Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1128: ĐIỀU GIANG

Tính cả trường hợp Trịnh bá gia muốn tạo phản cũng không có khả năng.

Thứ nhất bởi Trịnh bá gia mới được thưởng từ kinh thành trở về, hai chính là nếu Trịnh bá gia muốn tạo phản, cũng không nên chủ động khí giới công thành, mà phải phòng bị Tĩnh Nam Hầu suất đại quân tới đây công phá Tuyết Hải Quan.

Cho nên, lần này tất nhiên sẽ đánh Sở Quốc.

Hơn nữa tấn công thật sự!

Trịnh bá gia phong trần mệt mỏi khóe miệng đều hơi rạn nứt, ngồi vị trí thủ tọa.

Hắn đem ánh mắt nhìn về phía tướng lĩnh các lộ, nói:

-Thỉnh chư vị, trợ ta phong Hầu!

. . .

Giang Nam Càn Quốc lấy việc hội tụ văn hoa nổi tiếng, nơi đó thơ từ ca phú, hoa khôi phong lưu, phảng phất gió Giang Nam đều nhuộm đẫm hơi thở giới tinh hoa Càn Quốc.

Mà Sở đô Sở Quốc lại lấy lãng mạng nổi tiếng, ngày hè sắp tới, đúng là mùa để danh sĩ Sở Quốc phóng túng như thường.

Ngoài Sở đô có một dòng sông, gọi là Điều giang.

Tương truyền năm đó Sở hầu tìm kiếm nơi xây dựng đô thành, Hỏa Phượng hạ xuống nơi này tìm kiếm Linh túy, cho nên nơi này được đặt tên như vậy.

Từng hồi thịnh hội, dọc theo Điều giang Sở đô triển khai.

Có ca vũ, có đàn sáo, có văn sĩ, có đàn cờ thi họa, thậm chí còn có đấu thú hội vân vân.

Trong đại quý tộc Sở Quốc, đại bộ phận quý tộc đều có con cháu gia tộc dòng chính ở Sở đô sinh hoạt hoặc làm quan, cho nên hạng mục giải trí của mọi người cực kỳ phong phú.

Ven bờ Điều giang, thật sự náo nhiệt, dựa theo lẽ thường, Sở Hoàng cũng sẽ cải trang vi hành tới nơi này cùng dân và quý giới tộc nghe nhạc, Sở Hoàng đời trước còn tự mình đến Điều giang đánh hạ năm lực sĩ, giành giải nhất, trở thành giai thoại.

Mỗi khi vào thời tiết này, nói chung không thiếu được người Sở đi chân trân ven bờ Điều giang, người Sở cho rằng nước sông này có chứa linh khí của Hỏa Phượng, tự nhiên cho rằng có thể gột rửa vận rủi và bụi bặm trên người.

Năm nay, bởi nửa năm đầu Yến quân Tấn địa bỗng nhiên áp bách Trấn Nam quan, để bầu không khí Sở đô bên này khẩn trương lên.

Hiện tại chiến sự đã lui bước, người Sở đô muốn dùng phương thức tận tình này đền bù nửa năm đầu vất vả kia.

Trên một con thuyền hoa phiêu dù trên mặt sông.

Trên thuyền hoa có bốn người ngồi.

Người cầm đầu là một thanh niên trẻ tuổi, hắn đang ở giai đoạn thiếu niên mới lột xác từ trẻ con trưởng thành người lớn, nhưng thân phận hắn tôn quý, hắn chính là Bát hoàng tử Đại Sở, đồng thời cũng là đệ đệ Nhiếp Chính Vương quý nhất.

Bên tay trái là Chiêu Sát, hắn là con cháu Chiêu thị.

Người ngồi bên phải chính là Tư Khang, khi Tiên Hoàng còn tại vị, cha hắn Tư Kiến lấy thân phận nô bộc được đề bạt lên chức bằng tài năng bản thân.

Chẳng qua bởi Niên Nghiêu đại tướng quân thật sự công vị quá mức hiển hách, cho nên đương thời nhắc đến quý nhân xuất thân từ nô bộc phất lên, tất nhiên đều nói đến Niên Nghiêu, nhưng trước khi Niên Nghiêu nổi danh, tất cả mọi người đều phải đề cập đến Tư gia.

Ngồi đối diện Bát hoàng tử, chính là Cảnh Nhân Lễ.

Chiêu thị, Cảnh thị và Khuất thị đều là đại quý tộc Sở Quốc từ lâu đời, khi Sở hầu khai biên, bọn họ đã đi theo Sở hầu.

Sở Quốc có một chức quan, gọi là Tam lư đại phu, nhiệm vụ chính là chủ trì tông miễu hiến tế, kiêm nhiệm quản lý việc giáo dục con cháu quý tộc Khuất Cảnh Chiêu.

Từ đây có thể nói tam đại gia tộc này có địa vị hiển hách thế nào tại Đại Sở.

-Nhân Lễ huynh ở Tuyết Hải Quan chưa từng nhìn thấy Lệ Tinh tỷ tỷ?

Bát hoàng tử cười nói.

Cảnh Nhân Lễ được Niên Nghiêu đề cử, tương truyền đêm khuya một mình đối mặt với vị Tĩnh Nam Hầu người Yến hung danh hiển hách kia, bằng công tích này đã được Nhiếp Chính Vương triệu kiến, sau đó được phái đến Tuyết Hải Quan, đưa của hồi môn cho công chúa.

Kỳ thật, Hoàng thất Sở Quốc đưa Tuyết Hải Quan của hồi môn, cùng với việc Yến Hoàng đối đãi long trọng công chúa Đại Sở ngủ lại trong cung, đây cũng là một thâm ý.

Tuy Yến Sở là địch quốc, nhưng trong mắt Cơ gia, Hùng gia chính là nhà có thể ngồi ăn cùng mâm với bọn hắn.

Ngu thị đã không còn được tính, bây giờ chỉ còn dư lại Hùng gia.

Hoàng thất Sở Quốc đưa của hồi môn, cũng không phải cúi đầu nhận thấp, mà quy củ như thế, thể diện như thế.

Cảnh Nhân Lễ lập tức thật cẩn thận trả lời nói:

-Bẩm Điện hạ, Trịnh Phàm và công chúa đều không ở Tuyết Hải Quan, đã đi đến Yến Kinh.

-Nga, đi Yến Kinh, đây là lấy tỷ tỷ ta ra nhận công, ai.

Chiêu Sát cười cười, nói:

-Người Yến man tử, mùi tanh nặng, thích làm loại chuyện này nhất.

Đây là so sánh người Yến với hàng xóm nghèo chưa hiểu việc đời, có một thứ tốt không kìm lòng nổi đem khoe ra.

Ngay sau đó, Chiêu Sát lại nói:

-Có điều việc của công chúa xũng xác thật không thể nói tới.

Bởi người đang ngồi đều rõ nội tình, đều biết chuyện khi Khuất thị đại hôn, công chúa chủ động muốn đi theo Bình Dã Bá người Yến, mà không phải bên ngoài đồn thổi Bình Dã Bá người Yến bắt cóc công chúa.

Bát hoàng tử lắc đầu, nói:

-Chuyện này, không cần nhắc lại.

Hôm nay bốn người đang ngồi đều là người nhà, không cần thiết nói nhiều chủ đề này.

Đúng lúc phía trước xuất hiện một chiếc thuyền hoa lớn hơn nữa, bởi hai bờ sông Điều giang này đều dựng đài, bản thân chiều rộng Điều giang cũng không lớn lắm, cho nên chiếc thuyền của Bát hoàng tử không thể không ngừng lại.

Trên thuyền hoa của đối phương xuất hiện một tên to con, rất kiêu ngạo hô to:

-Còn không mau mau tránh ra!

Bát hoàng tử cười “Ha hả”, Chiêu Sát cũng tự nhiên nhấp môi, Tư Khang và Cảnh Nhân Lễ lập tức đứng lên, Bát hoàng tử và Chiêu Sát, xuất thân cao quý, tự nhiên có thể rụt rè.

Mà Tư Khang và Cảnh Nhân Lễ, một người dòng dõi mới nổi, một người thuộc gia tộc vừa mới ngoi đầu, tự nhiên dám đảm đương xuống tay ra mặt.

Tư Khang quát lớn nói:

-Nô tài mắt mũi để đâu, ra cửa không biết nhìn thấy đâu là Hoàng thất sao!

Cảnh Nhân Lễ hô:

-Tự mình vả miệng, nếu không hôm nay ta sẽ cắt đầu lưỡi ngươi!

Tên to con ngồi trên thuyền hoa đối diện kia, lập tức quát lớn nói:

-Làm càn, ngươi biết đại nhân nhà ta là ai không, dám nói chuyện như vậy, lại không thức thời, tức khắc tránh thuyền ra.

Lúc này, phía sau tên to con kia lại có một thanh niên ra, nhìn nhìn phía dưới nói:

-Ta nói ai đây, dám cản thuyền tỷ phu ta, nhưng nhìn các ngươi trông rất thanh tú, đến đây, gia gia thích, hôm nay gia gia cho các ngươi một cơ hội, đem cửa sau tẩy rửa sạch sẽ, để gia gia sủng hạnh!

Bực này ô ngôn vừa ra khiến sắc mặt Bát hoàng tử, lập tức trầm xuống.

Chiêu Sát vẫn luôn bình tĩnh, đột nhiên đứng lên.

Bát hoàng tử bưng chén rượu lên, uống một ngụm, hơi nghi hoặc nói:

-Rốt cuộc là người nhà ai, tại sao không biết quy củ như vậy?

Sở đô chính là thủ đô của Đại Sở, tự nhiên là nơi ngọa hổ tàng lòng, con em quý tộc có thể nói nhiều vô số.

Nhưng cái loại con cháu giá áo túi cơm, chỉ biết phá hoại gây chuyện dù sao cũng là số ít trong số ít.

Giống cái loại ra khỏi cửa vì một ít việc nhỏ tranh nhau đến vỡ đầu chảy máu, sau đó tự báo gia môn thương lượng trực tiếp so đấu gia thế, càng là lựa chọn ngu xuẩn nhất bọn hắn sẽ làm ra.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!