Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1133: DÃ CHIẾN

Sau khi người Yến thâu tóm Tam Tấn chi địa, không thiếu nơi nuôi ngựa, đồng thời lại thu nạp kỵ binh người Tấn, rốt cuộc ngựa bốn chân nhanh hơn người sinh ra chỉ có hai chân, cho nên trên chiến trường có thể chiếm được tiên cơ.

Chiến thuật vu hồi chia làm hai loại, một là đại vu hồi, hai là tiểu vu hồi.

Đại vu hồi có ví dụ điển hình là, năm đó nam bắn nhị hầu người Yến mở một trận chiến khai Tấn, chủ lực Hách Liên gia và Văn Nhân gia trên một đường Mã Đề sơn tấn công thành trì Yến Quốc, kết quả bị hai nhánh kỵ binh mạnh nhất của người Yến hợp lưu, xuất hiện phía sau bọn họ, lúc này mới có sự kiện liên tục chiến đấu mười ngày trên các chiến trường, diệt nhị gia này.

Tiểu vu hồi chính là trên chiến pháp, kỵ binh người Yến dựa vào tố chất và kinh nghiệm áp dụng trên chiến pháp này.

Lần thứ hai Vọng Giang chi chiến, tuy nói Điền Vô Kính thành công bởi phương pháp “Treo đầu dê bán thịt chó”, dụ dỗ chủ lực Dã Nhân Vương quyết chiến.

Nhưng lúc ấy chủ lực dưới trướng Dã Nhân Vương trên phương diện số lượng vẫn nhiền hơn Điền Vô Kính nhiều.

Trên chiến trường, số lượng chỉ cần trên hai vạn trở lên, khi va chạm sẽ bắt đầu tán loạn, mà hai bên tầm trên mười vạn, chiến trường sẽ trên quy mô cực lớn, càng khó có thể tưởng tượng.

Nếu một phương kết trại lấy thủ làm chủ, tầng tầng bố trí phòng vệ, vậy còn tốt, nhưng nếu hai bên trên khu vực bát ngát rộng lớn chém giết, chủ tướng căn bản không kịp nắm toàn cục, cùng lắm chỉ huy được trung quân.

Mà người Yến lại am hiểu dựa vào tình huống rối loạn này, đâm đầu vào phương trận đối phương, từ rất nhiều phương hướng bắt đầu cắt chém, mạnh mẽ cắt chủ lực dã nhân thành nhiều tốp nhỏ, sau đó đánh tan!

Đây chính là phương pháp tiểu vu hồi.

Kỳ thật, khi hai bên va chạm chém giết, số lượng binh sĩ chết trận do chém giết không nhiều, nhưng sau khi chủ lực dã nhân bị đánh tan, nếu không bởi Tuyết Hải Quan bị vị Bình Dã Bá gia người Yến kia trước tiên đoạt được, chủ lực dã nhân có thể trốn về cánh đồng tuyết, số lượng dã nhân chết sẽ không quá nhiều.

Mà đối với bộ binh Đại Sở ta mà nói, coi như chiến thắng dã chiến, người Yến vẫn có thể thong dong lùi về phía sau, bộ binh Sở Quốc rất khó đuổi kịp, coi như mạnh mẽ đuổi theo, cũng rất khó vây quanh tiêu diệt.

Hơn nữa còn phải lo lắng người Yến chơi bẩn, tiến hành chơi đòn “Hồi mã thương” đánh ngược lại Sở quân.

Mà nếu bại, kỵ binh người Yến đánh tới đây, phỏng chừng rất ít người có thể lùi lại.

Niên Nghiêu nhắc ví dụ:

-Năm đó Yến quân công Càn cũng áp dụng như vậy, kỵ binh tạo áp lực, hướng trận, sau khi đợi Cấm quân hỏng mất, lại thong dong cưỡi ngựa đi vặt thủ cấp đối phương.

Hàng năm Hùng Đình Sơn ở Ngô Đồng quận, đối thủ của hắn chính là những người Tang không nghe lời kia, mà bên trong người Tang, hệ thống sông suối tung hoành, sơn cốc dày đặc, nơi nào có hoàn cảnh để kỵ binh tác chiến.

Cho nên, hắn đối với chiến thuật kỵ binh, không thể nói không hiểu biết, nhưng rốt cuộc không thật sự giao thủ với nhà nghề trong làng kỵ binh, cho nên sau khi nghe Niên Nghiêu nói xong, hắn không khỏi hơi ngượng ngùng.

Nhiếp Chính Vương duỗi tay, vỗ vỗ cái trán, nói:

-Nói như vậy, Đại Sở ta chẳng phải vĩnh viễn không dám tranh phong với người Yến trên mặt dã chiến sao?

Niên Nghiêu lập tức nói:

-Cũng không phải vậy, Vương thượng, từ khi Vương thượng ổn định cục diện đến bây giờ, Vương thượng đã bồi dưỡng kỵ binh trong Cấm quân Hoàng tộc. Tuy nói ngựa Đại Sở ta không cao lớn bằng ngựa người Yến, nhưng nếu được dạy dỗ thích đáng, cũng có thể dùng được.

