Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1134: AI MUỐN

Cái gọi là đại nghi, là một loại truyền thống của Sở Quốc.

Quý tộc Sở Quốc chia làm thất đẳng, một khi Sở Hoàng mở đại nghi, tất cả Tam đẳng quý tộc trở lên đều phải đến nghị sự.

Lúc trước, sau khi Nhiếp Chính Vương bình định chư vị huynh đệ phản loạn, từng cử hành một hồi đại nghi, để hắn xác nhận bản thân chính là người kế thừa chính thống của Hoàng tộc Đại Sở.

-Chúng ta vừa đánh vừa nhìn, xem lần này người Yến rốt cuộc tính toán hạ bao nhiêu vốn, lúc trước trẫm và chư vị tướng công thương nghị ra kết quả là, trong vòng năm năm sau khi người Yến diệt Tấn Quốc, hẳn sẽ không tiến hành quốc chiến nữa, hiện tại xem ra vị Hoàng Đế Yến Quốc kia lại muốn đánh cuộc. . . Thật là kẻ điên!

Nhiếp Chính Vương duỗi tay, ném quả khô trên mặt đất, nói:

-Nào có đạo lý đi bờ sông không ướt giày!

. . .

Yến Quốc sắp sửa phạt Sở Quốc, tin tức này đã bị phong tỏa ngăn chặn.

Đương nhiên muốn giấu diễm mãi mãi là điều không có khả năng, một bởi chuyện này không có khả năng, hai cũng bởi chuyện này cũng không quan trọng.

Một khi nổi chiến sự, phải điều động binh mã, có thể giấu qua ai?

Nếu thật sự đều giấu, ai sẽ đi đánh giặc?

Trước mắt phong tỏa tin tức, chỉ vì muốn trên cục diện chính trị có thời gian ổn định, để triều đình có thể thong dong bố trí và an bài.

Ba ngày sau, trong Kim Phượng điện Hoàng cung Sở đô.

Nhiếp Chính Vương ngồi ở trên long ỷ, phía dưới chính là sáu mươi vị đại diện quý tộc.

Bên trong, lão nhân và trung niên nhân, đã chiếm một nửa.

Truyền thống chính trị của Sở Quốc như vậy, trong triều đình có một nửa quan chức kỳ thật là người đại diện quý tộc, người không có thân phận quý tộc tuyệt đối không được đảm đương chức vụ này, thậm chí có một ít chức quan đã trở thành truyền thừa một của quý tộc nào đó.

Trung ương đại điện, châm một loạt cây đuốc.

Tương truyền năm đó mỗi lần Sở hầu và một đám thần tử nghị sự, đều đốt một loạt cây đuốc này lên, mọi người ngồi thành một đoàn, cho nên nghi thức này vẫn truyền thừa cho đến tận bây giờ.

Kỳ thật, các tộc trưởng đại quý tộc, chỉ cần không có tình huống đặc thù, cơ bản đều sẽ nhậm chức tại Sở đô, chỉ có một ít bởi tình huống thân thể không tốt mà không thể không trở lại đất phong dưỡng lão, cũng sẽ phái ra thế hệ sau trong tộc đến Sở đô tiếp nhận chức vị cũ để lại.

Cử hành lễ đại nghi lần này thật sự có thể so sánh với hội triều.

Nguyên nhân chờ ba ngày bởi khoảng cách từ Sở đô đến đất phong của những quý tộc kia không quá xa, người thật sự có quyền nói chuyện của gia tộc đã tới rồi, hơn nữa mấy gia tộc này xem như là một đám cường thịnh nhất của Sở Quốc.

Tỷ như Chiêu thị, Cảnh thị, Độc Cô thị vân vân.

Mà lúc này, sau khi tất cả mọi người đều ngồi vào chỗ, lão tộc trưởng Cảnh thị tự tiến lên, rút ra một cây cây đuốc, xoay người, đi đến trước mặt Nhiếp Chính Vương, run run rẩy rẩy quỳ sát xuống, để cây đuốc lên quá đỉnh đầu.

Nhiếp Chính Vương duỗi tay tiếp nhận cây đuốc, đem nó đặt bên người.

Lão tộc trưởng Cảnh thị chậm rãi đứng dậy, lui về phía sau.

Đám quý tộc đồng loạt đứng dậy, mặt hướng Nhiếp Chính Vương, dưới lão tộc trưởng Cảnh thị dẫn dắt, hành lễ ba quỳ chín lạy.

Cảnh thị ở Sở Quốc vẫn luôn phụ trách chuyện văn giáo, sớm nhất khi ở bên người Sở hầu, Cảnh thị phụ trách hiến tế và lễ nghi, tương truyền tổ tông Cảnh thị từng nhậm chức Lễ bộ tại triều đình Đại Hạ.

Đại lễ kết thúc.

Chư vị quý tộc một lần nữa ngồi xuống, chờ đợi Nhiếp Chính Vương mở miệng.

