Trịnh Phàm hạ tường thành, thành nam bên kia, Lương Trình đang chỉ huy binh mã luyện tập công thành, mà thành đông chỗ đó, người mù đang tổ chức đại hội động viên.
Người nghe giảng, đại bộ phận là dân phu, những dân phu này không phải binh sĩ chiến đấu, nhưng trên chiến trường, bọn họ lại là tồn tại không thể thiếu, tùy thời khả năng biến thành lính bổ sung gia nhập chiến trường.
Bọn họ cơ bàn dều là trai tráng trong nhà, tai thính mắt tinh, sau khi tiến hành tuyên truyền đối với bọn họ, lại để bọn họ tự động tiến hành tuyên truyền đối với người trong nhà, hiệu quả thì không cần phải bàn rồi.
Mở màn đại hội chính là vở kịch quân dân Tuyết Hải Quan thích xem nhất.
Cốt chuyện chủ yếu là một đám diễn viên mặc áo da lông của dã nhân và giáp trụ của người Sở, trước tiên xung phong liều chết tới đây, chém giết bá tánh Tấn địa, giết hài tử, vũ nhục phụ nữ.
Trong lúc này, phối hợp với tiếng kêu gào khóc của trẻ con, tiếng kêu của nữ nhân, khung cảnh thật sự thảm thiết.
Sau khi làm xong tất cả những thứ này, những diễn viên này lại đi đến rìa sân khấu, nhìn người phía dưới, cực kỳ kiêu ngạo mà cười to.
Kỹ thuật diễn quả thật không chê vào đâu được.
Để người phía dưới xem cho dù đã xem không biết bao nhiêu lần, vẫn như cũ hận đến ngứa răng.
Người Tấn nơi này, hơn phân nửa đều có huyết hài thâm thù đối với dã nhân và người Sở.
Đồng thời một ít người xem quá khích, đợi những diễn viên kia hết thúc vai diễn, đến táng một trận, để người ta không thể không đi y quán cứu chữa.
Chờ sau khi cảm xúc phẫn nộ bị nhấc lên, “Trịnh bá gia” lên sân khấu.
Người diễn viên đóng vai “Trịnh bá gia” vốn được chọn rất tỉ mỉ, rất anh tuấn.
Diễn viên này trước khi chạy nạn đến Tuyết Hải Quan này, hắn vốn là tiểu sinh kiếm sống trong gánh hát rong.
Sau khi “Trịnh bá gia” lên sân khấu, lãnh mấy diễn viên Man tộc và người Tấn đi lên, trước tiên hô to một tiếng:
-Các ngươi trốn chỗ nào?
Sau đó, lao đến đại chiến.
Màn diễn võ trông khá xinh đẹp, tuy nói chỉ múa may một chút, nhưng bên trong kỳ thật cũng có một ít công phu.
Sau khi đánh bại địch nhân, “Trịnh bá gia” lại đi đến trung ương sân khấu, bắt đầu lớn tiếng nói vài lời “Yêu dân như con”, sau đó kết thúc.
Ngay sau đó, khán giả bộc phát ra tiếng hoan hô nhiệt liệt.
Thời điểm trước đây, khi mới bắt đầu tập diễn, để tô đậm bầu không khí hơn, mỗi một lần kết thúc đều sẽ cố ý mang đám nô lệ dã nhân thương tật đến đây, ở ngày trên sân khấu chém đấu thị chúng.
Mẹ nó!
Bầu không khí khi đó, không cần phải nói nữa.
Chỉ bắt đầu từ năm nay, mới dừng phần đó lại, để kịch diễn thuần túy hơn một chút.
Sau khi kết thúc buổi biểu diễn này, người mù bắt đầu để mọi người quanh đây hồi ức lại một lần.
Các ngươi ăn cơm của ta, hiện tại ai có thể giúp các ngươi ăn no mặc ấm, mùa đông không ai đông lạnh, bị bệnh có thuốc chữa bệnh.
Sau đó phía dưới, người xem đã nghe xong cũng rất biết điều phối hợp với người người mù, cùng giơ nắm đấm lên hô to:
-Bình Dã Bá!
-Bình Dã Bá!
-Bình Dã Bá!
Sớm nhất khí thấy một màn này, Trịnh bá gia đứng phía sau nhìn biểu diễn, thật muốn giơ ngón tay cái lên, hô to một tiếng:
-Hiphop never die!
Nhưng đôi mắt quần chúng kỳ thật sáng như tuyết, bọn họ tự biết rốt cuộc ai tốt với bọn hắn.
Kết tiếp, người mù bắt đầu trình bày ý nghĩa đại chiến sắp xảy ra.
Nội dung chủ đề chỉ có một, chỉ cho phép thắng không được bại, cần thiết bắt lấy Trấn Nam quan.
Trịnh bá gia không quấy rấy người mù đang bận rộn, mà đi hầm băng.
Thời tiết bắt đầu nóng rồi, Tuyết Hải Quan nơi này, mùa có thể làm người ta cảm thấy nóng kỳ thật rất ít.
Trịnh bá gia rót một ly rượu nho, tự mình lấy hai khối băng dưới hầm, một bên uống một bên đi đến trước quan tài đằng kia.
Hắn duỗi tay gõ gõ.
Rất nhanh, nắp quan tài bị đẩy ra, lộ ra A Minh đang nằm bên trong.
Ánh mắt A Minh dừng trên chén rượu Trịnh bá gia đang cầm trên tay, nói:
-Chủ thượng, đó là loại rượu phẩm chất tốt nhất.
Ý ngoài lời, chủ thượng ngài muốn uống rượu mà nói, ít nhất phải phần ta một chút.
-Keo kiệt.
Trịnh bá gia ngồi xuống bên cạnh quan tài.
Trước khi hắn mang công chúa rời Tuyết Hải Quan, A Minh vẫn nằm trong hầm băng, mỗi ngày để Lương Trình đến đây tưới huyết cho hắn.
Chờ hắn trở về, A Minh kỳ thật đã khôi phục hơn phân nửa.
-Ngươi cần phải nhanh chóng khôi phục.
Trịnh bá gia quan tâm nói.
Đối mặt với loại quan tâm này, A Minh cũng không cảm thấy quá cảm động, bởi hắn biết sắp đánh nhau.
-Chủ thượng, ngài đáp ứng không uống rượu nho của ta, ta đại khái có thể khôi phục trước khi khai chiến.
-Thực tế như vậy?
-Bởi tâm tính tốt, tốc độ khôi phục vết thương sẽ nhanh hơn.
-Rất có đạo lý.
-Ân.
-Nếu tay đây nói trừ phi ngày mai ngươi hoàn toàn khôi phục, nếu không ngày hôm sau nữa ta sẽ phân phát toàn bộ rượu nho của ngươi cho binh sĩ, vậy hiệu quả có thể rõ ràng hơn không?
“. . .” A Minh.
-Được rồi được rồi, ta đã biết, lần sau cho ta xin ít nước ép chanh, ta đây không quen uống rượu nho.
Giúp A Minh đậy nắp quan tài lại, Trịnh bá gia bưng ly rượu vang đỏ đi ra, rời khỏi hầm băng.
Theo lý thuyết, hiện tại hắn hẳn rất bận, nhưng kỳ thật hắn thật sự không có gì cần phải vội vã.
Dữ trữ vật tư đã có Tứ Nương phụ trách, tăng cường sĩ khí trong thành đã có người mù phụ trách, còn việc luyện binh đã có Lương Trình phụ trách.
Điều hắn cần làm đều có người làm thay, hơn nữa khả năng còn làm tốt hơn cả hắn.
Nhưng loại thanh thản trước chiến cuộc này lại để Trịnh bá gia có một loại cảm giác cực trống rỗng.
Cho nên, hắn đi đến hậu trạch, tìm Liễu Như Khanh.
Bởi ở chỗ này, cảm giác trống rỗng đến đây đều có thể bị một tiếng “Thúc thúc ai ~” kia hoàn toàn lấp đầy.
Chỉ là, làm Trịnh bá gia hơi thất vọng chính là, lúc này Hùng Lệ Tinh tự nhiên ở trong nhà Liễu Như Khanh.
Để Trịnh bá gia hơi do dự, không dám đi vào.
Vừa lúc này, Tiêu Nhất Ba tìm đến đây.
-Chủ thượng, vị kia nói muốn tìm ngài.
Vị kia chỉ chính là Dã Nhân Vương, trong phủ đệ này chỉ có Dã Nhân Vương không thể được trực tiếp xưng hô.
Trịnh Phàm gật gật đầu, đi vào lối nhỏ trong hậu trạch.
Sau khi một chuyến đi theo Trịnh Phàm đến Yến Kinh, Dã Nhân Vương có đãi ngộ được cải thiện rất lớn, bây giờ hắn không bị giam trong mật thất nữa, mà ở trong phòng bình thường.
Nhưng trong phòng này, vẫn có một cái lồng sắt, nhưng bỏ thêm một cái giường, một cái bàn, thậm chí có cả đài rửa mặt cho Dã Nhân Vương.
Khi Trịnh bá gia tiến vào, Dã Nhân Vương đang ngồi trước bàn trà.
Trịnh bá gia biết đối phương đang cố ý muốn hắn chê cười, nhưng hắn lại không cố ý chê cười.
-Muốn ăn không?
Trịnh bá gia hỏi.
Dã Nhân Vương buông chén, cười ha hả nói:
-Bẩm Bá gia, mỗi ngày tiểu cẩu tử ta đều ăn cơm và làm việc đúng giờ, rất có quy luật.
-Tìm ta làm gì?
Trịnh Phàm tìm một cái ghế ngồi xuống trước lồng sắt.
-Bá gia, cẩu tử ta muốn thương lượng với Bá gia ngài một chút, chờ sau khi nhánh binh mã kia đến, nên chỉ huy thế nào?
-Hiện tại ta vẫn chưa nhìn thấy binh mã đâu.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .