Lúc này, ngoài cửa cung lại có một đám người đi ra, bọn họ mặc giáp trụ tổ truyền, dưới Đại Tông Chính dắt tới, từ một cửa cung khác tiến vào, hội tụ về nơi này.
Bọn họ, là tôn thất, là huân quý.
Một chút tôn thất và huân quý đã không động đao, hoặc căn bản không ở trong quân và nhậm chức trên triều đình, thậm chí ngày thường còn không đi thượng triều.
Nhưng hôm nay, rất nhiều huân quý và tôn thất lại lấy ra giáp trụ và binh khí từng được tổ tông mặc qua.
Đương nhiên, đội ngũ tôn thất và huân quý trên khí thế, tự nhiên rất bi tráng, nhưng trên cảm giác, lại có một chút “Gần đất xa trời”.
Cái này cũng rất bình thường, kỳ thật Trịnh bá gia cũng là huân quý, nhưng người ta đang làm cái gì?
So sánh với Bình Dã Bá hơi khập khiễng, kỳ thật bên trong đám tôn thất và tôn quý này, người có thể tiến vào trên cơ bản đều từng hiệu lực trong quân, mà người ở lại Yến Kinh đích xác đều là lão binh tàn nhược rồi.
-Đây là bút tích của Nhị ca?
Cơ Thành Quyết rõ ràng, bởi hắn đã tiến hành khai đao đối với đám tôn thất và huân quý này, để hình ảnh hắn trong mắt bọn họ cực kém, cho nên bọn họ tự nhiên sẽ chủ động dựa sát về phía Thái Tử bên này.
Đây là bản năng của con người, cũng là bản năng của một quần thể.
Đương nhiên, Cơ Thành Quyết sớm đoán được hậu quả khi hắn làm vậy, chỉ là, hắn vẫn lựa chọn làm vậy như cũ.
Trước không nói chuyện luận công tâm, đám quan viên chính thức vẫn luôn coi thường “Đàn sâu một quốc gia” này, hơn nữa Cơ lão lục cũng chưa cho đám quan lại này ngân phiếu, cho nên Cơ lão lục đối với tôn thất và huân quý càng không tốt, ngược lại đối với quan lại, ấn tượng của họ đối với hắn càng thêm vài phần.
Quan văn Càn Quốc bên kia, cứ động một chút ăn vạ huân quý, chỉ vì tìm một cơ hội phun nước bọt, mắng tụi kia một câu “Sâu mọt quốc gia”.
Tuy không khí Đại Yến nơi này không khoa trương như Càn Quốc bên kia, nhưng sau khi ngựa đạp môn phiệt, trong triều đình, những quan lại xuất thân từ tiến sĩ tân khoa hay chính là xuất thân từ bá tánh, đối với tôn thất và huân quý có một loại đối lập trời sinh.
Vừa nhập được đồng đội tốt, lại đem bầy đồng đội heo này đẩy đến bên người Thái Tử, buôn bán này thật có lời.
-Làm Lục đệ ngươi chê cười.
-Cùng nhau hợp lực.
Thái Tử gật gật đầu, buồn bã nói:
-Lão Tam đã đi rồi.
Lão Tam đã đi rồi, vậy hãy để cái chết của hắn càng có giá trị một chút đi.
Lão Tam đã đi rồi, nếu chúng ta không phối hợp với phụ hoàng, không nghe lời mà nói, phụ hoàng cũng có thể tiễn chúng ta đi cùng lão Tam.
Giết gà dọa khỉ, người tốt nhất nên giết là gà.
Phụ hoàng đâu?
Lúc này, Yến Hoàng hông đeo bội kiếm, từ trong đại điện đi ra, bên cạnh hắn chính là Ngụy Trung Hà.
Trong lúc nhất thời, toàn trường vắng lặng.
Ngay cả Cơ Thành Quyết và Thái Tử cũng lập tức tìm về vị trí ban đầu.
Yến Hoàng đứng trên ngự giai, ánh mắt nghiêm ngặt quét nhìn toàn trường, hắn một người đứng ở nơi đó, giống như núi cao vắt ngang phía trước, đây chính là Thiên tử chi uy.
-Chư vị, các ngươi muốn làm gì?
Hồ Chính Phòng không mở miệng, bởi lúc này, hắn không có tư cách mở miệng.
Lúc này, người bước ra khỏi hàng tiến về phía trước. . . Là tể tướng.
Triệu Cửu Lang đi dưới ngự giai, thả mũ quan xuống, đặt bên cạnh.
Ngay sau đó, bản thân hắn chậm rãi quỳ sát xuống:
-Bệ Hạ, Sở nô khinh người quá đáng! Tam hoàng tử tội gì? Minh quý phi tội gì? Bệ Hạ tội gì? Đại Yến tội gì? Xã tắc của ta tội gì? Nay, thần thỉnh Bệ Hạ hạ chỉ, phát binh phạt Sở!
Trong lúc nhất thời, phía sau Triệu Cửu Lang, văn võ bá quan, tôn thất huân quý. . .
Tất cả đều quỳ sất xuống, cùng hô to:
-Thần thỉnh Bệ Hạ hàng chỉ, phạt Sở!
-Thần thỉnh Bệ Hạ hàng chỉ, phạt Sở!
-Thần thỉnh Bệ Hạ hàng chỉ, phạt Sở!
Âm thanh như sét đánh!
Yến Hoàng lại mở miệng nói:
-Đại Yến ta hiện giờ, quốc khố không còn nhiều.
Cơ Thành Quyết quỳ sát tiến lên, lớn tiếng nói:
-Phụ hoàng, tổ tông gây dựng sự nghiệp gian khổ, tổ tiên giữ vững sự nghiệp còn gian khổ hơn!
Tổ tông ban ta cốt nhục!
Tổ tiên ban ta tinh hồn!
Cốt nhục không thể nhục, linh hồn không thể đọa!
-Quốc khố tuy hạn hẹp, nhưng nhiệt huyết nam nhi Đại Yến ta hùng hậu, từ xưa đến nay, Yến địa không thiếu nam nhi khẳng khái. Nhi thần nguyện tự hạ bổng lộc, nhưng cầu phạt Sở, phá Sở đô, hủy tổ miếu bọn hắn! Nam tử Yến địa, đồng lòng phá quốc nạn!
Phía sau, văn võ huân quý cả triều đều hô to:
-Thần nguyện tự hạ bổng lộc, nam nhi Yến địa, đồng lòng phá quốc nạn!
Yến Hoàng nắm chặt nắm tay, đi xuống ngự giai.
Hắn một chân đá bay Cơ Thành Quyết, Cơ Thành Quyết bị gạt ngã, cái trán va chạm trên bậc thang, miệng chảy máu, lại lập tức quỳ sát trở lại.
-Nghịch tử, ngươi cũng biết Sở nô là đại quốc, Đại Yến ta mấy năm liên tục đại chiến, bá tánh sớm đã kiệt sức, tái khởi quốc chiến, ngươi muốn làm bá tánh của trẫm chết hết sao? Bá tánh đều là con dân của trẫm, hôm nay trẫm không chỉ có một nhi tử, trẫm không hi vọng bá tánh trẫm ăn không đủ no, mọi nhà phải mặc đồ trắng!
Thái Tử quỳ sát tiến lên, cất cao giọng nói:
-Phụ hoàng, nhi thần thỉnh phụ hoàng di giá, đến thẳng tây môn, nhìn dân tâm Đại Yến ta!
Triệu Cửu Lang ngẩng đầu, mở miệng hô:
-Bãi giá, đến thẳng tây môn!
Trên mặt Ngụy Trung Hà lộ ra vẻ kinh hoàng.
Mẹ nó! Chính chuyện này do hắn làm, thế méo nào lại bị cướp công!
Ngược lại Bệ Hạ còn chưa hạ chỉ, vị tể tướng này tự nhiên dám giả mạo Thánh chỉ của Yến Hoàng!
Nhưng Ngụy công công lập tức lại lộ ra vẻ mặt khẳng khái, lớn tiếng nói:
-Bãi giá, tiến thẳng tây môn!
Đủ loại quan lại, văn võ, tôn thất, huân quý, Cấm quân, vây quanh Yến Hoàng đi tới tây môn.
Khi đạo cờ xí Kim Long dựng lên, ngoài cửa tây môn, bá tánh biển người đứng bên ngoài nhìn từ xa xa đều sôi trào.
Ngay từ đầu, bọn họ chỉ lớn tiếng hô to.
Có người hô to Bệ Hạ vạn tuế.
Có người hô to tru sát Sở nô.
Có người hô to báo thú cho Tam điện hạ.
Đến cuối cùng, tiếng hô to của vô số bá tánh đều dần dần quy lại một chỗ:
-Phạt Sở!
-Phạt Sở!
-Phạt Sở!
-Phạt Sở!
Có một đám lão già chống quải trượng đứng đôi bên.
Mọi người lập tức yên tĩnh lại.
-Sở nô khinh người quá đáng, Bệ Hạ thương bá tánh ta, không đành lòng vận dụng quốc lực phạt Sở Quốc, nhưng con dân Yến Quốc ta, đối ngoại vẫn luôn đứng thẳng sống lưng, tính có chết, cũng dám xuống suối vàng đối mặt với tổ tông, nói một tiếng: Hậu nhân chưa từng làm nhục thanh danh các ngươi chút nào!
Lão già kia dừng một chút, cất cao giọng:
-Lão già ta đã ngoài bảy mươi tuổi, nếu ta lại trẻ thêm mấy chục tuổi nữa, lão hủ tất nhiên mặc giáp mua ngựa, theo Hắc Long cờ xí để Sở nô kia biết dao bầu của Đại Yến ta sắc bén thế nào! Nếu cho ta trẻ như trai hai mươi, lão già ta nhất định nhập quân doanh, vì tướng sĩ Đại Yến ta vận chuyển lương thảo, lập doanh trại!
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .