Người khác có thể xem thường xuất thân Niên Nghiêu, Cảnh Nhân Lễ hắn tính không được coi trọng, nhưng rốt cuộc cũng là họ Cảnh, tự nhiên cũng có thể múa may trước mặt Niên Nghiêu.
Nhưng lúc trước Cảnh Nhân Lễ rốt cuộc được Niên Nghiêu đẩy lên, lúc này mới có cơ hội dựa vào thân phận con cháu Cảnh thị ngồi vào cái bàn này.
Về tình về lý, hắn đều không thể bất kính đối với Niên Nghiêu.
Hơn nữa, Niên Nghiêu người này, người khác không rõ ràng lắm, Cảnh Nhân Lễ lại rõ ràng thủ đoạn của người kia rốt cuộc chua ngoa và đanh đá thế nào.
Niên Nghiêu duỗi tay chỉ chỉ người chèo thuyền, nói:
-Cập bờ.
Đợi sau khi thuyền cập bờ ổn định, Niên Nghiêu sửa sang quần áo lại một chút, lại lấy ra ngọc bội đeo hông, lúc này mới nhẹ nhàng vung ống tay áo lên, xuống thuyền.
Chiêu Sát nhìn thân ảnh Niên Nghiêu và vị nội vệ Phượng sào kia đi xa, khinh thường nói:
-A, tên nô tài này, thật đúng biết làm ra vẻ.
Bát hoàng tử cầm lấy bầu rượu, rót đầy chén rượu trước mặt Chiêu Sát.
Chiêu Sát cười nói:
-Đa ta Điện. . .
Bang!
Bát hoàng tử bưng chén rượu đến trước mặt Chiêu Sát, trực tiếp hất vào mặt Chiêu Sát.
Một bên, Tư Khang thấy một màn này, thần sắc khiếp sợ.
Đôi tay Cảnh Nhân Lễ đặt dưới thân, khuôn mặt bình tĩnh.
Chiêu Sát chớp chớp mắt, không đi lau rượu trên mặt, mặc cho nó nhỏ giọng.
Bát hoàng tử lại yên lặng đổ một ly khác đưa cho Chiêu Sát.
Lần này, không hất mà mở miệng nói:
-Phàm trong quân, một khi xảy ra chuyện, binh sĩ nhìn ngũ trưởng, ngũ trưởng nhìn thập trưởng, một đường hướng lên trên, nhìn chủ tướng nhà mình, sau đó là chủ tướng các lộ nhìn đại soái. Cho nên, ai đều có thể loạn, duy chỉ có đại soái trong quân không thể loạn, hắn là Định Hải thần châm, nhất định phải giữ gìn hắn.
Bát hoàng tử dừng một chút, trầm ngâm nói tiếp:
-Trụ quốc Đại Sở ta, trụ quốc, ý gì? Chính là trục cột trấn quốc. Ngươi nhìn xem, trên Điều giang này có bao nhiêu quan to hiển quý tụ tập nơi đây? Bao nhiêu ánh mắt người dân hội tụ về đây? Lúc trước nội vệ Phượng sào trực tiếp dùng khinh công từ mặt nước đạp sóng tới, dùng bộ quần áo kia làm ánh mắt bao nhiêu người không tự chủ nhích gần lại đây?
Bát hoàng tử thấy Chiêu Sát không nói gì, chỉ yên lặng gật đầu, nói:
-Nếu vừa rồi bọn họ thấy Niên Nghiêu hoang mang rối loạn không đợi thuyền hoa cập bờ, cứ như vậy lên bờ, vô cùng lo lắng chạy đến Hoàng cung. Vậy lời đồn sẽ tự nhiên sinh ra, do đó nhân tâm di động, dẫn phát rung chuyển. Cho nên, Niên Nghiêu, làm rất đúng, đã hiểu chưa?
Chiêu Sát gật gật đầu, nói:
-Đã hiểu.
Bát hoàng tử cười cười, lấy khăn ra, giúp Chiêu Sát xoa xoa mặt, Chiêu Sát ngồi đàng kia.
-Còn ta, sinh ở Hoàng gia, còn ngươi, sinh ở Chiêu thị, nếu Đại Sở còn, chúng ta vẫn có thể sống phú quý thoải mái. Chúng ta có thể tận tình tiêu khiển, làm một con sâu gạo cũng khá tốt. . . Nhưng tuyệt đối không thể làm. . . sâu ngu!
Chiêu Sát lần nữa lại gật đầu, nói:
-Đã hiểu, đa tạ Điện hạ chỉ bảo.
-Vậy tiếp theo, chúng ta nên làm cái gì?
Chiêu Sát mở miệng nói:
-Trở về, đem chuyện này báo về nhà?
Bát điện hạ lắc đầu, thở dài, hiển nhiên, đối với cái đáp án này, hắn không hài lòng.
Ngay sau đó, Bát điện hạ duỗi tay chỉ chỉ Cảnh Nhân Lễ đứng bên kia, nói:
-Ngươi nói xem.
Cảnh Nhân Lễ lập tức chỉ vào người chèo thuyền, hô:
-Đẩy thuyền về bờ đi.
Nhóm người chèo thuyền tuân theo lời phân phó, thuyền lại ghé sát bờ, lại dựa sát với thuyền hoa của Niên Nghiêu kia.
Mà lúc này, thấy chiếc thuyền hoa kia lại quay trở về, cậu em vợ của Niên Nghiêu và người hầu kia, tất cả đều quỳ sát trên boong tàu, run bần bật.
Lúc trước bọn họ đã từ hành động của Niên Nghiêu biết được thân phận chủ nhân chiếc thuyền này.
Lại liên tưởng đến lời nói lỗ mãng lúc trước của họ, thậm chí là những uế ngữ kia, lại nhìn chiếc thuyền kia lại tới nữa, lúc này cảm giác như trời sắp sập xuống.
Cảnh Nhân Lễ lại xoay người, ôm bả vai cậu em vợ Niên Nghiêu, cười nói:
-Tới đây, đi xuống, Điện hạ chúng ta mời ngươi xuống uống rượu.
Cậu em vợ đần độn bị xách lên thuyền hoa của đám người Bát hoàng tử.
Cảnh Nhân Lễ yên lặng lui trở lại một bên.
Bát điện hạ chủ động đứng dậy, lôi kéo tay áo cậu em vợ Niên Nghiêu, làm tên kia ngồi xuống.
Bát hoàng tử cười to nói:
-Tương phùng là duyên, giống như những tỷ tỷ trong lầu xanh kia thích nói câu, đánh là đau, mắng là yêu, chỉ là huynh đệ, những lời vừa rồi của ngươi có nói cũng đừng nói khó nghe như vậy.
-Phải phải phải, Điện hạ, ta. . .
Bát điện hạ thân mật vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói với Chiêu Sát ngồi đối diện:
-Thất thần làm gì, rót rượu cho bằng hữu mới của chúng ta, sau này chúng ta cùng chơi.
Trên mặt Chiêu Sát lộ ra nụ cười ấm áp, đứng dậy rót rượu.
Rất nhanh, trên chiếc thuyền hoa kia lần thứ hai truyền đến tiếng tươi cười.
Bát hoàng tử còn làm một bài thơ, lớn tiếng ngâm tụng ra,
Dần dần, âm thanh ầm ĩ trên hoa thuyền phụ cận cũng dần dần phôi phục.
. . .
Mà bên kia, Niên Nghiêu cự tuyệt yêu cầu cưỡi khoái mã vào cung gặp vua, mà ngồi trên xe ngựa nhà hắn.
Trong xe ngựa, Niên Nghiêu nói với vị thân tín Phượng sào bên người Nhiếp Chính Vương này:
-Đừng hoảng hốt, hoảng cũng vô dụng, càng vào lúc này, càng không thể hoảng, càng hoảng càng dễ khiến chuyện xấu thêm, ta biết tiểu tử ngươi có thiên phú luyện võ, nhưng hôm nay không phải thời điểm dùng khinh công phiêu phiêu lướt trên mặt sông.
Đặng Mãn là người Tứ gia, nhưng khi còn nhỏ Đặng Mãn thường xuyên đi theo sau mông Niên Nghiêu, cho nên khi nói chuyện không cần câu thúc nhiều.
-Phải, Niên ca, ta lỗ mãng rồi.
-Ngươi, chung quy vẫn chưa trải sự đời, thôi, nói chuyện cụ thể với ta, đỡ Vương thượng bên kia phải phí miệng lưỡi.
-Hiện tại, mới chỉ biết Hoàng Đế Yến quốc đã hạ chiếu thư phạt Sở Quốc, còn lại vẫn chưa rõ ràng lắm. Tin tức này do người Phượng sào liều mạng từ Yến Kinh mang về, vì để nó sớm truyền về Sở đô chúng ta, rất nhiều huynh đệ Phượng sào trên tuyến biên giới Tấn Quốc và Yến Quốc đã thiệt mạng rất nhiều.
Mật điệp tư Yến Quốc, Ngân Giáp vệ Càn Quốc, Phượng sào Sở Quốc, nhiệm vụ đối nội của bọn họ là nha môn đặc vụ, để Hoàng Đế khống chế quốc gia trong bóng tối, khống chế với đủ loại quan lại, nhưng đồng thời bọn họ cũng gánh trách nhiệm tình báo.
Dưới trình độ nhất định, thẩm thấu và dò hỏi đối ngoại mới là nhiệm vụ chủ đạo của bọn họ.
Trên điểm này, Ngân Giáp vệ Càn Quốc làm tốt nhất, trên chiến tuyến tình báo, Ngân Giáp vệ vẫn chưa bao giờ rơi xuống hạ phong, thậm chí nhiều lần làm Mật điệp tư Yến Quốc rất chật vật, chỉ tiếc quân đội người Càn quá mức phế, uổng phí sự hi sinh của Ngân Giáp vệ.
Yến Hoàng ở Yến Kinh làm trò trước mặt quan lại và bá tánh, việc này tự nhiên không cần giấu, cũng không giấu được.
Chưa kể lúc này tại cảnh nội Đại Yến và Tam Tấn đang tiến hành tổng động viên chiến tranh một cách điên cuồng, càng không có khả năng che giấu.
Cái này, dù sao cũng là quốc chiến.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .