Cao cháu quý tộc ra khỏi cửa, một nhìn hiểu thấu đối phương qua vẻ bên ngoài, người Sở thích áo sam dài, thích đai lưng phiêu phiêu, phối hợp với các loại trang sức, chỉ trên chi tiết này thôi đã có thể nhìn thấy sâu cạn của đối phương.
Sau đó nhìn tùy tùng, ngay sau lại nhìn khí chất.
Nếu có xuất hiện mâu thuẫn, hai bên phải nhìn dáng vẻ đối phương, cơ bản sẽ theo bản năng kiềm chế hỏa khí, nói bóng gió với người bên cạnh một chút.
Nếu gia thế tương đương, vậy không thể chê, từng người thối lui, cho nhau cho bậc thang, vốn ra cửa đi chơi, ai cũng không muốn ngu ngốc vách thêm và chọc thêm kẻ thù lực lượng ngang nhau.
Nếu gia thế cách xa, đá đến ván sắt, nếu thật sự sai phải lập tức nhận sai, người địa vị cao tự nhiên sẽ không hẹp hòi so đo với ngươi.
Bởi ở Sở Quốc, sự độ lượng của con người chính là tiêu chuẩn hàm dưỡng của quý tộc.
Người trên thuyền hoa đối diện, ngay từ đầu đã không coi ai ra gì, ngay sau đó lại nói bậy, haiz, nói chung thật đúng không thể nào gặp qua.
Bát hoàng tử thân là hoàng tử, chỉ chờ sau đó Nhiếp Chính Vương đăng cơ có thể tức khắc lên Vương tước, tính cả con cháu Chiêu thị, Cảnh thị này, tại Đại Sở này, còn người nhà ai dám kiêu ngạo vào ương ngạnh với họ như vậy?
Chiêu Sát lạnh lùng nói:
-Xin hỏi gia tộc của các hạ là?
Vị công tử ca kia vỗ vỗ bộ ngực nói:
-Niên gia.
-Niên gia?
Tất cả mọi người ở đây nhìn nhau, cũng không biết Liêu gia từ đâu tới, trong ấn tướng của bọn họ, trong quý tộc Đại Sở không có dòng họ này.
Chẳng lẽ tiểu quý tộc nơi xa xôi đến Sở đô chơi?
Công tử ca thấy người trên thuyền hoa đối diện phản ứng như vậy, tựa hồ không cảm thấy ngoài ý muốn, cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại nâng giọng nói:
-Tỷ phu nhà ta chính là đại tướng quân đương triều!
Đại tướng quân là quan chức tại Sở Quốc.
Chiêu Sát nghe vậy, nhưng thật ra không tức, ngồi xuống, bưng chén rượu lên, bắt đầu uống.
Thân là con cháu Chiêu thị, hắn còn không sợ Niên Nghiêu, nói toạc ra, hiện tại Niên Nghiêu so với Tư gia năm đó hiển hách hơn, nhưng Tư gia thành lập lâu như vậy, vẫn nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng, ngay cả Niên Nghiêu, gia tộc mới phất lên mấy năm, tộc nhân đã cuồng vọng như vậy sao?
Nhưng Chiêu Sát không tiện nói cái gì, bởi Niên Nghiêu xuất thân nô gia của Nhiếp Chính Vương, cũng chính là gia nô Hoàng tộc Hùng thị.
Đánh chó, cũng phải để chủ nhân đánh.
Mắt Bát hoàng tử lộ ra vẻ lạnh lùng nói:
-Để cẩu nô tài Niên Nghiêu đến gặp ta!
Tên to con trên thuyền hoa đối diện ngây ngẩn cả người, vị công tử ca kia cũng ngây ngẩn cả người, bọn họ cũng biết đối phương sau khi nghe bọn hắn báo tỷ phu còn dám nói lời này, nếu đây không phải ngốc tử thì chính là có người dựa vào.
Cái trước khả năng không lớn.
Công tử ca lập tức xoay người đi gọi tỷ phu.
Ít khi Niên Nghiêu một thân thường phục đi đến boong tàu, sau khi nhìn thấy người dưới thuyền hoa, đặc biệt sau khi nhìn thấy Bát điện hạ, lập tức nhấp nhấp môi, trực tiếp cong lưng.
Bởi thuyền hoa của Niên Nghiêu cao hơn thuyền hoa của Bát hoàng tử một chút, cho nên hắn lăn xuống dưới, sau đó tiếp tục lăn về phía trước, một đường lăn đến trước mặt Bát hoàng tử.
Niên Nghiêu nịnh nọt nói:
-Nô tài thỉnh an Bát hoàng tử.
Đây thật sự ứng lời lúc trước Bát hoàng tử nói, để Niên Nghiêu lăn tới đây gặp hắn!
Niên Nghiêu làm như vậy, Bát hoàng tử ngược lại khó mà nói cái gì, hắn biết Tứ ca rất coi trọng tên này, tuy nói tạm thời triệu hồi tên này từ Trấn Nam quan về, nhưng sau này hiển nhiên vẫn còn trọng dụng.
