Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1137: HỘ THƯƠNG GIÁO ÚY

- Ngài phải tin ta, phỏng chừng tin tức đến bên kia cũng phải mất hai ngày. Trên điểm này, xin Bá gia ngài yên tâm, nếu không phải tuyệt đối đáng tin cậy, cẩu tử ta tuyệt đối không dám nói giỡn với Bá gia ngài.

-Ta rất tò mò, nhánh binh mã mà ngươi lưu lại kia, chỉ có tám trăm người.

Tám trăm người trên cánh đồng tuyết, căn bản không tính là cái gì.

-Bá gia không biết đấy thôi, tám trăm người kia trông coi là một cái nhà tù, so với nhà tù nơi này lớn hơn rất nhiều. Lúc trước khi thuộc hạ xưng Vương trên cánh đồng tuyết, để lệnh không ít bộ tộc mang thiếu tộc trưởng của bọn họ đến đây, mà bây giờ nhóm thiếu tộc trưởng kia vẫn bị người của ta giam giữ.

-Trung thành nhất?

-Bọn họ sẽ không tin ta đã chết.

Trịnh Phàm lắc đầu.

-Ít nhất độ trung thành của bọn họ có thể bảo trì hơn mười năm trở lên.

-Nhưng ta không cho rằng những thiếu tộc trưởng kia có thể mang đến hiệu quả gì, bởi thiếu tộc trưởng thứ đồ này vốn có thể sinh ra, thậm chí một số bộ tộc, nếu tộc trưởng chết rồi có thể thay người khác.

-Bá gia nói đúng, cho nên mới cần Bá gia ngài phối hợp, những người này trong tay thuộc hạ, trừ phi người thuộc hạ ở cánh đồng tuyết, nếu không rất khó đổi lấy được lợi thế, nhưng hiện tại thuộc hạ giao cho Bá gia ngài, hẳn có thể dễ dàng nói chuyện hơn.

-Phiền toái!

Trịnh bá gia lắc lắc đầu.

Dã Nhân Vương vẫn cố thuyết phục:

-Nếu Bá gia ngài sợ phiền toái, có thể thả cẩu tử ta đi, để một tay cẩu tử ta làm, đến lúc đó đừng nói ba vạn binh mã dã nhân, coi như kéo mười vạn tới cũng không thành vấn đề. Rốt cuộc ta chính là cẩu tử trung thành nhất của Bá gia ngài.

-Được.

-Ân?

Bản thân Dã Nhân Vương cũng cảm thấy nghe lầm.

Hắn thuận miệng nói như vậy.

-Bổn Bá, có thể đưa ngươi lên đường.”

“. . .” Cẩu Mạc Ly.

Trịnh bá gia đứng lên, đi đến trước lồng sắt, nhìn Cẩu Mạc Ly, nói từng chữ từng chữ:

-Ta biết, ngươi vẫn còn chuyện muốn gạt ta, chuyện tám trăm dũng sĩ dã nhân này, ngươi đã nói, ta cũng nghe một chút rồi, nhưng chờ đến ngày mai, nếu ta không phát hiện có ba vạn binh mã dã nhân tới đây. . . Đầu của ngươi, chuẩn bị tinh thần tế cờ đi!

Cẩu Mạc Ly cúi đầu, nói:

-Bá gia yên tâm, cẩu tử ta, còn chưa sống đủ lâu, hiện tại có thể ở trong ngôi nhà bình thường này, về sau còn muốn cái sân riêng nữa.

-A.

Cẩu Mạc Ly quỳ sát xuống, cười nói:

-Bá gia, cẩu tử ta muốn nghe xem, mạng ba vạn dã nhân này có thể đổi được cái gì cho cẩu tử?

-Hiện tại, ngươi cũng dám nói điều kiện với Bổn Bá?

-Cẩu tử không dám, không phải nói chuyện điều kiện, cẩu tử ta đã ném chiếc giày kia trên đường, hiện tại cẩu tử ta muốn một cái giày mới.

-Nha? Vậy để Bổn Bá xem ngươi thật sự muốn cái gì?

Cẩu Mạc Ly bắt đầu nói:

-Cẩu tử nghe Bắc tiên sinh nói, hiện tại Tuyết Hải Quan chúng ta có rất nhiều đội ngũ thương mậu đi qua, sau này chỉ biết càng nhiều thêm, tự nhiên cần người giám hộ, rốt cuộc sau này Tuyết Hải Quan vẫn cần bọn họ mang đến tiền tài.

-Nói tiếp.

Trịnh bá gia vẫy vẫy tay nói.

-Cẩu tử muốn cầu một chức quan.

Trịnh bá gia hỏi:

-Chức gì?

-Hộ thương giáo úy. . . Tuyết Hải Quan.

. . .

Lúc này, cách mặt tường bắc Tuyết Hải Quan hơn bảy mươi dặm, có một nhánh dã nhân quy mô hơn ba vạn đang tiến hành di chuyển về hướng nam.

Một bộ tộc lớn như vậy di chuyển không có khả năng hoàn toàn che lấp tai mắt người khác, trừ phi bộ tộc không có phụ nữ, người già và trẻ em, tất cả đều có thể cưỡi ngựa bắn cung như tráng sĩ.

Người ta có thể thông qua một đường cướp bóc diệt khẩu cộng thêm di chuyển nhanh, tự thân ẩn nấp, ngược lại nếu mang theo người già và trẻ em tự nhiên không có khả năng này.

Cũng lúc đó, bộ tộc dã nhân phụ cận cũng phía ra dũng sĩ, bắt đầu đi tới giám thị, số lượng dũng sĩ tới đây càng ngày càng nhiều.

Ban đầu bộ lạc chỉ có bốn năm ngàn, rất nhanh trên đường bộ tộc này di chuyển lại hấp dẫn hơn hai vạn dũng sĩ dã nhân bộ tộc khác bắt đầu nhìn thèm thuồng bọn họ.

Giữa các bộ lạc cũng bắt đầu truyền tin tức đến, đồng thời từ bên ngoài bắt đầu không ngừng có dũng sĩ mới gia nhập tiến vào.

Cánh đồng tuyết vẫn luôn có phương thức sinh tồn và phát triển riêng, dùng cách nói của người mù chính là, địa phương có sức sản xuất càng thấp, cách sinh tồn càng rõ ràng.

Toàn bộ cánh đồng tuyết, chính là một lò nuôi cổ trùng cực lớn.

Mấy năm trước, dưỡng ra cái Dã Nhân Vương, sau khi Dã Nhân Vương bị Người Yến đánh bại, Hắc Long cờ xí của Tuyết Hải Quan trở thành cơn ác mộng của rất nhiều bộ tộc trên cánh đồng tuyết.

Cũng may, cơn ác mộng này tạm thời chưa có ý định tiến vào cánh đồng tuyết, cho nên bọn hắn không dám giống như Nãi Man bộ lạc nhảy nhót lung tung, nhưng khẳng định vẫn tiếp tục duy trì bộ tộc thâu tóm hấp thu phát triển.

Nhánh bộ tộc di chuyển này chính là một đám sơn dương đợi làm thịt, dũng sĩ các bộ lạc phái bên ngoài chính là tính toán tới ăn nhánh bộc tộc lạc đàn này.

Rất nhanh, có một ít tộc trưởng có kiến thức, từ một ít đặc điểm trên người bọn họ suy đoán ra, những người này rất có thể tới từ cực bắc.

Cánh đồng tuyết rất lớn, nhưng địa phương thích hợp cư trú kỳ thật không nhiều lắm, mà bản thân cực bắc đối với bản thân dã nhân cánh đồng tuyết xem như một vùng cấm sinh mệnh.

Nhưng cái này không phải mang ý nghĩa hoàn toàn không có bộ tộc nào sinh tồn nơi đó, kỳ thật vẫn có, nhưng những bộ tộc nơi đó rất yếu đuối, sinh sống rất phân tán.

Bởi phàm là bộ tộc lớn mạnh, người đã sớm rời cực bắc bên kia rồi, đi đến địa phương khác cánh đồng tuyết cướp đoạt sinh sống.

Người dẫn đầu dũng sĩ dã nhân tuần tra cũng đã nhìn ra, nhánh bộ tộc này thoạt nhìn đi cùng nhau, nhưng trên thực tế hẳn là chắp nối lại.

Bộ tộc dã nhân cánh đồng tuyết di chuyển thường thường khi có chuyện xảy ra, thường thường sẽ đi từ khu vực chăn thả này đến khu vực chăn thả khác, đây là đãi ngộ chỉ có đại bộ tộc mới có.

Những bộ tộc nhỏ và vừa thường bởi hoàn cảnh biến hóa, khiến cho toàn tộc không thể không di chuyển, đây mới là hành động bình thường trên cánh đồng tuyết.

Cho nên các bộ tộc trên cánh đồng tuyết cơ bản đều di chuyển qua, đồng thời cũng trang bị kinh nghiệm phong phú khác.

Bình thường khi di chuyển, súc vật, người già, phụ nữ và trẻ em thường được an bài vị trí an toàn, dũng sĩ trong bộ tộc sẽ được chỉnh hợp lại, phân ra một phần chủ lực, tiến lên phía trước.

Còn một bộ phận khác thì xoay quanh bộ tộc tiến hành tuần tra và cảnh giới.

Đội ngũ phía trước thì thể hiện vũ lực đối với những bộ tộc khác có tư tâm, còn đội ngũ phía sau phòng bị một ít kẻ thuận tay đâm phía sau.

Mà đội ngũ di chuyển trước mắt này, dũng sĩ bên trong bọn họ được trang bị cực kỳ thô sơ, rất ít người có giáp trụ, nhưng nhân số kỳ thật không ít.

Trong đội ngũ này có rất ít lão nhân, điều này mang ý nghĩa trói buộc rất nhỏ, rốt cuộc ở cực bắc, người còn sống đều trải qua thiên nhiên tàn khốc đào thải.

Nhưng thanh nhiên trai tráng của bọn hắn căn bản không tụ tập lại, đặc biệt khi phát hiện bên ngoài không có ý tốt, bọn họ gần như theo bản năng biến thành một đoàn thể.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!