Lão già nói đến đây, hơi bùi ngùi nói tiếp:
-Nhưng. . . Ta đã già không chịu được, hiện tại lão già ta có thể làm được một chuyện duy nhất chính là đâm vào đống lửa này, bớt một miệng ăn của lão già ta có thể các huynh đệ đằng trước bớt đi một miệng ăn, có sức lực giết địch!
Lão già rớt nước mắt, hô to:
-Bệ Hạ, ta đi. . . Bệ Hạ. . . Phạt Sở!
Lão già kia lập tức nhảy vào đống lửa lớn.
Ngay sau đó, một đám lão nhân quỳ xuống hướng về phía trên tường tây môn kia, hô to ba tiếng “Phạt Sở”.
Sau đó, bọn họ chủ động đâm đầu vào lửa lớn.
Bọn họ, không muốn bản thân trở thành trói buộc!
Trên tường lớn, Thái Tử quay đầu nhìn về phía Cơ Thành Quyết đứng bên cạnh.
Cơ Thành Quyết khẽ lắc đầu.
Cái này không phải hắn an bài.
Cho nên, đây thật sự do những bá tánh Yến Kinh này tự phát an bài.
Bởi hiện tại không chỉ quan viên biết quốc khố không còn, các bá tánh cũng biết, bởi bên ngoài tuyên truyền là, Bệ Hạ biết quốc khố cạn kiệt, cho nên không đành lòng tiếp tục bức dân phát binh phạt Sở Quốc.
Nhìn một đám lão già nhảy vào trong đống lửa, bọn họ phát ra kêu thảm thiết, hoặc phát ra cười to.
Dưới Hắc Long cờ xí, đôi tay Yến Hoàng đã gắt gao ắm chặt lỗ châu mai, đầu ngón tay đã đổ máu, lệ rơi đầy mặt.
Lúc này, nhóm quan lại lần thứ hai quỳ xuống:
-Thần thỉnh Bệ Hạ, phát binh phạt Sở!
-Thần thỉnh Bệ Hạ, phát binh phạt Sở!
-Thần thỉnh Bệ Hạ, phát binh phạt Sở!
Dưới tường thành, Cấm quân quỳ sát xuống:
-Thỉnh Bệ Hạ phát binh phạt Sở!
-Thỉnh Bệ Hạ phát binh phạt Sở!
-Thỉnh Bệ Hạ phát binh phạt Sở!
Ngoài tường thành, tất cả các bá tánh đều quỳ sát xuống:
-Phạt Sở!
-Phạt Sở!
-Phạt Sở!
Yến Hoàng cũng gầm lên “Phạt Sở!”, rút ra Thiên tử kiếm, giơ lên cao, quát to:
-Sáng nay, trẫm quyết ý phạt Sở, không phá Sở đô, thề không trở về!
. . .
-Đây, cái này chính là Vọng Giang!
Ngũ hoàng tử Cơ Thành Mân đứng bờ Vọng Giang, ngắm nhìn khung cảnh trước mắt.
Mùa mưa và mùa lũ vẫn chưa đến, nhưng cứ việc như thế, nước sông Vọng Giang vẫn hùng hồn như cũ, nhớ năm đó, người Yến đã cùng dã nhân và người Sở đại chiến.
Tính cả lần đồ sát tù binh người Sở kia, mấy năm nay, Vọng Giang đã bị nhuộm đỏ ba lần.
Chỉ là, hiện giờ hai bên bờ sông Vọng Giang, thảm thực vật thủy tảo hết sức rậm rạp, nếu không cố tình đảo mở ra lớp đất xuống phái dưới, cẩn thận nhìn ra một chút bạch cốt, thật sự không cách nào liên tưởng đến đại chiến thảm thiết ngày xưa.
Cơ Thành Mân thở phào một hơi.
Yến Hoàng chưa từng rời kinh, từ sau khi đăng cơ đến nay, Loan giá cơ bản chưa bao giờ rời kinh thành.
Các hoàng tử, trừ bỏ Đại hoàng tử được gửi vào quân đội từ bé, Tiểu lục tử lấy thân phận Vương gia nhàn nhã thường xuyên chạy lung tung ra bên ngoài, những hoàng tử còn lại trên cơ bản đều không có cơ hội gì đi ra ngoài nhìn thiên hạ thế nào.
Cơ Thành Mân lại thích nghề mộc, ngày thường còn lười ra khỏi cửa nhà, lần này xem như là lần đầu tiên hắn đi xa nhà như vậy.
-Vọng Giang cuồn cuồn chảy về bắc, nước sóng nổi bọt nhớ anh hùng!
Cơ Thành Mân xoay người, nhìn về phía Bình Dã Bá đang đứng phía sau, cười nói:
-Vẫn luôn nghe nói Bình Dã Bá gia không chỉ dụng binh như thần, trên phương diện văn thơ, cũng làm người ta tán thán.
-Thơ từ chỉ là tiểu đạo, ngày thường lấy ra hun đúc tình cảm một chút là được rồi, không cần thiết quá mức theo đuổi, giống Càn Quốc bên kia, văn phong đệ nhất thì thế nào, văn chương hoa lệ kinh điển cũng không ngăn nổi gót sắt Đại Yến ta.
-Bình Dã Bá gia nói phải, xét đến cùng, tất cả đều phải dựa trên binh hùng tướng mạnh, quốc gia không có quân đội chống đỡ, tất cả đều là chồng trứng sắp đổ, ta hiểu rồi.
-Điện hạ nói quá lời, theo ý ta, đồ vật mà Điện hạ đang nghiên cứu cũng vô cùng hữu dụng đối với quốc gia.
Cái này không phải Trịnh bá gia cố ý thổi phồng, trên thực tế, Trịnh bá gia căn bản không cần thiết đi thổi phồng một vị hoàng tử làm gì, hắn đã trói định với Tiểu lục tử rồi, hiện tại chân lại đạp lên cái thuyền khác không phải anh minh mà là ngu xuẩn.
Sự thật là, bản vẽ lần này Cơ Thành Mân tới Tấn địa mang theo, Trịnh bá gia xem qua, người mù cũng xem qua, tuy nói Tam Nhi không ở nơi này, người Thiên Cơ các cũng không ở nơi này, nhưng căn cứ một ít đời sau kinh nghiệm, vẫn có thể nhìn ra một ít nhân tố tiến bộ trong bản vẽ của Cơ Thành Mân.
Đứng trên góc độ chuyên gia, một chút thiết kế và ý tưởng của Cơ Thành Mân xác thật đã vượt qua kỹ thuật thời đại này.
Thiết kế của hắn không chỉ trên phương diện thợ mộc, còn trên cả phương diện khí động học, hắn đã có ý tưởng riêng của bản thân.
Nhưng tất cả đều trên ý tưởng và thiết kế, rốt cuộc hắn sống đến bây giờ chỉ ở phủ đệ hoàng tử, nói chung không có khả năng làm thực nghiệm to lớn gì đi?
Một hoàng tử, ở phủ đệ hoàng tử, ở kinh thành, bắt đầu chế chế tạo tạo thiết kế ra mấy đồ kỳ quặc.
Ngài đây muốn làm gì?
Đây muốn tạo phản hay đầu óc bị nhiễm nước?
Mà trong đó để người mù cảm thấy hứng thú chính là, trong mấy phần bản vẽ lại có đồ vật giống như hoa văn trận pháp phương tây.
Tuyết Hải Quan cũng có phường rèn đúc của riêng mình, hơn nữa quy mô còn rất lớn, thứ nhất Tuyết Hải Quan có nhu cầu về số lượng giáp trụ binh khí rất lớn, muốn phát triển lâu dài tự nhiên cần nơi này.
Tam Nhi rất sớm phát hiện, vô luận thợ thủ công Yến Quốc hay thợ thủ công Tấn địa, khi bọn họ chế tạo bếp lò, thường thường sẽ cố ý điêu khắc một ít hoa văn trong và ngoài bếp lò, trong hoa văn được khảm nạm một ít đồ vật đặc thù, ngược lại không tính quý hiếm, nhưng cũng được tính hiếm thấy, tỷ như có một loại đá, dân bản xứ gọi là hôi tinh, nó chỉ tồn tại ở Thiên Đoạn sơn mạch.
Tiết Tam từng lôi người mù đến, để người mù dùng tinh thần lực kiểm tra cấu tạo bên trong hoa văn của bếp lò.
Người mù đưa ra kết quả là khi bếp lò lên nhiệt độ cực cao, trên hoa văn sẽ có một cỗ dao động năng lượng cực kỳ mỏng manh, trên trình độ nhất định có thể đề cao xác suất chế tạo thành công.
Trong Tuyết Hải Quan cũng có thợ thủ công người Yến trước đây Tiểu lục tử từng hỗ trợ đưa tới, ngoài ra còn có thợ thủ công Tấn địa, thông qua so sánh và đối chiếu có thể phát hiện, kỹ thuật rèn của thợ thủ công người Yến rõ ràng tốt hơn thợ thủ công người Tấn một ít.
Đây là mất cái này được cái khác, mất công này được công kia, người Yến từ khi lập quốc đến nay vẫn luôn đánh nhau với Man tộc, mà Man tộc lại ở vị trí trung gian giữa hai nền văn minh phương đông và phương tây, vô hình trung để Trịnh bá gia không tự chủ nghĩ đến hình ảnh “Thương nhân Ả rập”.
Trên hắc giáp của người Yến, cái này không chỉ tôn sùng đối với màu đen, kỳ thật còn có ý vị sâu xa hơn.
Tinh binh, phối hợp giáp cứng và lưỡi dao sắc bén, mấy năm gần đây, Đại Yến Thiết kỵ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, kỳ thật bên trong cũng có nhân tố khách quan.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .