Đợi đến khi Lý Phú Thắng đi đến trước mặt Trịnh Phàm, Trịnh Phàm trực tiếp mở miệng nói:
-Đại ca, lúc trước khi lính của ngươi đã bước lên tường thành kia rồi, hẳn không nên câu nệ hình thức, trực tiếp hạ lệnh đánh lén qua...
Lý Phú Thắng kiên nhẫn nghe Trịnh Phàm nói, sắc mặt chậm rãi khôi phục bình tĩnh.
Lương Trình đứng bên cạnh gật gật đầu, trên phương diện giao lưu, hắn phát hiện bản thân so với chủ thượng, đã kéo dài ra khoảng cách cực lớn.
Người bình thường xem ra, giáp mặt phân tích sai lầm đối phương vừa mới phạm phải là một việc rất thất lễ và vô cùng mạo phạm.
Nhưng loại người như Lý Phú Thắng, hắn kỳ thật không cần nhất chính là giả dối và sự an ủi.
Hắn là một vị tướng lãnh thực tế, cho nên hiện tại Trịnh Phàm giúp hắn trực tiếp phân tích vấn đề sai, kỳ thật là phương thức để hắn giảm bớt xấu hổ nhất.
Học vấn, học vấn!
Lương Trình liên tục cảm khái trong lòng.
Đến nỗi hiện tại chủ thượng copy lời nhận xét của hắn đối với Lý Phú Thắng, hắn cũng không thèm để ý.
Sau khi nghe xong Trịnh Phàm nói, Lý Phú Thắng nặng nề gật gật đầu, nói:
-Đúng vậy, bản thân ta vẫn còn rất nhiều vấn đề, cũng may lần này đánh không phải thành trì của người Sở, nếu không giống như vừa rồi, tổn thất của chúng ta sẽ nhiều hơn không biết bao lần.
-Coi như bỏ học phí, nha không, là quà nhập học.
-Đúng vậy, lời này rất đúng, rất có đạo lý, ai, Trịnh lão đệ, ca ca ta thật sự phát hiện, kinh nghiệm của ngươi còn nhiều hơn ta rất nhiều.
-Đại ca, giữa huynh đệ ngươi và ta, không cần thiết lại nói những lời này, hạ lệnh bắc nồi nấu cơm đi, lại triệu tập tướng lãnh đến, làm một chút tổng kết.
Lý Phú Thắng gật gật đầu, nói:
-Được, nghe ngươi, như vậy, ngươi sai một người dưới trướng mà ngươi cảm thấy hắn am hiểu chiến thuật công thành nhất cho ta, để ta mang hắn đến nói chuyện với những huynh đệ kia.
Trịnh Phàm duỗi tay chỉ chỉ Lương Trình đứng bên cạnh, nói:
-Để hắn đi đi, hắn học được không ít kiến thức chân truyền của ta.
...
Vào đêm hôm sau, Trịnh bá gia đi đến chỗ dựng lều của Dã Nhân Vương.
Trịnh bá gia không vội vã đi vào trước, mà để Hà Xuân Lai đi vào trước nhìn nhìn, sau khi biết được Tang Hổ không ở lều trại, Trịnh bá gia mới đi vào.
Ngay sau đó, mấy tên thân vệ cầm đao cảnh giới bên ngoài lều trại.
Dã Nhân Vương vẫn ngồi chỗ kia như cũ, nhưng dây xích trong tay hắn đã được cởi, hắn đang ăn cái gì đó.
Phiền Lực nấu, lẩu thập cẩm.
Thấy Trịnh Phàm tới, Dã Nhân Vương cười nói:
-Bá gia, ngài muốn ăn không?
Trịnh Phàm ngồi trên mặt đất.
-Hôm nay Bá gia vất vả rồi.
Cẩu Mạc Ly cười nói.
-Nhưng thuộc hạ có cái đề xuất nhỏ, ngài có thể để Tang Hổ một cơ hội, để hắn cũng có thể mang theo thủ hạ thử luyện tập công thành một chút được không?
Cẩu Mạc Ly dừng một chút, nói tiếp:
-Bá gia ngày biết đấy, người cánh đồng tuyết chúng ta đại bộ phận chỉ gặp qua đúng ba tòa thành: An Chăng thành, Xấp Điệp thành và Tuyết Hải Quan.
Dã Nhân Vương biết mục đích hành động ngày hôm nay của Trịnh Phàm, đây là muốn lấy mệnh dã nhân để Yến quân ma đao, diễn luyện.
Nhưng Dã Nhân Vương không chút nào tức giận, thậm chí còn muốn được gia nhập.
-Cái này không vội, về sau, có rất nhiều cơ hội khác.
Trịnh Phàm nói.
-Bá gia nói phải, xác thật sau này có rất nhiều cơ hội.
Cẩu Mạc Ly cười nói.
Công thành cái gì cũng có thể thiếu, nhưng mà không hề thiếu người chết.
Hơn nữa cho dù người chết, thi thể của bọn họ vẫn hữu dụng.
Thi thể người chết cũng có thể lấy ra bôi dầu trơn làm hỏa công, hoặc dứt khoát cho thi thể lên thạch cơ ném vào trong thành, dẫn phát ôn dịch trong thành.
-Bá gia và vị Tổng binh Lý Phú Thắng này, quan hệ rất tốt?
-Cẩu Mạc Ly.
-Có thuộc hạ.
-Ngươi biết ta nhập ngũ Yến quân lâu như vậy, thứ làm ta cảm giác sâu sắc nhất là cái gì, ngươi biết không?
-Xin Bá gia chỉ giáo.
-Chính là bên trong Yến quân, tuy rằng mỗi người có đỉnh núi riêng trên đầu, nhưng khi đánh trận hoàn toàn có thể giao lưng cho đồng chí khác.
-Cái này xác thật rất khó, nhưng, Bá gia...
Trịnh Phàm nói:
-Ngươi nói.
-Cái này cũng vì ngay từ đầu ngài đã gặp được quý nhân, cho nên không cần đi để ý những chuyện chó má này, hơn nữa sau đó ngài được Tĩnh Nam Hầu coi trọng, tự nhiên sẽ không ai ngu chơi sau lưng ngài.
Cẩu Mạc Ly dừng một chút, hơi chần chừ, nhưng vẫn nói tiếp:
-Nước quá trong ắt không có cá, dưới trời đất này, chuyện này chẳng có gì mới mẻ.
Nghe được lời này, Trịnh Phàm hơi hơi nhíu mày.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận một chút, Trịnh bá gia thật đúng là nhớ ra Yến quân vừa rồi, tự mình trải nghiệm qua tình huống thấy chết không cứu.
Đó là Đặng tham tướng Đặng Tử Lương, Chung Thiên Lãng bị Càn Quốc dạ tập rút trại chém giết.
Chẳng qua sự kiện kia, người thấy đội quân bạn sắp chết không cứu, cố ý bảo toàn thực lực chính là Trịnh bá gia hắn khi còn ở Thúy Liễu bảo.
Bởi chuyện này, Trịnh bá gia còn bị Tĩnh Nam Hầu gõ một lần.
Cho nên, đây không phải bởi Trịnh bá gia không gặp được tình huống bị đồng chí chọc dao nhỏ sau lưng, mà bởi người thọc dao nhỏ cũng chính là hắn.
Thời điểm phát hiện tất cả bốn phía đều là màu trắng, rất có thể điểm đen kia chính là ngươi.
Nhưng ví dụ này, thời gian đó, Trịnh bá gia sẽ không nhắc lại bởi nó không có ý nghĩa.
-Bá gia, lúc này đại quân ở nơi biên cương xa xôi, tất nhiên thu hoạch không nhỏ, nhưng nghĩ đến đại quân không có khả năng ở chỗ này dừng lại quá lâu. Cho nên thuộc hạ cảm thấy, nhân dịp này sau khi thu hoạch toàn bộ dân cư và gia súc của những bộ tộc kia, có thể dựa vào thiên uy, trực tiếp tiến hành phân chia bộ tộc khác, để bọn họ chủ động đưa dê bò và trai niên trai tráng lên.
Cẩu Mạc Ly dừng một chút, bổ sung:
-Bọn họ bắt nạt kẻ yếu đã quen, đánh một cái dọa một cái, lập tức sợ ngay, thuộc hạ có thể giúp Bá gia lên một phần danh sách.
-Được rồi, việc này để ngươi làm đi.
-Tạ Bá gia, thuộc hạ tuyệt đối sẽ không làm Bá gia thất vọng.
-Chờ đến khi bắt đầu chinh phạt Sở Quốc, ta sẽ cởi bỏ dây xích trên người ngươi.
-Đại ân đại đức của Bá gia, kiếp sau thuộc hạ có làm trâu làm ngựa...
-Ta đây trực tiếp đưa ngươi đến kiếp sau có phải tiện hơn không?
“...” Cẩu Mạc Ly.
...
Hôm sau, vào buổi sáng Yến quân lần thứ hai công thành, buổi trưa thu binh.
Buổi chiều lần thứ hai công thành, hoàng hôn thu binh.
Ngày thứ ba, binh mã người Tấn công thành.
Ngày thứ tư, tiếp tục công thành.
Ngày thứ năm, đã không cách nào tiếp tục công thành...
Bởi trong thành không có lương thực, hơn nữa Yến quân chơi kiểu này không khác gì tra tấn tinh thần đám dã nhân kia, quả thực là ma quỷ!
Người Yến lần lượt chiếm cứ tường thành, lại lần lượt thối lui, sau đó lại một lần lại một lần công thành, đây căn bản không phải chuyện người có thể làm!
Cuối cùng, một nhóm dã nhân bên trong An Chăng thành bất ngờ làm phản, đem nhóm thủ lĩnh và quý tộc giết sạch, sau đó chủ động rời khỏi thành đầu hàng, hoàn toàn từ bỏ chống cự.
-Chậc chậc chậc, vẫn chưa chơi xong.
Lý Phú Thắng hơi tiếc hận nói, hắn vừa mới tìm được cảm giác chỉ huy công thành.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...