Tôn thị lấy lại tinh thần, lập tức tát Niên Nghiêu một cái, mắng:
-Ngươi đây muốn làm trò gì.
-Hắc hắc, nhìn thấy thê tử ta xinh đẹp, không nhịn được.
Tuy là lão phu lão thê, nhưng Tôn thị nghe được lời này, mặt vẫn đỏ một chút, nói:
-Tên hỗn trướng kia đâu, không trở về với ngươi sao?
-Ta về trước, thay đổi quần áo vào cung gặp chủ tử, hắn còn ở trên Điều giang uống rượu kìa.
-Trên Điều giang không thiếu gì quý nhân, ngươi sao có thể để hắn một mình nơi đó, nói không chừng sẽ đắc tội. . .
-Nương tử của ta ai, nam nhân ngươi ở bên ngoài liều sống liều chết kiếm được phiên công lao này, dù sao cũng phải có người đi lắc lắc rêu rao chứ, nếu không ta lại cảm thấy không công bằng.
-Ngươi đây dựa vào đạo lý gì?
-Chính là đạo lý Niên gia ta.
Tôn thị hơi tức giận nói:
-Ngươi đây nuông chiều hắn.
-Không phải chiều hắn, đời này ta quen làm nô tài, sau khi làm đại tướng quân, bản thân đã thay đổi, không sửa lại được. Cho nên nhìn hắn, ta cảm thấy như bản thân nhìn thấy một cái tôi khác.
-Ngươi lại nói mấy lời kỳ quái rồi, làm nô tài có gì không tốt, chủ tử chúng ta xuất thân tốt như vậy, người khác hâm mộ còn không được kìa.
Niên Nghiêu cười nói:
-Phải phải phải, nương tử của ta ai, nhưng đệ đệ ngươi chính là đệ đệ ta, ta không thể đối xử tốt với hắn được sao? Được rồi, được rồi, nhanh đem quan phục của ta tới, không để chủ tử phải chờ.
Dưới Tôn thị hầu hạ, Niên Nghiêu đã mặc xong quan phục, cưỡi ngựa, nhanh chóng chạy về phía Hoàng cung.
Hùng Lệ Tinh từng nói qua, Hoàng cung Yến Quốc so với Hoàng cung Sở Quốc, đúng là keo kiệt.
Sự thật cũng đích xác như thế, đến đại môn và tường cung của Hoàng cung Sở Quốc cho người ta một loại cảm giác ung dung đại khí.
Cửa cung đã sớm chấp thuận cho Niên Nghiêu đại tướng quân cưỡi ngựa đi vào, nhưng Niên Nghiêu vẫn chủ động xuống ngựa, đi bộ vào trong.
Hắn có một loại dự cảm xấu.
Cho nên, cũng không biết như thế nào, lần này vào cung, trong lòng bỗng nhiên hơi đa sầu đa cảm lên.
Hắn nhớ rõ, mấy năm trước khi hắn xách Nhị hoàng tử về, từng hỏi qua chủ tử:
Chủ tử, tại sao chúng ta không dứt khoát học Yến Quốc bên kia, thanh toán toàn bộ đám quý tộc này đi.
Chủ tử hỏi hắn:
Hôm nay ngươi tên nô tài này, làm thế nào bỗng nhiên khẩu khí lại lớn như vậy?
Niên Nghiêu trả lời:
Bởi nô tài cảm thấy chủ tử tự nhiên sẽ trở thành Hoàng Đế Đại Sở nhất ngôn cửu đỉnh, trở thành chí tôn Đại Sở chân chính!
Sau đó, bởi người Yến bỗng nhiên đánh băng Tấn Quốc, để rất nhiều mưu tính của Nhiếp Chính Vương thất bại, ngược lại phải nhờ vả Khuất Thiên Nam suất binh đến Tấn địa.
Niên Nghiêu đi tới trước đại điện, phía về phía ngói xanh gạch vàng trên kia, đôi mắt hơi mị mị.
Kỳ thật ngày đó hắn không nói thật với chủ tử.
Bởi Niên Nghiêu đột nhiên nói câu kia, bởi hắn xem ra, nếu quốc nội Đại Sở quét sạch toàn bộ lũ quý tộc kia. . .
Vậy Niên Nghiêu hắn sẽ không bao giờ là nô tài nữa!
. . .
Lúc này bất đồng trong tưởng tượng chính là, bầu không khí trong đại điện không phải áp lực, mà rất thanh thoát.
Bảy vũ cơ đang ca múa nhẹ nhàng, Nhiếp Chính Vương ngồi trên Long ỷ, tay trái nhặt một quả khô, một bên ăn một bên thưởng thức.
Niên Nghiêu đi đến, nhóm vũ cơ còn đang tiếp tục múa, vẫn chưa dừng lại.
Hùng Đình Sơn ngồi một góc vẫy vẫy tay với Niên Nghiêu, ý bảo hắn lại đây ngồi, Niên Nghiêu tuân lệnh đi tới, ngồi xuống bên cạnh Hùng Đình Sơn.
Thật lâu sau, một khúc ca vũ hoàn tất, Nhiếp Chính Vương cười cười nói:
-Ban thưởng.
-Tạ Vương thượng.
-Tạ Vương thượng.
Đợi sau khi nhóm vũ cơ rời đi, Nhiếp Chính Vương ngửa thân mình ra sau, đôi tay đặt trên bậc thang, nhìn trạm trổ trên trần nhà.
Hùng Đình Sơn đứng dậy nhích lại gần, nói:
-Hoàng huynh hứng thú.
Nhiếp Chính Vương lắc đầu, nói:
-Đánh thắng chính là trẫm bày mưu lập kế, lòng có khe rãnh, bất động như núi; đánh thua, chính là trẫm sa vào hưởng lạc, không có chí tiến thủ, sống mơ mơ màng màng. Kỳ thật dù sao nghe khúc nhạc và ca vũ, thật không liên quan gì đến bản thân.
Hùng Đình Sơn gật gật đầu, nói:
-Theo lý như vậy, nếu thắng, làm cái gì đều là đúng, còn thua, ăn thêm nửa chén cơm đều là tội ác tày trời.
Nhiếp Chính Vương chỉ chỉ ngồi bên cạnh, ý bảo Niên Nghiêu ngồi đây.
Niên Nghiêu ngồi xuống.
Nhiếp Chính Vương tiếp tục nằm trên bậc thang, nói:
-Chuyện này chỉ có như thế, tuy Phượng sào truyền đến tin tức rất đơn giản, nhưng kỳ thật đã đủ rồi, nghĩ đến vị Hoàng Đế Yến Quốc kia nếu đã hạ chỉ tại kinh thành, tự nhiên trận này không thể nhỏ được.
Nhiếp Chính Vương dừng một chút, cười cười tiếp:
-Cũng thú vị, vừa mới tổ chức nghi thức long trọng đón Lệ Tinh, sắc phong hào công chúa, lại lập tức phát động khai chiến với Đại Sở ta, vị Yến Hoàng kia thật rõ ràng, việc nước ra việc nước, việc nhà ra việc nhà.
Nhiếp Chính Vương nói đến đây, vẻ mặt bắt đầu nghiêm túc:
-Nhưng mặc kệ thế nào, người ta đã quyết ý muốn đánh, chúng ta, chỉ có thể tiếp chiêu! Trấn Nam quan là mấu chốt, người Yến muốn đánh, tất nhiên cũng phải đánh một đường kia, Niên Nghiêu, ngươi đã từng đóng giữ nơi đó, nói chiến lược của ngươi đi!
-Bẩm Vương thượng, chiến lược của nô tài chính là, tử thủ!
Nhiếp Chính Vương nở nụ cười, nhìn Hùng Đình Sơn nói:
-Ngũ đệ, ngươi nhìn tên nô tài này một cái, ai!
Hùng Đình Sơn nói:
-Ít làm, ít phạm sai lầm.
Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, nói:
-Trẫm biết đạo lý này, nhưng trong lòng trẫm vẫn không thoải mái.
Niên Nghiêu lập tức quỳ sát xuống:
-Nô tài đáng chết.
-Không phải bởi ngươi, mà trong lòng trẫm cũng rõ ràng, Đại Sở ta muốn trên phương diện dã chiến chống lại kỵ binh Yến Quốc, xác thật quá mức khó khăn đi.
Hùng Đình Sơn nói:
-Hoàng huynh, bộ binh Đại Sở ta tính gặp được kỵ binh người Yến kỳ thật cũng không phải sợ lắm, chỉ cần bộ binh dùng tốt phương trận, lại kết hợp với kỵ binh Sở Quốc ta tác chiến, coi như trên dã ngoại đánh với người Yến thắng bại vẫn khó nói, nhưng dưới tiền đề là tinh nhuệ!
Niên Nghiêu mở miệng nói:
-Nô tài có tội.
Hùng Đình Sơn chậc lưỡi, nói:
-Đây là nghị sự trước Hoàng Đế, không cần cất giấu so đo thân phận làm gì, ngươi rốt cuộc là đại tướng quân Đại Sở ta, sống lưng vẫn phải thắng cứng hơn.
-Ngũ đệ nói đúng, đều là người trong nhà, tùy ý một chút.
-Vâng, Vương thượng, Ngũ điện hạ, lúc trước lời ngài nói, nô tài không dám phán xét, quả thật bộ binh Sở Quốc ta rất tinh nhuệ, đây đều là tinh binh chém giết với người Tang đào tạo ra, lại phối hợp với chiến thuật Đại Sở ta truyền thừa đã lâu, coi như hai bên chỉ dùng bộ binh, đến nô tài cũng dám chỉ huy trực tiếp đại chiến với người Yến một hồi.
Niên Nghiêu nói đến đây, bắt đầu nhấn giọng:
-Nhưng… Mua bán này không lời! Kỵ binh người Yến lợi hại nhất là gì? Vị Tĩnh Nam Hầu, bao gồm Bình Dã Bá kia đại biểu một đám tướng lãnh người Yến kia, bọn họ am hiển nhất chính là chiến thuật đan xen, thẩm thấu, đại khái gọi là vu hồi.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .