến Hoàng.
Tam hoàng tử xả thân cứu giá, tử vong.
Hoàng Đế giận dữ!
. . .
-Tư Tư, lọ thuốc hít của ta đâu?
Cơ Thành Quyết một bên treo đai lưng quan phục, một bên hỏi.
Đại Yến, hoàng tử không có gì bất ngờ xảy ra đều hưởng Vương tước, đều có được ban phát mãng bào, nhưng từ xưa đến nay, phàm hoàng tử có chí hướng, so với mặc mãng bào, bọn hắn càng thích mặc quan phục hơn, cái này mang ý nghĩa bọn họ có việc trên triều đình, chứng minh bọn hắn không phải đám Vương gia thuần túy rảnh háng, sâu mọt.
Lục hoàng tử vẫn luôn gánh trách nhiệm quan sát động tĩnh Hộ bộ, lấy thân phận hoàng tử thêm hàm Thượng thư có vẻ tướng ăn quá khó coi, phá hư trò chơi.
Cho nên, Cơ Thành Quyết thân là hoàng tử đồng thời lại là người khống chế thực tế của Cơ gia, ngày thường lên triều và ở nha môn mặc đồ, kỳ thật đều mặc Lục phẩm quan phục, nhưng bộ quần áo này bị cố tình giảm đi một ít hình thức cụ thể.
Nhưng Cơ lão lục lại rất thích loại quần áo này, mặc thoải mái, tự tại.
Cài này giống kiểu Trịnh bá gia không thích mặc kim giáp, càng quần áo bắt mắt, tự nhiên càng tỷ lệ nghịch với độ thoải mái, đương nhiên mãng bào cũng như thế.
Cơ lão lục cảm thấy, Long bào hẳn cũng mặc không thoải mái đi.
-Hôm nay phu quân còn muốn mang lọ thuốc hít?
Hôm nay chính là ngày Tam hoàng tử phát tang.
Bởi Tam hoàng tử vì cứu giá chết, cho nên Bệ Hạ hạ ý chỉ tiến hành quốc tang.
-Mang, tại sao không mang theo?
-Chỗ này.
Hà Tư Tư đem lọ thuốc hít giống phật thủ mà tướng công này thích nhất đưa ra.
Cơ Thành Quyết mở nút lọ, hít một hơi, đôi mắt đóng lại, ngay sau đó chậm rãi mở ra, trong miệng cũng thở phào một hơi.
Lọ thuốc hít trọng điểm từ trước đến nay không ở bên trong, mà ở bên ngoài, không phải lấy để dùng, mà lấy ra thưởng thức và khoe khoang.
Cơ lão lục ngồi trên xe ngựa Trương công công, bên trong xe ngựa đã sớm chuẩn bị hai cái khăn tang.
Cột vải tang vào cánh tay và trên trán, thân mình Cơ Thành Quyết hơi hơi dựa về phía sau.
Khi xe ngựa qua phố, có một cỗ mùi vị thoang thoảng tới đây, đây là hương vị sủi cảo chiên.
-Trương Bạn Bạn, mua hai phần sủi cảo chiên nếm thử.
-Tốt, chủ tử.
Trương công công dừng xe ngựa lại, đi mua hai phần sủi cảo chiên.
Cơ lão lục ăn rất ngon, xe ngựa vừa đến cửa cung, hắn vừa lúc ăn xong.
Khi xuống xe, Trương công công sốt ruột nhắc nhở nói:
-Chủ tử, miệng dính mỡ.
Cơ lão lục cười cười, dùng quan bào xoa xoa miệng, ngay sau đó vung về phía sau, nhìn về phía tòa cung điện nguy nga trước mặt, đôi mắt chậm rãi mị mị.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .