Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1123: PHỤ HOÀNG AN BÀI TỐT

Hồ Chính Phòng mở miệng hô:

-Đại Yến ta thành lập từ tám trăm năm trước tới nay, làm thế nào giữ được? Là dựa vào đời đời nam nhi Đại Yến ta tử chiến với Man tộc, mới có thể che chở Đại Yến ta có ngày nay.

Hồ Chính Phòng dừng một chút, lên giọng nói:

-Đại Yến ta có truyền thống, phàm có ngoại địch đến, người chết trận được phát hỉ tang, người đưa ma, dùng lụa đỏ. Hát vang rằng: Quân đi trước, quân đi từ từ. . .

Hồ Chính Phòng nhìn bốn phía chung quanh, bứt dây lưng đỏ trên người, giơ cao lên, hô to:

-Nay, Sở nô tà tâm không bỏ, để thích khách làm việc đại nghịch, may Bệ Hạ hồng phúc tề thiên, may Tam điện hạ thành tâm hiếu thảo, bảo vệ chí tôn Đại Yến ta không có việc gì! Nhưng, Sở nô đã khai đao, nam nhi Yến địa ta lại có thể tiếp tục thờ ơ? Tam điện hạ đi trước, Tam điện hạ đi từ từ, Tam điện hạ. . .

Ngay sau đó, một đám quan viên phía sau Hồ Chính Phòng cùng rống to lên:

-Báo thù!

Khí thế này thật sự khiến cửa cung run nhè nhẹ.

Đây là tâm huyết Đại Yến.

Ánh mắt Cơ Thành Quyết chậm rãi đảo qua người bọn họ.

Thật lâu sau, Cơ Thành Quyết đem khăn tang quấn trên người dứt ra, duỗi tay về phía trước, nói:

-Nhưng còn lụa đỏ?

Hồ Chính Phòng tránh ra, những người phía sau cũng tránh ra, nơi đó có mười mấy thiết tử đẩy xe ngựa lụa đỏ đừng chờ bên kia.

Cơ Thành Quyết cất bước, đi lên trước, lấy ra một dây lưng đỏ, quấn quanh trên người.

Ngay sau đó, Cơ Thành Quyết duỗi tay chỉ các đại thần phía trước kia, nói:

-Phân phát xuống, tất cả hậu quả đều do ta gánh vác, hôm nay quốc tang dùng. . . Khăn đỏ!

Đám quan viên xuất thân từ tiến sĩ bắt đầu cười lớn phân phát khăn lụa đỏ.

Hơn phân nửa đại thần sớm bị không khí này cảm nhiễm, không chút do dự tháo khăn tang trên người, thay đổi bằng dây đỏ.

Đại Yến, không quan tâm tài chính như thế nào, quốc khố như thế nào, ngươi không cách nào phủ nhận là. . .

Hiện tại Đại Yến xứng đáng với đệ nhất đại quốc phương đông!

Tám trăm năm qua, Thiết kỵ Đại Yến ngự Man phương đông, tẩm dưỡng ra một cỗ tự tin trong xương cốt.

Mà từ khi đương kim thánh thượng đăng cơ đến nay, từng hồi từng hồi đại thắng đối ngoại, càng làm con dân Đại Yến vui mừng và kiêu ngạo lên.

Bá tánh còn như thế, đám người làm quan này càng như thế!

Kỳ thật, vào triều làm quan, muốn để sử sách lưu danh, phương pháp đơn giản nhất chính là. . . Chủ chiến.

Một chút đại nhân cao tầng khác đã trước tiên ngửi được tiếng gió quốc chiến, sau đó bị Tam hoàng tử bị ám sát như vậy, mà trước đó không lâu Tam hoàng tử mới được thả ra từ Hồ Tâm Đình.

Đây thật sự. . . Thật sự trùng hợp như vậy sao?

Nhưng sau khi tể tướng Triệu Cửu Lang tiếp nhân dây lưng đỏ từ tay Cơ Thành Quyết, ngoài cửa cung, tất cả đại thần ở đây đã thay hết dây lưng.

Đám quan viên xuất thân tiến sĩ khoa cử cổ động xa xa, hoàng tử quạt gió thêm củi, hơn nữa tể tướng đương triều giải quyết dứt khoát.

Căn bản không cho đám đại thần ngoài cửa cung kia sự lựa chọn thứ hai.

Hoặc cam tâm tình nguyện, hoặc hơi chần chờ, nhưng đều thay lụa đỏ, một hồi quốc tang tức khắc trở nên “Vui mừng” lên.

Mọi người đang cười nói chuyện, thậm chí có người hát vang dân ca Yến địa, tuy rằng hơi mạnh mẽ, nhưng lại xây dựng ra một bầu không khí nhiệt huyết nơi đây.

Cơ Thành Phong yên lặng đứng phía sau Cơ Thành Quyết, hắn rõ ràng, trước mắt hắn, tất cả tất cả đều do chính vị Lục đệ kia an bài.

Tên Hồ Chính Phòng kia chính là thân tín của Lục đệ.

Nếu đổi thành quá khứ, Cơ Thành Phong cảm thấy hắn khẳng định cũng sẽ dõng dạc hùng hồn, tuy rằng quan hệ giữa hắn và lão Tam không tốt lắm, xác thực nói, bởi nguyên nhân tính tình của lão Tam, cho nên quan hệ của lão Tam đối với những huynh đệ khác kỳ thật đều không thân cận.

Nhưng tuy vậy, người ta dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt.

Cơ Thành Phong cùng Đại hoàng tử giống nhau, bối cảnh thiên về quân lữ, tự nhiên nguyện ý chủ động khiêu chiến để đạt được cơ hội mang binh rèn luyện.

Nhưng hiện tại, nhưng trước mắt, Cơ Thành Phong lại kích động không đứng dậy.

Hắn bỗng nhiên cảm thấy vị Lục đệ trước mắt này giống như một con kền kền, trước thi thể huynh đệ lại không bi thương, mà gặm thịt trên người đối phương.

Cơ Thành Phong sợ hãi.

Trước kia, hắn không nhận thấy, hắn ngây ngô cho rằng, bản thân vẫn có cơ hội tranh vị trí kia.

Chẳng sợ sau khi Đặng gia Tam Thạch rơi đài, Cơ Thành Phong vẫn còn tin tưởng như cũ, hắn có thể ngủ đông, có thể chờ đợi cơ hội thuộc về hắn.

Nhưng lúc này, hắn phát hiện bản thân so với đệ đệ này, chênh lệch thật sự quá lớn quá lớn.

Phụ hoàng lãnh khốc vô tình, lấy lý do nhi tử bị chết làm lý do khai chiến, đã làm Cơ Thành Phong cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nhưng đệ đệ hắn lại giống phụ hoàng hắn như đúc, cho dù quan hệ huyết thống, chỉ cần có giá trị, cũng sẽ tận khả năng áp bức ra.

Phanh! Phanh! Phanh!

Ba tiếng roi vang, cửa cung mở ra.

Một đám đại thần khoác lụa đỏ đi vào cửa cung.

Trên gạch nền trắng trong cung, chảy xuôi một dòng người màu đỏ.

Cơ Thành Phong theo bản năng đi theo Cơ Thành Quyết vào bên trong, sau đó, hắn nhìn thấy Thái Tử đứng nơi đó.

Thái Tử, gầy ốm như cũ, hắn đứng ở nơi đó, tựa hồ đang chờ hai huynh đệ tới.

Không, xác thực mà nói, hắn đang đợi lão Lục, không liên quan đến hắn.

Cơ Thành Quyết đi đến trước mặt Thái Tử, hành lễ.

Thái Tử đứng ở chỗ đó, không đáp lại, chỉ gật đầu.

-Làm tốt.

-Còn có nữa.

Cơ Thành Quyết nói:

-Hiện tại thẳng đến cửa tây môn kia, hẳn đã có bá tánh bắt đầu tụ họp.

Người Sở phái ra thích khách, ý đồ ám sát Bệ Hạ, Tam hoàng tử xả thân cứu giá, chết dưới đao thích khách.

Người Sở âm ngoan, Tam hoàng tử thuần hiếu, đây chính là chủ đề chính lần này, trong quán trà, trong phố xá, trong học xá, nơi nơi đều có người phát ra thông tin này.

Mà lửa giận thuộc về người Yến cũng trong khoảnh khắc bị châm lửa lên.

Người Yến, quá kiêu ngạo.

Thiết kỵ của bọn họ áp chế Man tộc trăm năm, để Vương tử Vương Đình Man tộc không thể không khom lưng cúi đầu, tự xưng vãn bối.

Bọn họ điều binh đánh sập người Càn, mấy vạn Thiết kỵ, một đường nam hạ, ngựa uống nước Biện hà, để vó ngựa người Yến làm phương đông run rẩy.

Kỵ sĩ Tam Tấn đương thời cũng tự cho ta đây mạnh mẽ, trực tiếp bị Thiết kỵ người Yến đánh băng.

Dã nhân hoành hành không cố kỵ cũng bị người Yến đánh nát.

Dưới Ngọc Bàn thành, máu tươi mấy vạn Thanh Loan quân người Sở cũng bị tưới đầy Vọng Giang, đây là khí phách thống khoái của người Yến!

Yến Quốc, triều đình Yến Quốc, bá tánh Yến địa, đều đã thành thói quen đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.

Quán tính thắng lợi như một bánh xe, nếu bách chiến bách thắng. . . Ai sẽ đi chán ghét chiến tranh?

- Ngươi đã làm rất tốt.

Thái Tử nói.

Thái Tử biết, trong kinh thành, người đứng sau rất nhiều sản nghiệp rất nhiều đại chưởng quầy trong Yến Kinh này, chính là vị Lục đệ này.

-Do phụ hoàng đã an bài tốt.

Thời gian ngắn ngủi vừa rồi đã đủ đem một trận gió thổi qua thổi lại vài lần.

Kỳ thật, người xuống tay không chỉ là hạ nhân dưới tay Cơ Thành Quyết, mà còn có người Mật điệp tư.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!