Ngay sau đó, Lý Phú Thắng nhìn về phía Trịnh bá gia bên cạnh hắn, nói:
-Đổi một cái thành khác, tòa kia gọi là Xấp Điệp thành đúng không?
-Ân, có điều trước không cần vội.
-Không vội? Muốn làm cái gì?
Trịnh bá gia cười cười, nói:
-Trước tiên đưa Xấp Điệp thành một ít lương thực qua, để bọn họ ăn một chút đồ vật mới có sức thủ thành chứ!
...
-Tỷ tỷ, hóa đơn này cần phải đặc phê.
Nguyệt Hinh đem một phần hóa đơn đặt trước bàn trước mặt Tứ Nương.
Tứ Nương dang dùng dầu bôi xoa đầu, vết thương của nàng đã điều trị tốt, vốn định chờ chủ thượng trở lại có thể bắt đầu kế hoạch tạo em bé.
Nhưng sau khi chủ thượng về mang theo tin tức phạt Sở Quốc, cái này để nàng bận rối mù.
Từng việc từng việc đều phải đến tay nàng xử lý, để nàng làm không xuể.
Rốt cuộc chuyện nhà mình, người khác không nói không có năng lực nắm toàn bộ đại cục, coi như có cũng không yên tâm giao cơ nghiệp tích góp mấy năm đưa cho ngoại nhân quản lý.
Nói thật, Tứ Nương có chút hâm mộ tên hỗn trướng Tiết Tam kia, đến bây giờ vẫn ở Lương Quốc còn chưa trở về, đây thật sự muốn làm Thổ Hành Tôn đại tướng tại Lương Quốc sao?
Hay muốn cưới công chúa Lương Quốc, áo gấm về làng?
Sau khi xoa bóp tinh dầu, Tứ Nương duỗi tay cầm hóa đơn kia.
Hóa đơn này là đơn hàng đặc chế giáp trụ, áo giáp da, cùng với đoản nhận.
Hiện tại phường đúc của Tuyết Hải Quan cả ngày lẫn đêm khởi công, kỳ vọng trước khi khai chiến, cung cấp nhiều giáp trụ và binh khí cho các tướng sĩ, chế tạo ra một ít binh khí càng sắc nhọn hơn, mà nếu đặc phê một ít áo giáp da và đoản nhận tự nhiên sẽ hơi phiền toái, rất dễ dàng quấy rầy tiến độ và tiết tấu nguyên bản của phường đúc.
Nguyệt Hinh đứng bên cạnh giải thích, nói:
-Tỷ tỷ, đây chuyện môn đưa cho tự doanh.
Nghĩa tự doanh, có cái tên khác là nghĩa tử doanh, từ Thịnh Nhạc thành đến bây giờ, Trịnh bá gia vẫn duy trì một truyền thống trong quân đội, người chết trận không có người thân thích mà nói, sẽ đem tiền thưởng giao cho học xá, cung cấp và nuôi dưỡng một cô nhi lớn lên.
Cô nhi kia sẽ mang họ của hắn, ngươi dưỡng ân cho ta, ta giữ hương khói cho ngươi.
Mấy năm nay Tấn địa chiến sự không ngừng, bá tánh trôi giạt khắp nơi, cô nhi cũng nhiều vô kể, tính từ khi bắt đầu từ Thịnh Nhạc thành đến Tuyết Hải Quan, nghĩa tử doanh đã có quy mô gần tám trăm người.
Nhưng...
Tứ Nương khẽ nhíu mày, nói:
-Đều là đám hài tử choai choai.
Tiểu tử choai choai chỉ chính là người đã không phải tiểu hài tử nhưng vẫn chưa đạt tới thành niên kia.
Tứ Nương cảm thấy, để bọn họ đi chiến trường hình như vẫn còn hơi sớm.
Nguyệt Hinh mở miệng nói:
-Ý của phu quân ta là, bọn họ là tương lai của phủ bá tước ta, trận đại chiến này hẳn muốn để bọn họ thấy việc đời.
Nghĩa tử doanh có thể nói là lực lượng hậu bị thuần túy nhất, những hài tử đều là cô nhi, bọn họ có thể trưởng thành đều nhờ phủ bá tước nuôi nấng.
Cuộc sống của bọn họ không có gia đình liên lụy, chỉ còn lại sự trung thành thuần túy nhất.
Tứ Nương rõ ràng, theo thẩm mỹ của người mù, nghĩa tử doanh mới là chỗ hắn thích nhất.
Nếu người mù kiên trì như vậy, Tứ Nương cũng không có lý do gì từ chối, bản thân nhóm Ma Vương đều có sự ăn ý, loại ăn ý này đều dưới tiền đề không ảnh hưởng đến đại cục, còn ngươi muốn chơi thế nào, đều có thể tùy ý.
-Được rồi, ta phê.
...
Cách vách phủ bá tước là một tiểu viện nhỏ.
Kiếm Thánh đang dọa gà, gà mái diễu võ dương oai bước leng keng nện bước, đi qua cúi đầu, mổ một chút, lại ngẩng đầu, nhìn quanh bốn phía, ngay sau đó, lại cúi đầu mổ một chút.
Mà ở trong một góc, có một con vịt sợ hãi rụt rè cuộn tròn đằng kia, mắt thường có thể nhìn thấy sự u buồn của nó.
Lưu Đại Hổ đã trở lại, thấy Kiếm Thánh, hô:
-Cha.
Lưu Đại Hổ là con riêng của Kiếm Thánh, nhưng hắn gọi kêu “Cha” chưa bao giờ từng do dự.
Kiếm Thánh hơi nghi hoặc nói:
-Tại sao hôm nay đi học về sớm thế?
Mỗi ngày đi học xá là việc chính là Lưu Đại Hổ.
Học xá Tuyết Hải Quan căn bản không dạy đạo đức văn chương gì, học biết chữ, lại học số học, chờ tới độ tuổi nhất định có thể lựa chọn tòng quân hoặc đi công xưởng.
Sau thời gian cố gắng, người tòng quân có thể nhanh chóng tấn chức, người tiến xưởng cũng có thể nhanh chóng làm tiểu đầu mục.
Đương nhiên hài tử học xá lựa chọn tòng quân chiếm đại đa số, thứ nhất bọn họ bị Bình Dã Bá gia cảm nhiễm, thứ hai, sau khi vào quân gia đình trở thành tiêu hộ, được tính như người một nhà phủ bá tước.
Bọn họ không hiểu cái gì là “Đãi ngộ chính trị”, nhưng bọn họ và cha mẹ bọn họ đều biết, chỉ cần vào tiêu hộ, vậy tương đương nâng đẳng cấp lên.
-Cha, ta muốn nói chuyện với ngài.
Lưu Đại Hổ chủ động đi đến trước mặt Kiếm Thánh.
-Nói đi.
Kiếm Thánh tìm cái băng ghế, ngồi xuống, nghiêm túc nghe hài tử nói chuyện.
Kiếm Thánh từ nhỏ không được gia đình chân chính quan tâm, hắn và đệ đệ hắn nương tự nhau sống, sau này có sư phụ, từ khi cầm kiếm mới trở nên nổi bật.
Cho nên nguyên nhân chính vì chính hắn từng thiếu tình thương, cho nên mới càng hy vọng đời sau không cần tiếc nuối.
-Cha, học xá có báo danh, ta cũng muốn đi cùng đám người nghĩa tử doanh kia lên chiến trường, đánh Sở nô.
Kiếm Thánh hơi ngoài ý muốn nói
- Ngươi còn nhỏ.
-Cha, ta không còn nhỏ nữa, ta đấu vật trong trường vẫn từng thua qua ai! Ngay cả sói con kia, nếu không phải hắn chơi bẩn, hắn cũng không đánh lại ta.
Bởi Kiếm Thánh yêu cầu, mỗi ngày Lưu Đại Hổ đều có thể ăn no, ăn ngon, ăn đủ dinh dưỡng.
Cuộc sống như vậy đủ làm nhiều nhà bình thường không đỡ nổi nhưng Kiếm Thánh kiên trì làm như vậy, thê tử và lão bà bà cũng không tiện nói gì, bởi người ta tốt với hài tử Lưu gia, ngươi còn không biết xấu hổ trách móc sao?
Buổi tối mỗi ngày, Kiếm Thánh sẽ mang theo Lưu Đại Hổ đả tọa, truyền thụ cho hắn pháp môn dưỡng khí.
Lưu Đại Hổ không biết đây là đang tu hành, nhưng hắn thích ở chung với người “Cha” này, hơn nữa mỗi đêm sau khi đả tọa đều ngủ rất ngon, dần dần hắn cũng thành thói quen làm cái này trước khi đi ngủ.
Cũng bởi vậy, tố chất thân thể của Lưu Đại Hổ so với bạn cùng lứa cao hơn nhiều.
Kiếm Tì không tham dự đấu vật.
Nếu sói con không chơi bài lừa, trong học xá này, không ai có thể đấu vật lại hắn.
-Trên chiến trường này quá nguy hiểm.
Kiếm Thánh khuyên nhủ.
-Cha, ta vẫn muốn đi, Bắc tiên sinh từng nói, nếu chúng ta bại trận chiến này, cuộc sống Tuyết Hải Quan chúng ta khả năng sẽ hết, khả năng Sở nô sẽ đánh tới đây.
Kiếm Thánh đương nhiên rõ ràng, đây là hiệu quả tuyên truyền của phủ bá tước.
Từ thời điểm bắt đầu từ rất sớm, Kiếm Thánh đã hiểu rõ, trong nội dung tuyên truyền cho quân dân Tuyết Hải Quan, phủ bá tước đã cố ý yêu ma hóa dã nhân và người Sở.
Mục đích cũng rất đơn giản, chính là muốn loại trừ mâu thuẫn giữa người Yến và người Tấn.
Lúc trước, khi Kiếm Thánh và Dã Nhân Vương uống rượu, Dã Nhân Vương nói phủ bá tước dùng chiêu này đúng là “Lô hỏa thuần thanh”, bởi nếu bên ngoài không có chung địch nhân, kế tiếp, phải bắt đầu nội đấu rồi.
(Chú thích: Lô hỏa thuần thanh là lửa trong lò đã chuyển thành một màu xanh thuần nhất; nguyên bản để chỉ màu lửa vào thời khắc đạo sỹ luyện đan thành công, sau dùng để hình dung kỹ nghệ, học vấn, tu dưỡng đã đạt đến cảnh giới tinh túy hoàn mỹ, hoặc làm việc đã đạt đến cảnh giới thuần thục.)
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...