Niên Nghiêu dừng môt chút, tiếp tục nói:

-Nô tài cảm thấy, Đại Sở ta cần. Một, cần giống Càn Quốc bên kia, tiếp tục nuôi dưỡng kỵ binh, huấn luyện quân đội. Hai, đối ngoại cần lấy chính sách làm đâu chắc đấy là chủ, tránh mũi nhọn của người Yến. Ba, nếu thật sự phải đánh, vậy cũng được, nhưng cần thiết phải chọn thời điểm “Thiên thời địa lợi nhân hòa” mới có thể xuất kích!

Hùng Đình Sơn thở dài, nói:

-Hoàng huynh, ta cảm thấy Niên Nghiêu nô tài này nói đúng, Đại Yến kia viễn chinh đến đánh Trấn Nam quan ta, phải đi qua toàn bộ Tấn địa. Đại Sở ta tính toán chỉ cần trấn thủ Trấn Nam quan bên kia, xem người Yến bọn hắn, tính toán định thiệt hạ bao nhiêu mạng người ở Trấn Nam quan, chúng ta chu toàn là được.

Hùng Đình Sơn nói đến đây, cười tươi nói:

-Đợi người Yến kiệt sức, Đại Sở ta lại tùy thời mà động. Phải biết rằng, vị Yến Hoàng kia vẫn luôn nghe đồn thân thể không tốt lắm, mà Hoàng huynh ngươi, vẫn còn trẻ.

Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, kỳ thật trong lòng hắn đã sớm có sách lược, lúc trước hắn chẳng qua để hai viên đại tướng dưới trướng hắn “Công bằng” một chút thôi.

Đặc biệt vị Ngũ đệ này của hắn, vẫn luôn muốn lên tiền tuyến lãnh binh, Nhiếp Chính Vương vẫn tín nhiệm Ngũ đệ hắn sẽ không mưu phản, muốn làm phản mà nói, người ta đã sớm có thể động thủ, không cần thiết trước quy phục sau lại xoay người tạo phản.

Nhưng điều hắn lo lắng chính là, Ngũ đệ sẽ kiêu ngạo khinh địch, cũng lo lắng an bài kế tiếp của hắn xuất hiện vấn đề, cho nên mới cố xem vũ cơ ca múa, chờ Niên Nghiêu tới đây nói một câu với Ngũ đệ.

Thân là người nắm quyền của Sở Quốc, tự nhiên cần phải có loại năng lực này mới có thể duy trì hài hòa hính thái chính trị cộng sinh của Sở Quốc này.

Kỳ thật, nếu bỏ qua loại tồn tại như Trấn Bắc Hầu phủ này, loại hình thái chính trị của người Sở trong các quốc gia phương đông này, đã làm đến mức tốt nhất rồi.

Quốc nội Sở Quốc, giai tầng sĩ phu bện ra tầng tầng lớp lớp ngăn cách, không chỉ bao vây võ tướng, cũng bao luôn cả quan gia Càn Quốc kia.

Coi như vị quan gia Càn Quốc kia cũng phải dựa vào lần người Yến nam hạ kia, xem như hỗ trợ xé rách một phần tấm võng bện, nhất cử bãi miễn vài vị tướng công, bắt đầu nắm quyền lực chân chính.

Tấn Quốc không cần phải nói, Hoàng thất Tấn Quốc bây giờ đã ở Tấn Vương phủ đóng tại Yến Kinh, mà Tư Đồ gia lại ở Dĩnh Đô, chính là Thành thân vương phủ.

Đều là người bại, đãi ngộ so với Hoàng thất chính thống tự nhiên bằng rồi.

Yến Quốc tự mình nuôi nấng ra quái vật Trấn Bắc Hầu phủ khổng lồ kia, nếu không có loại quan hệ không tưởng giữa ba người kia, hiện tại Yến Quốc khả năng không phải đang vội vàng đối ngoại khai chiến, mà đang nội chiến.

-Niên Nghiêu.

-Có nô tài.

-Ngươi tức khắc khởi hành, đi Trấn Nam quan, một lần nữa bố trí và hoàn thiện phòng ngự.

-Nô tài tuân chỉ.

-Ngũ đệ.

-Có thần đệ.

-Ngươi ở lại kinh, huấn luyện binh mã, mặc khác không bao lâu nữa, binh mã các lộ sẽ hội tụ lại Sở đô, tất cả đều cần ngươi chỉnh huấn. Khi cần thiết, phải cần người ra tay rồi.

-Thần đệ tuân chỉ.

Nhiếp Chính Vương nhắc nhở nói:

-Không nên trách ca ca không cho ngươi cơ hội, mà loại chuyện này, ca ca ta muốn ổn.

Năng lực của Niên Nghiêu, Nhiếp Chính Vương tự nhiên rõ ràng.

Mặc khác còn một lý do khác, đó chính là lần trước khi đối đầu với Điền Vô Kính, Niên Nghiêu không hổ báo không ai bì nổi khi xử lý mấy vị hoàng tử kia, mà một lòng một dạ. . . Túng!

Đây là điều Nhiếp Chính Vương yên tâm nhất.

-Ba ngày sau, trẫm sẽ cử hành đại nghi.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!