Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1131: BIẾT PHẢI LÀM GÌ

Nhưng ý nghĩa khác nhau ở chỗ, nếu một phương có thể sớm biết được một chút, tự đó sớm ra làm một ít phản ứng, cục diện sẽ khác nhiều.

Cho nên vì muốn đem tin tức này nhanh chóng truyền đến Sở đô, thám tử Phượng sào bất đắc dĩ làm trái nguyên tắc làm thám tử, do đó bị Mật điệp tư thuận lợi tóm diệt, thiệt hại rất nhiều người.

Nhưng tốt xấu gì, tin tức cuối cùng đã kịp thời truyền tới đây.

Cái “Kịp thời” này chính là một loại cực hạ bọn họ có khả năng làm được.

Nhưng trên thực tế, khi Đại Yến đã bắt đầu tiến hành tổng động viên chiến tranh, Sở Quốc bên này, tất không thể chậm chạp, có điều cũng may Sở Quốc là phương phòng ngự, cho nên vẫn có nhiều lợi thế hơn.

Niên Nghiêu nhíu nhíu mày, là người làm tướng, hắn không thích loại cảm giác khi đánh giặc, hai mắt bị bôi đen thế này.

Nhưng hắn cũng rõ ràng, đối với việc này cũng không thể cưỡng cầu quá nhiều, bởi Phượng sào đã toàn lực làm rồi.

-Hiện tại, quan trọng nhất chính là cần phải nhanh chóng tìm hiểu quy mô Yến Quốc xuất binh lần này,

-Yên tâm đi Niên ca, ta tin, không lâu nữa sẽ có tin tức truyền về.

Bởi nguyên nhân khoảng cách, vào lúc này muốn thêm lực vào hệ thống tình báo đã không kịp rồi, chỉ có thể ký thác niềm tin vào năng lực nội vệ Phượng sào bên kia còn có thể tiếp tục truyền mấy đạo tin tức tới đây.

-Niên đại ca, ngài cảm thấy lần này. . .

Niên Nghiêu lắc đầu, nói:

-Ngươi biết vị Bình Dã Bá lúc trước tới Sở Quốc ta đoạt công chúa đi?

-Tự nhiên biết, để hắn có thể rời đi chính là sỉ nhục của Phượng sào ta.

-Lúc trước hắn từng ở Ngân Lãng quận Yến Quốc làm một tên thủ bị, hắn từng mấy lần dưới tiền đề không có quân lệnh chủ động suất binh nam hạ Càn Quốc, riêng Miên Châu thành, hắn đã đánh hai lần rồi.

-Niên ca, cái này ta cũng biết, lý lịch của Trịnh Phàm này đã nằm rõ như in trong đầu ta.

-Không, ý của ta là, lúc trước Trịnh Phàm giống Điền Vô Kính bây giờ, lúc trước dưới trướng Trịnh Phàm thiếu binh mã, cho nên mỗi lần nam hạ tuy nói đều có thể lập được chiến công, làm người Càn mặt xám mày tro thật không thú vị, nhưng Tam Biên người Càn vẫn là Tam Biên.

Niên Nghiêu dừng một chút nói tiếp:

-Điền Vô Kính cũng giống vậy, lần trước ta đánh cờ với Điền Vô Kính, bởi ta cam đoan chắc chắn rằng Điền Vô Kính không có khả năng thật sự công thành, cho nên ta mới có thể thong dong hơn một chút, ta biết chỉ cần ta ổn định, Điền Vô Kính hắn có Quân Thần trên trời cũng không thể một mình lẻ loi lẻn vào Trấn Nam quan ám sát ta đi?

-Niên đại ca, ý ngài là. . .

Đặng Mãn không hiểu nói.

Niên Nghiêu nhấp nhấp môi, nói:

-Nhưng khi đại quân người Yến nam hạ, lúc trước Tam Biên người Càn mãi không thể gặm xuống, trong nháy mắt bị xé ra một vết rách, kỵ binh người Yến thậm chí còn một lần đánh tới tường thành Thiết kỵ.

Niên Nghiêu dừng một chút, hơi trầm ngâm nói tiếp:

-Nói cách khác, lần đó Điền Vô Kính chỉ chơi chơi mà thôi, chúng ta đều hiểu rõ lần nhau, lần đó Trấn Nam quan không thể bị công. Nhưng lần này, vị Hoàng Đế Yến Quốc kia hạ chiếu, lại hoàn toàn khác.

Niên Nghiêu nói đến đây, nhấn giọng:

-Một lần là tướng lãnh biên quân ngứa tay dụng binh, còn một lần chính là một quốc gia toàn lực dụng binh, chênh lệch giữa hai lần này có thể nói như trời với đất.

Đặng Mãn gật gật đầu.

Niên Nghiêu yên lặng nhắm mắt lại, tiếp tục nói:

-Trấn Nam quan, tuyệt đối không thể mất.

Đây là một câu vô nghĩa.

Nguyên bản người Sở và người Yến không đụng nhau, nhưng sau khi người Yến thâu tóm Tam Tấn chi địa, có thể tiến bắc hướng nam trực tiếp đe dọa đến Sở Quốc.

Nhớ trước đây, kỵ sĩ Tam Tấn cũng vô cùng cao ngạo, nhưng vẫn bị người Yến đánh ngã.

Mà sau Tĩnh Nam quân chính là Thượng Cốc quận của Sở Quốc, nơi này có thể nói là vùng đất bằng phẳng, một khí người Yến công phá Trấn Nam quan này, Thiết kỵ tức khắc nhanh chóng quét ngang, dựa vào địa hình Thượng Cốc quận trực tiếp đào thịt trên người Sở Quốc.

Đôi mắt Niên Nghiêu lại chậm rãi mở ra, duỗi tay, xoa xoa đầu, nói:

-Xem ra lần này trên chiếu bạch phải xem ai nhanh hơn, ai ác hơn, nhưng vấn đề là, ta biết vị Hoàng Đế Yến Quốc kia ở Yến Quốc chính là nhất ngôn cửu đỉnh, sau khi không còn môn phiệt nữa, trừ phi Lý Lương Đình hoặc Điền Vô Kính bỗng nhiên tạo phản, nếu không toàn bộ Yến Quốc, đều không có bất luận kẻ nào bất luận thế lực nào dám khiêu chiến quyền uy của hắn. . .

Nói tới đây, đôi mắt Niên Nghiêu bắt đầu hơi phiếm hồng, thoạt nhìn hơi dữ tợn:

-Hiện tại ta sợ nhất là người Yến thật sự dám đánh bạc hết thảy, hoặc nói, căn cứ thời gian quân tình truyền tới đây, người Yến khả năng đã đứng bên ngoài. . .

Niên Nghiêu dừng một chút, cắn cắn răng, từng chữ từng chữ nói:

-Mà Sở Hoàng chúng ta trước tiên còn phải triệu tập toàn bộ đại quý tộc Sở Quốc nghị sự, thương lượng với những đại quý tộc kia giao ra bao nhiêu binh mã bao nhiêu dân phu!

Lực lượng triều đình Sở Quốc đã trải qua lần chư vị hoàng tử loạn, được tăng cường mạnh dưới bàn tay của Nhiếp Chính Vương, nguyên nhân bởi một ít thế lực nâng đỡ hoàng tử khác đã bị thanh toán.

Nhưng tổng thể mà nói, lực lượng quý tộc Sở Quốc vẫn cường đại như cũ không cách nào bỏ qua.

Nếu người Yến nhấc lên quốc chiến mà nói, chỉ dựa vào lực lượng triều đình, hiển nhiên không đủ.

-Niên đại ca, những lời này, không phải ngươi ta có thể nói.

Đặng Mãn quan tâm nói.

Niên Nghiêu cười cười, nói:

-Ta biết.

Ngay sau đó, Đặng Mãn như phát hiện cái gì, nhìn về phía ngoài xe ngựa, hỏi:

- Ta muốn đi về trước, đổi triều phục, lại vào cung gặp mặt Nhiếp Chính Vương.

-Cái này. . .

-Không thể kém bước này, vẫn câu nói này, tất cả phải kiềm chế lại, không quan tâm người Yến bên kia thế nào, chính chúng ta đều không thể nào làm rối loạn trận tuyến.

-Nhưng cái này, khi Nhiếp Chính Vương phái ta đi tìm Niên đại ca ngài, vẫn chưa dặn dò.

-Bởi Nhiếp Chính Vương biết khi ta biết được tin này sẽ làm thế nào.

Xe ngựa đã tiến vào phủ đại tướng quân.

Khi Niên Nghiêu xuống ngựa, hắn nói với Đặng Mãn:

-Ngươi về cung trước đi, ta vào cung sau.

-Vâng.

Đặng Mãn chỉ có thể trở về Hoàng cung phục mệnh.

Niên Nghiêu đi tới hậu trạch, trong hậu trạch có thê tử Tôn thị mang theo hai đứa trẻ một nam một nữ đang chơi đùa.

Thấy Niên Nghiêu đã trở lại, Tôn thị đứng lên, nói:

-Tốt rồi, tự nhiên dám gạt ta mang tên hỗn trướng kia đi ra ngoài chơi.

Tên hỗn trướng kia chỉ là đệ đệ của Tôn thị.

Niên Nghiêu lắc đầu, nói:

-Nói chung không thể để tên kia suốt ngày trong phủ.

-Hắn không tuân thủ quy củ, nơi này là Sở đô, sau khi biết ngươi là đại tướng quân, hắn ở quê đã bắt đầu kinh thường người khác, ngay cả Huyện thái gia cũng không dám quản hắn, lúc này ta mới phái người bắt hắn đến Sở đô, ngươi thì giỏi, tự nhiên mang theo hắn ra ngoài phá phách.

-Ai.

Niên Nghiêu thở dài.

Trước tiên một chân đã quả cầu lăn trên đất, để nhi tử lập tức chạy đuổi theo.

Mà Niên Nghiêu, nhân cơ hội hôn một cái trên mặt Tôn thị.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!