Nhiếp Chính Vương duỗi tay, vẫy vẫy người bên cạnh, vài tên hoạn quan nhanh chóng đặt Long bào và tất cả đồ vật thuộc về Đế Vương tại vị trí trung ương, ngay sau đó an tĩnh lui ra.

Rất nhiều quý tộc hai mặt nhìn nhau, đây rốt cuộc là ý gì?

Tuy nói đều biết Nhiếp Chính Vương đăng cơ là chuyện sớm hay muộn, nhưng hôm nay đại nghi, không phải thương thảo chuyện đối sách người Yến phạt Sở sao?

Làm thế nào lại mang Long bào và những phối sức của Đế Vương lên?

Lão tộc trưởng Cảnh thị và lão tộc trưởng Độc Cô thị nhìn nhau liếc mắt một cái, người trước ý muốn hỏi người sau, bởi Tạo Kiếm Sư của Độc Cô gia có quan hệ với Nhiếp Chính Vương rất tốt.

Tộc trưởng Độc Cô gia khẽ lắc đầu, ý bảo hắn không rõ ràng lắm.

Tộc trưởng Cảnh thị thì trong lòng lại có suy nghĩ:

Dân gian Sở Quốc từ trước đến nay có truyền thống xung hỉ, nếu gặp được chiến sự, nam tử nhập ngũ đã có hôn ước từ trước, dựa theo phong tục sẽ trước tiên thành hôn, một là đại biểu trung trinh, hai cũng là một loại chúc phúc.

Chẳng lẽ, Nhiếp Chính Vương muốn trước đại chiến, xung hỉ?

Vậy hắn, có thể nên khuyên can một chút hay không?

Kỳ thật việc trên triều đình và việc buôn bán trên chợ búa, cũng không có gì khác nhau.

Đại quý tộc có đất phong, có dân cư, tiểu thương có một chút tiền vốn và có một đám hàng hóa.

Nhóm đại quý tộc sẽ cùng những đại quý tộc khác làm tốt quan hệ, đến thời cơ thích hợp, sẽ chèn ép người khác.

Tiểu thương cũng cần làm tốt quan hệ với người đồng hành, đến thời cơ thích hợp đôi khi sẽ bỏ đá xuống giếng.

Đại quý tộc cần lấy lòng Hoàng Đế, bởi Hoàng thất Sở Quốc vẫn như cũ nắm giữ lực lượng cường đại nhất Đại Sở, giống như tiểu thương cần lấy lòng quan lại quản lý.

Cho nên, ngay lúc này, tộc trưởng Cảnh thị bắt đầu suy tư có nên thuận nước đẩy thuyền một phen cũng không phải là một chuyện kỳ quái.

Nhưng Nhiếp Chính Vương chỉ duỗi duỗi tay chỉ những đồ vật Long bào, trang sức Đế Vương kia, rất tùy ý.

Trong mắt hắn còn mang theo một tia ghét bỏ, mở miệng nói:

-Cái này, các ngươi ai muốn?

Trong lúc nhất thời, tất cả các quý tộc lần thứ hai đứng dậy, đồng thời quỳ sát.

-Chúng thần tội đáng muôn chết.

-Chúng thần có tội.

Tuy rằng không biết Nhiếp Chính Vương rốt cuộc có ý gì, nhưng trên triều đình, tự nhiên có lễ nghi và quy củ triều đình, tỷ như lúc này nhận tội trước, bày ra thái độ tuyệt đối không sai.

Nhiếp Chính Vương không để bọn họ vội vã bình thân, mà lắc đầu nói:

-Người Yến muốn tới, lần này còn có vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia là chủ soái, trận chiến phải lớn hơn trước gấp nhiều lần. Các ngươi nói xem, hiện tại trẫm có nên chuẩn bị một bộ bạch y, tìm một đầu chiến mã, chủ động mở cửa, trực tiếp đầu hàng người Yến? Kiểu gì cũng nhận được cái vị trí Thân vương, hưởng vinh hoa phú quý suốt đời hay không?

Lão tộc trưởng Cảnh thị lập tức ngẩng đầu, lớn tiếng nói:

-Vương thượng, sao lại nói thế, xã tắc Đại Sở ta làm sao có thể chắp tay dâng cho Yến man!

-Đúng vậy Vương thượng, đây chính là cơ nghiệp tổ tông lưu lại.

-Vương thượng, ta thề sống chết bảo vệ Vương thượng, bảo vệ Đại Sở.

-Thỉnh Vương thượng thu hồi lời nói vừa rồi, nếu không thần đâm đầu vào cây cột chết luôn.

-Vương thượng. . .

-Đủ rồi!

Nhiếp Chính Vương đột nhiên đập bàn, bản thân hắn chính là người tu hành, trong cơ thể còn chứa đựng một con Linh.

Một tiếng đập này, trực tiếp khiến cho toàn bộ đại điện im lặng như tờ.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!