Giờ phút này, nếu Niên Nghiêu đã cho chủ tử hắn đủ mặt mũi, Bát hoàng tử nói ngay:
-Không ngờ Niên Nghiêu đại tướng quân trên thuyền này, tới đây, uống một chén.
-Nô tài không dám, các chủ tử ở chỗ này chơi đùa bị nô tài làm ảnh hưởng, nô tài sợ hãi, thân phận nô tài ti tiện, nào dám cùng chư vị các chủ tử ngồi cùng bàn uống rượu.
Chiêu Sát cười ha ha.
Trên mặt Tư Khang cũng lộ ra ý cười, nhà hắn và Niên gia đều xuất thân từ gia nô, nhà hắn nhưng vẫn tiểu tâm cẩn thận, nhưng thấy người nhà Niên Nghiêu cuồng vọng như vậy, hôm nay được giáo huấn, trong lòng cũng khoái ý.
-Niên Nghiêu đại tướng quân xin đứng lên, mời uống. . .
Lúc này, một nam tử mặc áo thêu Hỏa Phượng từ bên kia bay vọt đến, sau khi mũi chân dừng trên mặt nước lại lập tức bắn lên, đây thật sự là thân pháp lợi hại!
Mà thân phận của người này, nhìn ăn mặc đã miêu tả sinh động, đây là nội vệ Phượng sào!
Giống Ngân Giáp vệ Càn Quốc, Phượng sào trước đây là một nhánh của Cấm quân Hoàng tộc Sở Quốc, chẳng qua sau này đơn độc bị tách ra trở thành nha môn đặc vụ.
Cho nên bọn họ cũng có quan phục cũng có nha môn.
Người tới dừng sau thuyền, ánh mắt nhanh chóng đảo qua toàn trường.
Sau khi hắn nhìn thấy Bát hoàng tử, sửng sốt một chút, nhưng vẫn lập tức quỳ rạp về phía người Tấn đang quỳ chổng mông bên kia, hành lễ nói:
-Đại tướng quân, Nhiếp Chính Vương có lệnh, tức khắc triệu đại tướng quân ngài vào cung diện thánh!
Bát hoàng tử nhận được người trước mắt đến để truyền lệnh chính là người Phượng sào hầu cận của Tứ ca, nếu Tứ ca cho người đến gọi Niên Nghiêu, hiển nhiên có đại sự xảy ra.
Cho nên, Bát hoàng tử lập tức hỏi:
-Xảy ra chuyện gì?
Vị nội vệ Phượng sào này cũng không giấu giếm, trực tiếp đáp:
-Bẩm Điện hạ, thám tử Phượng sào ta ở Yến Quốc vừa mới chuyển tin tức về, Hoàng Đế Yến Quốc hạ minh chỉ, chuẩn bị phạt Sở Quốc ta.
Bát hoàng tử nghe vậy, lập tức sửng sốt một chút.
Yến Quốc, Hoàng Đế, tiến hành phạt Sở?
Bát hoàng tử hít sâu một hơi.
Trong trí nhớ của hắn bắt đầu hồi ức hình ảnh dưới Ngọc Bàn thành kia.
Ngày ấy nếu không có Tạo Kiếm Sư dẫn hắn đi nhanh, khả năng chính hắn cũng trở thành cô hồn dưới Vọng Giang, không cách nào may mắn thoát khỏi.
Hắn liếm liếm môi, tận lực để bản thân bảo trì vẻ tự nhiên, đồng thời nhấc chén rượu lên, nói với Niên Nghiêu:
-Nếu là quốc sự, Niên Nghiêu đại tướng quân uống hết ly này. . .
Không chờ Bát hoàng tử nói chuyện, Niên Nghiêu đã đứng dậy.
Hắn chủ động duỗi tay tiếp nhận chén rượu trong tay Bát hoàng tử, uống một ngụm, nói:
-Ân, ta đi đây.
. . .
Niên Nghiêu uống rượu xong.
Tự xưng cũng từ “Nô tài” biến thành “Ta”, trên khí chất thay đổi, đặc biệt rõ ràng.
Lúc trước vẻ nô tài nơm nớp lo sợ không thấy đâu, thay thế chính là khí thế của đại tướng quân Đại Sở.
Vào lúc này Bát hoàng tử cảm thấy không thở nổi, tên “Nô tài” trước mắt này lại cho hắn một loại áp lực giống trước đây khi đối mặt với Khuất Thiên Nam.
Rốt cuộc đây chính là đại soái từng chỉ huy hơn hai mươi vạn Cấm quân Hoàng tộc, chẳng sợ hiện tại nhàn rỗi ở Sở đô, nhưng phần tư lịch và trải qua này lại không cách nào chối bỏ.
Cảnh Nhân Lễ hơi hơi cúi đầu, kỳ thật sau khi biết người ngồi trên thuyền hoa kia là Niên Nghiêu, hắn yên lặng thối lui đến góc, không hề nói gì.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .