Quy luật sinh tồn cánh đồng tuyết chính là vậy, khi ngươi đối đầu bầy sói, người cần phải đem mũi tên cuối cùng nhắm ngay một đầu sói, để cả bầy sói kiêng kỵ ngươi.
Nhưng đội ngũ này hiển nhiên không làm được.
Đại bộ phận bộ tộc xuất binh đã bắt đầu thổi kèn lên, đánh lên cờ xí, lúc trước chờ đợi.
Một là vì chờ đợi dũng sĩ tụ tập, thứ hai là thương nghị đội ngũ ba vạn người trước mắt này di chuyển, rốt cuộc nên phân thế nào, đây là một hồi thịnh yến thuộc về bọn hắn.
Đằng trước đội ngũ di chuyển có một người cổ treo chuỗi xương đầu người, tóc hoa râm, hắn đang híp híp mắt, nhìn bốn phía xung quanh.
Bên người hắn có gần ngàn dũng sĩ bảo hộ.
Hắn là Tang Hổ, hắn từng là một thành viên cốt cán dưới trướng của Dã Nhân Vương, hắn vốn có thù oán với việc hiến tế Tinh thần, cho nên bị Dã Nhân Vương an bài trên vị trí đại trưởng lão dã nhân.
Lần thất bại tại Vọng Giang kia, hắn và Dã Nhân Vương lạc nhau, hắn lao lực trăm cay ngàn đắng, rốt cuộc về tới cánh đồng tuyết.
Làm bộ hạ trung thành nhất với Dã Nhân Vương, hắn đã tìm được tám trăm dũng sĩ dã nhân trung thành nhất với Dã Nhân Vương, đây chính là phần chuẩn bị sau cùng.
Lãnh hơn tám trăm dũng sĩ này, Tang Hổ đi bắc cực, hắn ở nơi đó thu nạp một đám tiểu bộ tộc, rốt cuộc hình thành đội ngũ quy mô như vậy.
Hắn đang đợi, chờ đợi Vương trở về.
Chẳng sợ nghe đồn bên ngoài rằng Dã Nhân Vương đã bị Người Yến chém giết hoặc bắt làm tù binh giam tại Yến Kinh, nhưng hắn vẫn chờ như cũ.
Hắn không có con cái, không có vướng bận, loại người này kỳ thật trung thành nhất.
Rốt cuộc, hắn đã nhận được thư từ Vương.
Cho nên, hắn tức khắc suất lĩnh đội ngũ chắp vá này, bắt đầu di chuyển về hướng nam.
Lúc này hắn đối mặt với bộ tộc dã nhân bốn phía, trong mắt hắn không có bất kỳ sự sợ hãi nào, mà yên lặng để thủ hạ đánh ra Vương kỳ của Dã Nhân Vương!
Vương kỳ của Dã Nhân Vương được chế tác từ thuộc da tuyết lang, dưới ánh mặt trời, nó có thể sinh ra ngân quang rực rỡ.
Vương kỳ đã mất trên chiến trường, bị Người Yến làm như chiến lợi phẩm mang về Yến Kinh, đây là mặt cờ được Tang Hổ tự tay săn giết tuyết lang một lần nữa chế tạo cái mới.
Khi cờ xí Dã Nhân Vương lần thứ hai xuất hiện, những dũng sĩ dã nhân từ bốn phía nhìn về nơi này, lập tức xuất hiện hoảng loạn không nhỏ.
Dã Nhân Vương từng là niềm kiêu ngạo của cánh đồng tuyết, hắn gần như dẫn dắt dã nhân cánh đồng tuyết sáng tạo ra một kỳ tích, tuy nói cuối cùng thất bại, nhưng ít nhất trong mấy trăm năm gần đây, đây là lần đầu tiên dã nhân trở về cố thổ.
Nhưng rất nhanh, dưới các thủ lĩnh trấn an, cảm xúc các dũng sĩ các bộ lạc lập tức bình phục lại.
Dã Nhân Vương uy vọng xác thật còn xoay quanh ở phía trên cánh đồng tuyết, nhưng hắn. . . Đã không còn nữa.
Một người đã không còn tồn tại trên cõi đời này, ngược lại có gì phải sợ?
Tang Hổ yên lặng rút đao ra.
Trong mắt hắn, binh mã rất nhiều bộ tộc trước mắt đều không phải là đồng tộc, mà là địch nhân chân chính.
Trên thực tế, hiện tại cách cục trên cánh đồng tuyết tương đương Dã Nhân Vương một lần nữa đưa tất cả trở về điểm xuất phát.
Lúc trước những bộ tộc nguyện ý đi theo Dã Nhân Vương nhập quan, đều đã phái ra tinh nhuệ đi theo Dã Nhân Vương nhập quan, những đại tộc tự cho rằng ánh mắt bản thân rất cao kia tiếp tục đứng xa xa nhìn.
Mà sau khi tin tức Dã Nhân Vương chiến bại truyền về, những đại tộc này bắt đầu không kiêng nể gì, thâu tóm những bộ tộc đi theo Dã Nhân Vương kia.
Nãi Man bộ lạc chính là ví dụ tốt nhất.
Lúc trước những bộ tộc cống hiến ra dũng sĩ trong bộ tộc thậm chí cả thủ lĩnh đi theo Dã Nhân Vương, đều bị diệt, sau đó những bộ tộc này đều nguyên khí đại thương, tự nhiên không có năng lực phản kháng khi đối đầu với những bộ tộc khác.
Quý tộc một mạch bị tàn sát, tộc nhân bị biến thành nô lệ tầng chót nhất.
Tang Hổ nhớ rõ, Dã Nhân Vương từng nói với bọn hắn, nguyên nhân Thánh tộc xuống dốc thật sự vẫn ở chính bản thân Thánh tộc.
Bởi thói hư tật xấu của Thánh tộc, tuy rằng đều được sao trời chỉ dẫn, nhưng sao trời trên đỉnh mỗi bộ tộc kỳ thật hoàn toàn bất đồng.
Dã Nhân Vương dạy dỗ bọn họ, phải hiểu được phải cho phép những ánh mắt thiển cận kia tồn tại, chờ khi nghiệp lớn thành công, sẽ đi lãnh đạo bọn họ, kéo bọn họ về phía ta.
Nhưng bọn hắn?
Bọn họ làm thế nào?
Khi Cách Lý Mộc suất quân tấn công Tuyết Hải Quan, mở đường lui cho đại quân trở về cánh đồng tuyết, những bộ tộc kia làm gì?
Bọn họ án binh bất động!
Nếu lúc ấy bọn họ cũng phát binh tấn công mà nói, Tuyết Hải Quan hai mặt thụ địch, rất có thể không thủ vững được.
Bọn họ lựa chọn nhìn đồng tộc tiêu vong, đồng thời gặm xương đồng loại.
Tang Hổ hận những bộ tộc dã nhân này đã vượt qua cái hận đối với những Người Yến kia.
Trên thực tế, đối với Người Yến, hắn thật sự không thù hằn gì sâu cả, rốt cuộc Người Yến xác thật cường đại, trực tiếp đánh tan bọn họ.
Bọn họ thua cũng coi như tâm phục khẩu phục.
Nhưng loại ăn cây táo, rào cây sung này, thường thường có thể kích phát ra chán ghét và thống hận ở sâu trong nội tâm người ta nhất.
Ở bên ngoài, địch nhân đâm vào ngực ngươi là cương đao sắc nhọn, khi rút ra mang theo máu nóng, nỗi đau chỉ là tạm thời, chết thì chết rồi, trong lòng ít nhất vẫn trông mong một phần được sao trời chiếu cố.
Nhưng khi người bị người một nhà chọc một dao, bọn họ dùng chính là binh khí dính phân súc vật, cho dù sau khi ngươi chết, thứ ô bẩn kia vẫn tiếp tục làm bẩn thân hình ngươi.
Dã Nhân Vương từng nói qua với Trịnh bá gia.
Hắn nói một thế hệ dã nhân này đã kết thúc, thậm chí đời sau, lại đời sau nữa, cũng kết thúc.
Bởi hắn đã tập kết ra những người có tầm nhìn có quyết tâm nhất có dũng khí nhất, sau khi được ăn cả ngã về không.
Bọn hắn đã thất bại, thất bại đến quá mức hoàn toàn.
Người đã chết, có thể tái sinh, hồn không còn nữa, sinh nhiều đến đâu, cũng chỉ là một mảnh súc sinh.
Câu cảm thán này của Dã Nhân Vương, Trịnh bá gia thật ra vẫn có thể nghe hiểu được.
Một quốc gia muốn quật khởi cần hội tụ đủ loại cơ hội, vừa lúc vào một thời đại, các tinh anh xuất hiện bùng nổ, mới có thể giúp dân tộc đó khai thác ra một vùng tân thiên địa mới.
Nếu nhóm tinh anh này bị lạc mất, như vậy cái dân tộc này sẽ hòng mất, nếu nhóm tinh an chân chính của dân tộc này bị mạt sát, vậy xác thật không cách nào cứu vãn lại.
Đao của Tang Hổ dưới ánh mặt trời hiển lộ ra hàn mang, hắn rõ ràng, những người trong đội ngũ chắp vá này rất khó ngưng tụ ra sức chiến đấu gì.
Nếu hắn tiếp tục phát triển ở vùng bắc cực, có lẽ mười năm sau, hai mươi năm sau, hắn tạo ra một bộ tộc thuộc về bọn hắn.
Nhưng hắn vẫn lựa chọn vâng theo lời lá thư kia, trong thư Dã Nhân Vương nói rất thẳng thắn, Dã Nhân Vương mệt mỏi, bản thân muốn sống vì mình một lần.
Tang Hổ cảm thấy, so với việc tạo ra một bộ tộc thuộc về hắn, hắn càng hy vọng có thể sinh thời, tái kiến Dã Nhân Vương một lần nữa.
Giống năm đó, Dã Nhân Vương đưa Tang Hổ một tên đao thủ tay nhuốm đầy máu lên làm đại trưởng lão chủ trì hiến tế Tinh thần.
Tang Hổ hỏi hắn, tại sao muốn làm như vậy.
Dã Nhân Vương nói, hắn thích.
Hiện tại Tang Hổ nói, ta cũng thích!
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .