Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1122: CHO TA MỘT LỜI GIẢI THÍCH

Hôm nay tất cả đại thần đều đeo vải trắng, theo lý thuyết, hoàng tử lo việc tang ma, không đến mức long trọng như vậy, ít nhất, không lan đến đến văn võ bá quan Yến Kinh.

Trước đây, một vị quý nhân Hoàng thất nào qua đời, mọi người nhiều nhất cấm hai ngày ăn tiệc là được.

-Tam ca, tam ca. . .

Tứ hoàng tử dưới hai hoạn quan nâng bên người, một bên kêu gào một bên đi về phía Hoàng cung.

Xe ngựa của hắn dừng lại so với bình thường xa hơn một chút, cho nên khoảng cách đi bộ so với trước đây xa hơn một chút.

Cơ Thành Quyết theo nghe tiếng kêu kia, xoay người lại nhìn về phía Tứ ca hắn.

-Tam ca. . . Tam ca. . .

Tứ hoàng tử Cơ Thành Phong thất tha thất thểu tới đây.

Sau đó, hắn thấy Lục đệ, cứ như vậy nhìn hắn, nhìn hắn, nhìn hắn, nhìn hắn. . .

Cơ Thành Phong đột nhiên, hơi co quắp.

Hắn không biết cỗ cảm xúc này đến từ nơi nào, nhưng lại thật sự chân thật xuất hiện trong lòng hắn.

-Tứ ca.

-Ân, Lục đệ.

-Qua.

“. . .” Cơ Thành Phong.

Bữa cơm chia ly kỳ thật đã ăn rồi.

Việc chia ly tử biệt cũng trong một đêm kia.

Sau khi chuyện này phát sinh, Cơ Thành Phong không phải không nghĩ tới lão Tam chết có oan uổng không, không, xác thực mà nói, lão Tam chết, sao có thể không oan!

Hắn sớm từ Binh bộ bên kia biết một vài tiếng gió, phụ hoàng lại cố ý khai chiến.

Sau đó, thả lão Tam ra, sau đó. . .

Lão Tam cứu giá đã chết.

Trùng hợp như vậy sao?

Thật sự trùng hợp như vậy sao?

Đồng thời, hắn cũng nhớ lại đêm hôm đó, lão Tam từ Hồ Tâm Đình đi ra, buổi tối ngày hôm sau mấy huynh đệ cùng nhau tụ hội bên nhau uống rượu “Tẩy trần” cho lão Tam.

Thái Tử không tới, chỉ tặng rượu.

Theo lý thuyết, theo thói quen ngày thường của Thái Tử, hắn sẽ không từ bỏ cơ hội biểu hiện ra tình cảm nhân nghĩa của huynh đệ.

Mà lão Lục, một đêm kia lại rất khác thường mắng to Thái Tử.

Mắng hắn máu lạnh, mắng hắn tàn khốc, mắng hắn vô tình.

Trong bất tri bất giác, Cơ Thành Phong bỗng nhiên ý thức được, lão Lục, hắn thật sự đang mắng Thái Tử sao?

Lão Ngũ Cơ Thành Mân theo Bình Dã Bá cùng rời kinh, bởi khởi hành chậm, Bình Dã Bá không chờ hắn, cho nên hắn vô cùng lo lắng đuổi theo rời khỏi thành.

Cho nên, hiện tại Cơ Thành Phong không có người nào để chia sẻ, nguyên bản khi lão Ngũ vẫn còn, hắn sẽ không cô đôn như vậy.

Hiện tại lão Ngũ ở nơi này, hắn bỗng nhiên có một loại cảm giác bất lực.

Thả loại cảm giác này xuống, khi nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh Cơ Thành Quyết, đã đạt tới đỉnh núi.

Nói chung, các ngươi đều đoán được, chính hắn chẳng hay biết gì?

Liên tưởng đến lời lão Ngũ trước khi rời kinh nói với hắn “Vô dụng” và “Hữu dụng” mà nói, Cơ Thành Phong bỗng nhiên cảm thấy, lão Ngũ khả năng cũng đã sớm đoán được cái gì.

Loại cảm giác hoàn toàn bị cô lập này, thật sự không tốt, loại cảm giác phát hiện chỉ số IQ bản thân rơi xuống vùng trũng này, thật sự khó để người kiêu ngạo như Cơ Thành Phong có thể tiếp thu.

Nhưng hắn không thể không ấn đầu xuống, mạnh mẽ tiếp thu sự thật này.

Kỳ thật, hôm nay nước mắt của Cơ Thành Phong ngược lại không phải hoàn toàn là giả, hắn thật sự khóc, cũng không phải đang diễn kịch.

Có điều hắn không phải khóc vì lão Tam, mà hắn đang khóc cho chính hắn.

Tưởng tượng đến, cha hắn giết chết một thằng con, cũng chính là một người tương tự Cơ Thành Phong hắn.

Mà những đứa con khác của Yến Hoàng đều có thể dự đoán được kết quả này, nhưng hắn cố tình lại không biết.

Đều cùng một cha, dựa vào cái gì!

Mi mắt Cơ Thành Quyết hơi rũ, bình đạm nói:

-Nam nhi Cơ gia, đổ máu không đổ lệ!

Vị đệ đệ này nói chuyện ca ca thật không lễ nghĩa gì cả, nhưng lời này trong miệng Cơ Thành Quyết nói ra rất bình thường, Cơ Thành Phong cũng nghe rất lọt tai.

Hắn xoa xoa đôi mắt, mạnh mẽ khôi phục nỗi lòng.

Cơ Thành Quyết vòng qua Cơ Thành Phong, đi đến cửa cung.

Cơ Thành Phong hơi tò mò quay đầu lại, nhìn về phía sau.

Nơi đó, một đám quan viên trẻ tuổi đi vào, khác với những đại thần khác chính là, trên người mấy vị quan viên này không cột vải trắng tang mà dùng vải đỏ vui mừng.

Bọn họ không trầm mặc, cũng không khóc lóc, mà trên mặt bọn họ còn mang theo ý cười.

Bọn họ cười lớn, cùng nhau đi tới.

Cơ Thành Phong nhận ra không ít người trong bọn họ, nơi này tuyệt đại bộ phận đều là quan viên xuất thân từ tiến sĩ mấy năm nay.

-Lớn mật, dám vô lễ như vậy!

Khi thượng triều, trong ngoài cửa cung đều có hoạn quan phụ trách trật tự, trong tay bọn họ cầm roi da, ngoài việc múa may khi thượng triều, bọn họ đồng thời cũng có trách nhiệm duy trì gánh vác trật tự.

Mà cái sau thông thường sẽ ít quan tâm hơn, bởi quan viên có thể lên thượng triều đều sẽ để ý thân phận bản thân, không dám thất lễ.

Nhưng mà, hôm nay là ngày Tam hoàng tử phát tang, trước đó đám quần thần đều rất nghiêm túc đến phúng điều, chỉ có đám người này lại ăn mặc đồ đỏ chói mắt, không ngừng phát ra tiếng cười.

Người cầm đầu nhóm người này chính là Hồ Chính Phòng, người được phong chức nhanh nhất trong đám quan viên, vẫn trẻ tuổi đã làm Thị lang Hộ bộ, nơi này còn có nhân tố cần cù, tự nhiên cũng có nhân tố Cơ Thành Quyết thúc đẩy đằng sau.

Hồ Chính Phòng đối mặt với đám hoạn quan dám quát lớn bọn hắn, cười to nói:

-Xin hỏi công công, ta đây càn ở đâu?

-Hôm nay chính là ngày Bệ Hạ hạ chỉ phát quốc tang cho Tam điện hạ, đúng lúc ai cũng phúng điều, các ngươi. . .

-Tránh ra!

Hồ Chính Phòng bỗng nhiên tiến lên một bước, ngực gần như để trước mặt vị công công này.

Tên công công kia theo bản năng mà lui về phía sau hai bước, lập tức ý thức được bản thân mất thể diện, lập tức giơ roi trong tay lên.

Đúng lúc này, tay sau của công công kia bị một bàn tay bắt được, hắn hơi tức giận quay đầu lại, ngay sau đó vẻ mặt ngạc nhiên, bởi người bắt tay hắn đúng là Cơ Thành Quyết.

-Lục điện hạ, ngài, ngài này, ngài đây. . .

-Hỏi rõ ràng lại nói, bọn họ đều là rường cột nước nhà, tất nhiên sẽ không làm việc vô cớ, nếu làm người oan uổng, một rơi này hạ xuống như vậy sẽ không có gì vãn hồi lại rồi.

Công công nghe vậy, tức khắc cả kinh.

Hắn đương nhiên rõ ràng đám quan viên thế nào, hơn nữa cũng rõ ràng, tương lai qua mấy năm nữa, trên triều đình Đại Yến, những quan viên xuất thân từ tiến sĩ khoa cử này, tỷ trọng sẽ càng lúc càng lớn.

Lúc trước nếu hắn đánh một roi xuống, đương nhiên bảo hộ được uy nghiêm của Hoàng cung, nhưng mạng nhỏ của hắn hơn phân nửa bị ném mất.

Ánh mắt công công nhìn về phía Cơ Thành Quyết, mang một tia cảm kích.

Hắn kỳ thật không ngờ một việc, người chân chính có thể điều động đám quan viên này chính là vị Lục điện hạ này!

Cái này không phải điều gì cơ mật trên triều đình này, bởi lúc trước rất nhiều lần tranh phong trên triều đình, trong đám quan viên xuất thân từ tiến sĩ khoa cử kia có không ít người thuộc Lục gia đảng.

Cơ Thành Quyết nhìn về phía Hồ Chính Phòng, lớn tiếng nói:

-Cho ta một lời giải thích.

Ngay sau đó, sau Hồ Chính Phòng, một đám quan viên mặc áo lụa đỏ phía sau cùng nhau chắp tay hành lễ.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!