Tuyết Hải Quan có Tam Nhi thành lập xuống dưới đáy, hơn nữa hấp thu đám người Thiên Cơ các kia, nhưng muốn trong thời gian ngắn thành lập ra nhà xưởng cung cấp toàn bộ khí giới vẫn còn rất khó.
Mỗi năm khi triều đình bên kia vận chuyển lương thảo đến, kỳ thật còn mang đến không ít quân giới đến.
Trịnh bá gia lại là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ.
Hắn ảo tưởng sau này kỵ binh dưới trướng hắn, mỗi người mặc giáp, hơn nữa không phải loại giáp da, đều là giáp sắt nỏ cứng, điều này mang ý nghĩa cần tiêu tốn số lượng phí tổn cực lớn, nhưng mộng tưởng thì nghĩ thế nào cũng được.
Nếu không phải thân phận hoàng tử của Cơ Thành Mân không tiện mà nói, Trịnh bá gia thật sự muốn cho hắn một cục gạch xách về Tuyết Hải Quan.
Ngươi không phải thích làm mộc thích thiết kế sao, Bổn Bá có thể tận tình cho ngươi cả đời làm mộc.
Đương nhiên tất cả cái này chỉ là suy nghĩ.
Bên này, Cơ Thành Mân bị Trịnh bá gia một câu thổi phồng, khiến cho tâm tình thập phần sung sướng, hắn đương nhiên rõ ràng, trước mắt Đại Yến, người có thể được Bình Dã Bá cố ý thổi phồng, không phải không có, nhưng hắn tuyệt đối không phải trong số đó.
-Bá gia, chúng ta phải chia tay tại đây.
-Được.
Trịnh bá gia gật gật đầu.
Bọn họ đi đường rất nhanh, cho nên tiếng gió trong kinh vẫn chưa truyền đến nơi này.
Cho nên bọn họ cũng không hiểu được, một cỗ lửa giận báo thù phạt Sở đã từ trái tim Đại Yến Yến Kinh, bắt đầu không ngừng tràn ngập đi ra ngoài, sắp phóng xạ toàn bộ Đại Yến.
Hoàng tử bị thích khách địch quốc ám sát chết, cái này đối với người Yến mà nói, là việc vô cùng nhục nhã.
Nếu Tam hoàng tử không phải chết ở trong yến hội, mà chết trên chiến trường, người Yến có lẽ sẽ không tức giận như vậy, bởi trong thế giới quan mộc mạc của người Yến, chết trên sa trường là một loại vinh quang.
Rốt cuộc, trăm năm trước, con cháu Cơ gia liên tục chinh chiến hoang mạc, đến Hoàng Đế còn chết trận vài cái.
Nhưng loại thủ đoạn bỉ ổi này tự nhiên kích phát ra lửa giận trong đáy lòng người Yến.
Còn nữa, Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, xác thật hủy diệt lợi ích của rất nhiều người, nhưng sau khi triều đình thu nạp lại đồng ruộng thuộc về môn phiệt, vẫn phân phát lại cho bá tánh địa phương trồng trọt, xem như đây là chính sách kinh tế mới.
Chính sách này rất dễ dàng sinh ra một số vấn đề như dễ sinh ra một bộ phận địa chủ thâu tóm đất đai, nhưng đây chỉ là chuyên sau vài thập niên nữa mới xuất hiện.
Nhưng mà, mặc kệ thế nào, phương thức này đúng là được dân gian ủng hộ lớn, sau khi một quốc gia thái bình lâu ngày, tỷ như lúc trước Yến Quốc, bá tánh không có ruộng đất phải đi làm tá điền, bởi môn phiệt nắm giữ đại lượng đất đai khiến quỹ đất của triều đình giảm bớt, do đó áp lực chia sẽ xuống phía dưới, khiến thuế ruộng và lao dịch càng nhiều thêm, cái này tạo thành một vòng tuần hoàn ác tính.
Mà dân chúng muốn làm tá điền cho môn phiệt chỉ cần giao một chút địa tô, phần địa tô này không nhẹ, nhưng so với “Sưu cao thuế nặng” của triều đình còn đỡ hơn nhiều, đồng thời còn có thể miễn đi lao dịch.
Nhưng khi đồng ruộng mới vừa phân phát không được mấy năm, bất luận sự vật khi khởi đầu, tất nhiên sẽ tương đối “Thuần tịnh”, cộng thêm Tiểu lục tử kéo lông dê cũng không ngây ngốc mà muốn kéo bá tánh về phía hắn, cho nên bá tánh tầng chót nhất xác thật đạt được lợi ích thực tế.
Cho nên ngựa đạp môn phiệt xác thật đắc tội một cái giai tầng, nhưng lại càng thu hoạch được sự ủng hộ từ một giai tầng khác, các hoàng tử nhìn Yến Hoàng vô cùng khủng bố lãnh khốc, nhưng hắn trong mắt bá tánh quả thật là nhân hoàng đương thời.
