Tần Nguyệt Nguyệt nói:
-Người Yến làm như vậy không phải không muốn bỏ việc phạt Sở ta, mà muốn tạm thời hủy diệt tai họa ngầm, để một lòng một dạ dụng binh đối với Đại Sở ta. Lần này người Yến hạ cả vốn gốc, ngươi nhanh chóng truyền tin tức này trở về, nói lần này người Yến thật sự khởi quốc chiến.
-Vâng, trang chủ.
Đợi đến khi thủ hạ rời đi, Tần Nguyệt Nguyệt lại ngồi bên cạnh miệng giếng một lát.
Bên trong miệng giếng có một thi thể truyền tin binh người Yến, đêm qua nàng mới thẩm vấn xong.
Kỳ thật nàng rõ ràng nhiệm vụ lần này nàng nhập Tấn địa làm gì, tìm hiểu hướng đi của binh mã các lộ, kỳ thật cũng không phải chủ lực của bọn họ, đương nhiên nếu có lời tự nhiên càng tốt, không tìm hiểu được mà nói, cũng không ảnh hưởng gì.
Bởi trừ phi người Yến thật sự điên rồi, nếu không không có khả năng tiến binh từ Mông sơn, thẩm thấu binh mã cỡ nhỏ còn được, nhưng nếu đại quân đi qua nơi đó, không nói việc người Yến đến Mông sơn bị đường núi uốn lượn làm mệt chết, chỉ cần Đại Sở cho một nhánh quân đội yểm trợ bảo hộ bảo vệ Mông sơn, người Yến sẽ tiến lui không xong.
Huống hồ nơi đó chính là địa bàn của Khuất thị, để bọn họ chuyên môn nhìn chằm chằm nơi đó, để đảm bảo tránh trường hợp xấu nhất, còn có một đường Lương Quốc bên kia, cũng cần có quân đội nhìn chằm chằm, Lương Quốc có thể tạm thời không diệt, nhưng người Yến đừng mơ tưởng như lúc trước mượn Càn phạt Tấn.
Cho nên không quan tâm điều động binh mã cao siêu thế nào, đến cuối cũng vẫn phải đánh hạ Trấn Nam quan trước.
Yến Sở hai nước đối với việc này cũng biết rõ ràng trong lòng.
Bảo vệ cho Trấn Nam quan, lãnh thổ một nước Đại Sở vô ưu, nếu Trấn Nam quan bị phá, sau Trấn Nam quan chính là một vùng đất bằng phẳng để Thiết kỵ người Yến thỏa sức rong ruổi, huống hồ người Sở lại không có chỗ dựa như Tam Biên Càn Quốc.
Tần Nguyệt Nguyệt nhớ lúc trước lời của nàng nói với Nhiếp Chính Vương trong loạn hoàng tử vừa rồi kia, nàng nguyện ý giúp hắn thâu tóm toàn bộ lực lượng đại quý tộc Sở Quốc.
Bởi nàng biết hắn muốn cái gì, đặc biệt sau khi hắn nghe được Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, hắn đã uống rượu một đêm.
Nhưng hắn cuối cùng vãn tiến hành hòa đàm với đại quý tộc Sở Quốc, cử hành đại nghi để quốc nội nhanh chóng an ổn, đồng thời để vị Trụ quốc Khuất Thiên Nam kia mang theo Thanh Loan quân nhập Tấn Quốc.
Hiện tại ngẫm lại, Tần Nguyệt Nguyệt không thể không thừa nhận, hắn đúng, hắn vẫn luôn nhìn xa trong rộng hơn so với những người khác.
Nếu khi đó Đại Sở không thể thuận thế bắt lấy Trấn Nam quan, chờ đến khi người Yến đánh tan dã nhân, bắt lấy Trấn Nam quan mà nói, toàn bộ phương bắc của Đại Sở đều rộng mở trong tầm mắt của Yến Quốc.
Bộ binh của Sở Quốc tính thiên hạ vô song, nhưng kỵ binh người Yến càng quay nhanh như gió.
Mỗi khi tưởng tượng đến người kia, trên mặt Tần Nguyệt Nguyệt lại nở nụ cười.
Nàng cả đời lạnh lẽo, rất thích cánh hoa nhiễm máu người, chỉ duy nhất đối với hắn, nàng mới cảm thấy vui vẻ, má lùm đồng tiền cười như hoa.
Tần Nguyệt Nguyệt rời khỏi thôn nhỏ hoang vắng này, kế tiếp nàng muốn đi Dĩnh Đô, nàng muốn tận mắt nhìn xem lần này Yến Quốc rốt cuộc hạ bao nhiên vốn liếng.
Nàng rõ ràng Dĩnh Đô chính là trọng trấn hậu cần quan trọng đối với chiến sự lần này.
Nhưng mà nàng vẫn chưa đi được bao lâu, phía trước nàng xuất hiện một người nam tử trung niên, nam tử mặc áo dài, trong tay cầm một thanh kiếm.
Tư thế nam tử kia cầm kiếm, như cầm một que củi, hình tượng quá mức giản dị và chất phác.
Nhưng đôi mắt Tần Nguyệt Nguyệt lại mị lên, nàng cảm nhận được uy hiếp, một loại uy hiếp đến từ tử vong.
Sau khi nàng làm trang chủ Tích Niệm trang, nàng đã chưa lần nào cảm nhận được loại cảm giác này.
Loại cảm giác này nói rõ ràng cho nàng biết, nàng khả năng sắp chết.
Ánh mắt Tần Nguyệt Nguyệt dừng trên thân kiếm đối phương.
Trên đường đi Yến Kinh, Trịnh bá gia từng ngồi cùng Kiếm Thánh trên xe ngựa, Trịnh bá gia vẫn luôn thích làm thơ, tặng một bài cho Kiếm Thánh:
-Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ, thiên hạ thùy nhân bất thức quân!
(Tạm dịch: Chớ buồn con đường phía trước không có người tri kỷ, thiên hạ có ai không biết tới ngài.)
Thiên hạ thùy nhân bất thức quân, xác thật là hình dung tốt nhất đối với Kiếm Thánh.
Người không quen biết hắn, nhưng nhìn thanh kiếm của hắn, cũng đoán được phần nào.
Mà loại cao thủ như Tần Nguyệt Nguyệt, loại người đã đến địa vị này không cần chờ đối phương lấy kiếm ra mới đoán ra được thân phận đối phương.
Người có thể để nàng cảm nhận được uy hiếp tử vong, hơn nữa còn dùng kiếm, lại ở Tuyết Hải Quan...
Đây không phải vị Kiếm Thánh Tấn địa làm bạn bên người Bình Dã Bá gia, thì còn ai vào đây nữa?
Kỳ thật, Tần Nguyệt Nguyệt cũng là cao thủ, ngày xưa khi ở bờ sông Nhiếp Chính Vương đối chọi Ngũ hoàng tử Hùng Đình Sơn, Tần Nguyệt Nguyệt cũng đứng về phía Nhiếp Chính Vương.
Tuy cao thủ trên đời này không nhiều như cá diếc trên sông, nhưng trong tứ đại quốc, trên triều đình, trên giang hồ, trong bá tánh...
Thật ra không có bao nhiêu người dám một mình đối mặt với Kiếm Thánh không run lên.
Tuy nói ngày xưa Kiếm Thánh từng bại trong tay Điền Vô Kính, nhưng lúc đó đại quân người Yến tiếp cận, một Kiếm Thánh thôi làm sao có thể đảo ngược cục diện?
Nhưng một lần dưới Tuyết Hải Quan, một người diệt ngàn kỵ, hành động vĩ đại này làm người ta kinh ngạc cảm thán đồng thời để người theo võ đạo phẩm ra một phần hương vị.
Đó chính là: Vị kia đã nhìn trộm ra ngưỡng cửa phía trên Tam phẩm kia.
Trong thiên quân vạn mã, cái gọi là cường giả chỉ là tồn tại lớn hơn con kiến một chút, đây là nhận thức chung.
Nhưng trước mắt là vùng hoang vu dã ngoại, một cái đường mòn, đằng trước hắn đứng, đằng sau là nàng.
Tuy hoảng, nhưng Tần Nguyệt Nguyệt vẫn che miệng cười nói:
-Thế nào, Kiếm Thánh đại nhân Tấn địa ngày xưa lại phải hạ mình xuất kiếm đối với tiểu nữ tử?
Trong lúc nhất thời, tronng lòng Tần Nguyệt Nguyệt lại có suy đoán, đó chính là ba tiểu đội nàng đã hoàn toàn mất liên lạc không phải đều do vị trước mắt này ra tay chứ?
Hắn... Như thế nào có thể?
Hắn... Như thế nào có thể?
Tựa hồ loại cường giả như Kiếm Thánh này, ngay cả Quân Vương đều có thể lấy lễ nghi long trọng đãi ngộ, tỷ như Bách Lý Kiếm làm võ sư cho Thái Tử, khi nhập Thượng Kinh để đích thân Càn Hoàng nghênh đón.
Cao ngạo như hắn sẽ nguyện ý hạ thấp tư thái đến thế ư, làm việc tay sai của nhóm thám tử?
Kiếm Thánh thở dài, nói:
-Rõ ràng kiếm ta nằm trong tay ta, nhưng ta tùy tiện đụng người nào, người ấy thoạt nhìn đều muốn chỉ ta nên dùng kiếm thế nào!
Khi hắn xuất hiện bên người Trịnh Phàm, người đối diện đều sẽ phát ra vẻ khinh thường: Ngươi chính là Kiếm Thánh Tấn địa, tại sao lại làm chó săn cho người Yến!
Ngay từ đầu, Kiếm Thánh sẽ hơi buồn.
Nhưng dần dần, hắn làm nhiều, sẽ cảm thấy hơi phiền.
Không thân chẳng quen, ta dùng kiếm không cần các ngươi dạy, ngày xưa khi ta và đệ đệ ở kinh đô Yến Quốc vẫn còn đói khổ, cũng chưa từng ăn chén cháo bố thí của các ngươi.
Nhưng các ngươi lại cố tình chờ đến khi kiếm thuật của ta đại thành, lại “Thích lên mặt dạy đời”.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...