Cho nên, quân dân ở Tuyết Hải Quan xem ra, dã nhân bất kỳ lúc nào cũng có thể đánh tới đây, chẳng sợ mỗi lần Bình Dã Bá xuất quan nhập cánh đồng tuyết đều đánh dã nhân chạy loạn xạ, bọn họ vẫn cảm thấy dã nhân rất có thể trong tương lai tấn công Tuyết Hải Quan lần hai.
Chẳng sợ đại tướng quân Sở Quốc bị Tĩnh Nam Hầu gia bức bách đến mức chỉ dám cuộn tròn một chỗ xây thành, quân dân Tuyết Hải Quan vẫn cảm thấy không bao lâu nữa người Sở sẽ đánh tới như cũ.
Nhưng, nói thế nào đây, Kiếm Thánh là số ít “Bình dân” có thể nắm được nội tình.
Hơn nữa trên đường từ Yến Kinh trở về, Trịnh Phàm tự nói ý nghĩa phạt Sở Quốc lần này cho hắn.
Kiếm Thánh không để bụng ý nghĩa việc thắng lợi phạt Sở Quốc, cái kia đơn giản để khoảng cách Yến Quốc nhất thống Chư Hạ gần hơn một bước.
Kiếm Thánh để ý chính là, nếu phạt Sở Quốc thất bại, vậy Yến Quốc sẽ hỏng mất, sau đó người Sở tất nhiên sẽ tiến vào Tấn địa, sau đó tới đánh Tuyết Hải Quan.
Cho nên, nói một cách nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa, lần chiến tranh với Sở Quốc này tuyệt đối không thể thất bại.
-Ngươi, hiện tại nên đọc sách và luyện võ.
Kiếm Thánh vẫn kiên trì khuyên nhủ.
-Cha, ta muốn ra trận giết Sở nô.
Lưu Đại Hổ vẫn rất kiên trì nói tiếp:
-Hơn nữa, học xá đều phê chuẩn cho chúng ta báo danh, sẽ chọn lựa một nhóm người cùng nghĩa tử doanh đi tiền tuyến, nếu ta cảm thấy ta có thể đi, ta nên đi.
-Sau mấy năm nữa, ta sẽ cho ngươi đi.
Kiếm Thánh lui một bước nói.
-Cha, nhưng hiện tại ta phải đi, Bá gia yêu cầu ta.
Kiếm Thánh há miệng thở dốc, không biết nên nói cái gì.
-Cha, trước tiên ta đã nói với ngài, ta đã tự báo danh, chờ mấy ngày nữa, mong ngài giúp ta nói đối mẹ, dù sao đến đó rồi chẳng khác gì gạo đã nấu thành cháo.
-Là cơm.
-Phải.
-Nhất định đi sao?
-Nhất định.
-Nếu Bá gia không cho ngươi đi?
-Học xá sẽ công bố ra.
Kiếm Thánh vẫn cố nói:
-Ngươi cố gắng học hành thêm mấy năm nữa, thân thể lại cường tráng hơn, có thể giết càng nhiều Sở nô hơn.
Lưu Đại Hổ lắc đầu nói:
-Không, ta muốn đi, ta chờ không kịp, cha, ta muốn cho nhà ta trở thành tiêu hộ, để cha và mẹ cả đời này không cần lo ăn lo mặc. Nơi này là nhà của nhi tử, Tuyết Hải Quan cũng là nhà của nhi tử, chúng ta đều biết bên ngoài loạn thế nào, có bao nhiêu người không được ăn cơm, cũng biết người bên ngoài qua muốn qua mùa đông như qua quỷ môn quan.
Lưu Đại Hổ dừng một chút, nói tiếp:
-Bá gia cho chúng ta yên ổn sinh hoạt, chúng ta cần cùng Bá gia đứng chung một chỗ, bảo hộ cuộc sống của chúng ta, bảo vệ tương lai của chúng ta!
Lời này nói rất đạo lý, nói rất trôi chảy.
Kiếm Thánh rõ ràng, đây là thứ mỗi ngày giáo viên học xá đều dạy dỗ.
Kiếm Thánh cảm thấy, đây giống như luyện kiếm, một bộ kiếm thức qua ngày dài tháng rộng tu luyện có thể đạt được thành tựu lớn.
-Được rồi, ta đồng ý để ngươi đi.
-Cảm ơn cha.
Lưu Đại Hổ vui mừng khôn xiết, nói:
-Cha, ta đi tìm sói con nói chuyện, ta muốn cùng hắn đi phạt Sở Quốc, ha ha ha!
Nhìn hài tử rất hưng phấn rời khỏi cửa, Kiếm Thánh lại yên lặng đứng lên.
Hài tử... Vẫn còn quá nhỏ!
Hắn không phải không đồng ý hài tử đi nhập quân ngũ, mà thiệt tình cảm thấy, hiện tại hài tử còn quá nhỏ.
Những thằng nhóc choai choai trong nghĩa tử doanh kia mỗi ngày làm gì, hắn đã gặp qua rất nhiều lần, đó là một đám hài tử đang ngưng tụ sát khí từ nhỏ.
Nhưng bọn hắn cách mỗi quãng thời gian, đều sẽ chủ động ra giúp người Tuyết Hải Quan làm việc, hoặc cày ruộng, hoặc tu bổ phòng ốc, bởi người dẫn đầu bọn họ nói rằng, bọn họ ăn chính là cơm của nhân dân, tự nhiên cần làm việc báo đáp người ta.
Đây là một đám hài tử… Thật tốt!
Kiếm Thánh lắc đầu.
Hắn trở lại phòng, rút Long Uyên kiếm lót dưới chân bàn ra.
Hắn lại đi ra khỏi phòng, sau khi đi ra nhìn lướt qua con vịt cuộn tròn trong góc.
Kiếm Thánh đi ra khỏi cửa, xoay người, đóng cửa.
Trịnh Phàm suất quân đi cánh đồng tuyết, nhưng Kiếm Thánh biết, trong phủ bá tước, khẳng định có người lưu thủ.
Hắn đi nói chuyện, tự nhiên có thể bắt Lưu Đại Hổ ở lại.
Hắn trước cửa phủ bá tước, nhưng lại không vội đi vào.
Có thể thấy được, hắn đang do dự.
Cuối cùng Kiếm Thánh không đi vào phủ bá tước, mà nắm chặt Long Uyên kiếm, từng bước một đi về phía nam.
Kiếm Thánh rời khỏi Tuyết Hải Quan.
...
Chiến sự chưa bắt đầu, trước tiên bắt đầu không chỉ lương thực mà còn là thám tử.
Việc Yến Hoàng hạ minh chỉ dưới thành Yến Kinh, đã làm chấn kinh Sở đô.
Ngay sau đó, nội vệ Phượng sào Đại Sở phái ra tuyệt đại bộ phận lực lượng, bắt đầu tiến hành dò hỏi tình hình chiến đấu.
Trước Trấn Nam quan có hai tòa trọng trấn quân sự.
Một tòa, là Phụng Tân thành, bởi Tĩnh Nam Hầu hiện tại là Tĩnh Nam Vương Điền Vô Kính, soái kỳ của hắn vẫn luôn cắm trên tòa thành này.
Còn một tòa nữa chính là Tuyết Hải Quan.
Thứ nhất, vị trí địa lý Tuyết Hải Quan tuyệt đối quan trọng, không chỉ phòng ngự sự uy hiếp của cánh đồng tuyết, đồng thời cũng là một lực lượng quan trọng kiềm chế đông Tấn.
Thứ hai, thế nhân đều rõ ràng Bình Dã Bá là đệ tử thân truyền của Tĩnh Nam Vương, khi Tĩnh Nam Vương đang quyết chiến với chủ lực dã nhân trên Vọng Giang, Bình Dã Bá suất quân tập kích bất ngờ về phía sau đoạt được Tuyết Hải Quan.
Khi Bình Dã Bá đến Sở Quốc ẩn núp cướp đoạt công chúa, Tĩnh Nam Vương lại suất quân áp bách Trấn Nam quan.
Tuy rằng thể lượng và địa vị của Bình Dã Bá không cách nào so sánh với Tĩnh Nam Vương, nhưng hai người có thể phối hợp vô cùng ăn ý.
Cho nên Tuyết Hải Quan tự nhiên trở thành nơi trọng điểm để nội vệ Phượng sào theo dõi.
Đương nhiên trước kia Phượng sào vẫn không hề đình chỉ việc theo dõi.
Không chỉ Phượng sào, còn có Ngân Giáp vệ, thậm chí ngay cả Mật điệp tư cũng theo thói quen tới đây bố trí một hai cái đinh gì đó.
Nhưng dưới sự chủ trì của Tiết Tam và người mù, năng lực phản gián của họ không thể chê vào đâu được, thậm chí còn xuất hiện trường hợp một thám tử người Tấn bị người Phượng sào thu mua ở Tuyết Hải Quan, sau khi nghe xong mấy lần đại hội “Tuyên truyền tư tưởng” chủ động đứng ra đầu thú, để một vài thám tử khác của Phượng sào ẩn núp tại Tuyết Hải Quan cũng bị phanh phui ra.
Hiện giờ, đại chiến sắp tới, thật ra không cần thiết đi thẩm thấu, thám tử dùng như kỵ binh gác, trực tiếp nhìn chằm chằm hướng đi quân sự của Tuyết Hải Quan là được.
Ong!
Ong!
Hai phát tiễn nỏ bị bắn ra, bắn trúng một nam tử đang chạy vội, nam tử ngã trên mặt đất, phát ra tiếng kêu rên.
Người bắn lập tức hô:
-Nhanh khống chế hắn, đừng để hắn uống thuốc độc!
Tiết Tam không ở đây, nha môn đặc vụ Tuyết Hải Quan tự nhiên phải có người đứng ra phụ trách, người được chọn chính là Đái Lập, hắn vô cùng mang ơn và đội nghĩa với Tiết Tam.
Nhưng đúng lúc này, từ trên cây có hai tên hắc y nhân cầm đoản nhận trong tay xuống, mỗi người đều giết một tên thủ hạ của Đái Lập.
-Theo chúng ta trở về, tha cho ngươi không giết, còn có vinh hoa phú quý.
Một hắc y nhân mở miệng nói.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...