Đồng thời, mấy năm nay liên tục đối ngoại thắng lợi, chẳng những dời đi một loại mâu thuẫn bên trong Yến Quốc, đồng thời kéo cao danh vọng của Yến Hoàng lên một tầm cao mới.
Trên triều đình, Yến Hoàng nhất ngôn cửu đỉnh, quân quyền tối cao.
Ở dân gian, Yến Hoàng quả thực chính là đồ đằng tinh thần của Đại Yến.
Thích khách muốn giết là Tam hoàng tử sao?
Tam hoàng tử là ai?
Tam hoàng tử đã bị cầm tù ở Hồ Tâm Đình mấy năm, giống con hát đã hết vai trò rồi, dân chúng đã sớm không nhớ rõ hắn, bọn họ chỉ biết, Sở nô đê hèn dám dùng thích khách đến ám sát Hoàng Đế anh minh của bọn họ.
Cái này làm thế nào có thể nhẫn?
Trịnh bá gia dựa vào người mù cùng các Ma Vương trợ giúp, trước kia ở Thịnh Nhạc hiện tại ở Tuyết Hải Quan, đều đang tiến hành “Xây dựng hình ảnh”, hiệu quả đã lộ ra, nhưng so với Hoàng Đế người ta, đây mới thật sự là chuyên gia.
Thiên tử, Thiên tử, quả thực biết chăn nuôi con dân.
Dưới góc độ nhất định mà nói, Thiên tử bản thân chính là “Thần chức”.
Bên này, Trịnh bá gia và Cơ Thành Mân còn đối mặt Vọng Giang nói chuyện.
Bên kia, Yến Quốc phẫn nộ, từ trên xuống dưới, lại từ trên xuống dưới, cùng với từng đạo chiếu lệnh của Yến Hoàng, đã bắt đầu vận chuyển.
Tại cảnh nội Yến Quốc, binh mã các lộ đã bắt đầu được triệu tập.
Đồng thời, việc trưng thu dân phu và lương thực cũng được triển khai một cách nhanh chóng.
Chẳng sợ môn phiệt không có, tư binh lệ thuộc môn phiệt cũng đã sớm bị giải tán không còn, nhưng truyền thống binh nghiệp trong dân gian vẫn chưa bị dứt bỏ, phàm nhà nào có nam đinh từ năm đời trở lên, nhà ai lại không có giáp trụ hoặc binh khí tổ truyền?
Chẳng sợ binh khí đã sớm rỉ sắt, chẳng sợ giáp trụ đã sớm không cách nào mặc, nhưng cái này mang ý nghĩa thời trước Đại Yến chính là toàn dân giai binh.
800 năm trước tam hầu phụng lệnh Thiên tử Đại Hạ khai biên, nhưng dã nhân và Người Tang, so với Man tộc, căn bản không cùng một cấp bậc, cho nên Tấn Quốc và Sở Quốc đã sớm ổn định từ lâu, tuy rằng thỉnh thoảng người Tang có phản loạn, nhưng nói chung không nhấc lên bọt sóng gì.
Mà người Yến mãi cho đến trăm năm trước khi Trấn Bắc Hầu phủ thành lập, mới xem như đem vị hàng xóm khủng bố này áp chế xuống.
Nói cách khác, trong dòng sông dài của lịch sử, Yến Quốc, Tấn Quốc, Sở Quốc và Càn Quốc bất đồng, ba quốc gia sau đã sớm ổn định hệ thống vận hành quốc gia.
Mà Yến Quốc lại giống một bộ lạc không ngừng quanh năm suốt tháng đại chiến với Vương Đình Man tộc.
Chẳng qua trăm năm thái bình, còn không kịp hoàn toàn xóa đi tâm huyết chém giết, nhiệt huyết đối ngoại của người Yến.
Triều đình hạ lệnh vô cùng thẳng đường, toàn bộ trung tâm đế quốc và hệ thống quan liêu, dưới ý chí của Yến Hoàng, bắt đầu điên cuồng vận chuyển.
Đồng thời, vô số gia đình tự mua giáp trụ binh khí ngựa, chủ động tòng quân, mà con cái những nhà này từ trước đến nay là binh lính cất lượng tốt nhất, số lượng bọn họ vô cùng lớn.
Đầu tiên nha môn các huyện bắt đầu tập hợp danh sách, sau đó lại đi các phủ các quận tiến hành hội hợp, giống như từng dòng suối tụ hợp thành sông lớn, lần thứ hai vận chuyển đến địa phương yêu cầu.
Bọn họ sẽ trở thành đại quân bổ sung lính, đồng thời ở trên chiến trường cũng sẽ làm phụ binh, qua thời gian huấn luyện và chỉnh hợp có thể tiến hành dùng được rồi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .