- Chỉ cảm thấy hơi ngoài ý muốn thôi, người Yến xâm nhập Tam Tấn, hủy diệt giang sơn Ngu thị các ngươi, dời kinh đô và Thái Miếu nhập Yến Kinh, cái này, Kiếm Thánh ngươi lại có thể hiệu lực cho người Yến!
Kiếm Thánh lắc đầu, nói:
-Ta không phải người trong triều đình.
Hắn chưa bao giờ nhận bổng lộc triều đình.
Hơn nữa, khi Trịnh bá gia đến Tấn Vương phủ trong thành Yến Kinh, nghe Trịnh bá gia nói Hoàng thất Tấn Quốc sống rất tốt, Thái Hậu cũng được bảo dưỡng rất tốt.
Tần Nguyệt Nguyệt nắm một cánh hoa lên đưa vào trong miệng, mvừa ăn một vừa nói:
-Vậy người Tấn đâu? Người Yến đến Tấn địa này làm thượng nhân, để người Tấn, Tấn binh các ngươi làm người hạ đẳng. Việc này, Kiếm Thánh ngài có thể nhẫn?
Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:
-Xác thật không thể nhẫn.
Tần Nguyệt Nguyệt khẽ nhíu mày.
Kiếm Thánh lại nói:
-Một khi đã như vậy, vậy chúng ta cùng nhau tính, dưới Ngọc Bàn thành, Sở quân các ngươi đã đem người Tấn ta như dê hai chân sung làm lương thực, việc này có thể nhẫn?
Một cái đối với ngươi là hạ đẳng.
Một cái đối với ngươi như dê hai chân.
Cái nào nghiêm trọng hơn?
Kiếm Thánh giương giọng nói:
-Tám trăm năm trước, tây có Man tộc, bắc có dã nhân, đông có người Tang, rất nhiều loại người khác bất đồng với người Hạ ta, hàng năm phạm biên, bắt cướp con dân Đại Hạ ta lấy làm đồ ăn, gọi là dê hai chân. Cho nên Thiên tử Đại Hạ mới có lệnh cho tam hầu khai biên, đánh đuổi man di. Người Sở ngươi vào núi lâu rồi, có lẽ bản thân đã biến thành man di rồi sao!
Lông mày Tần Nguyệt Nguyệt cau lại, nói:
-Không thể ngờ, lời của Kiếm Thánh đại nhận cũng sắc nhọn như kiếm của ngài!
Kiếm Thánh lắc đầu, nói:
-Ta vốn không muốn nói lời này.
-Vậy tại sao ngài phải phí lời?
-Bởi các ngươi thích lấy cái này ra nói chuyện.
-Đúng không?
-Hơn nữa ta từ từ cũng phát hiện, trước khi giết người nói một ít đạo lý, xác thật có thể làm lòng ta thoải mái hơn rất nhiều.
Kiếm Thánh rút ra Long Uyên, ánh mắt hơi ngưng.
Sát khí vô cùng rõ ràng.
Đã nói hết lời, đã đến lúc giết ngươi rồi.
Tần Nguyệt Nguyệt cũng nhanh chóng ra quyết định, trực tiếp ném lãng hoa trong tay về phía trước.
Trong phút chốc, hoa rụng rực rỡ, đồng thời phấn độc trong hoa bắt đầu tràn ngập trong không khí.
Nếu lúc này Kiếm Thánh xông tới, coi như không hút độc phấn vào, thể xác cũng có thể bị ăn mòn.
Nhưng Kiếm Thánh nhất kiếm chém tới, kiếm khí mạnh mẽ trực tiếp phá mở cánh hoa phía trước, tất cả chỉ trong nháy mắt.
Nhưng trong thời gian này, Tần Nguyệt Nguyệt đã nhanh chóng tìm được đường trốn, nàng không chút do dự phi thân đi.
Đúng vậy!
Ngay từ lúc ban đầu nàng đã không có ý định quyết đấu với Kiếm Thánh, tuy ràng nàng cũng là Tam phẩm cao thủ, nhưng nàng chỉ vừa mới bước vào Tam phẩm, coi như tính cùng cấp, nhưng sở tu bất đồng, trên phương diện thực chiến cũng chênh lệch cực lớn.
Huống chi, nàng đối mặt với kiếm khách vô địch thiên hạ thời đại này!
Thân pháp của nàng rất nhanh.
Kiếm Thánh không nhanh bằng nàng, nhưng căn cơ của Kiếm Thánh đền tồn tại trong một thanh kiếm.
Long Uyên kiếm được Tạo Kiếm Sư Đại Sở tự tay rèn đúc đã bay ra, đâm thẳng về phía trang chủ Tích Niệm trang Đại Sở, Tần Nguyệt Nguyệt.
Hiện tại Tần Nguyệt Nguyệt chỉ có thể đánh cuộc.
Đánh cuộc thân pháp nàng nhanh hơn Long Uyên kiếm, cứ như vậy nàng có thể chạy thoát.
Nàng cũng có thể không đánh cuộc, vậy cần thiết quay đầu lại ứng đối, mà một khi quay đầu lại ứng đối, tự nhiên mất cơ hội kéo dài khoảng cách.
Cuối cùng, Tần Nguyệt Nguyệt quay đầu lại, nàng không lựa chọn đánh cuộc, nàng là nữ tử, nhưng nàng cũng là một vị trang chủ dựa vào thủ đoạn và năng lực thống lĩnh một môn phái giang hồ lớn.
Đầu ngón tay lập lòe lưu quang, hình thành bảy đạo vách ngăn ngay trước người nàng.
Long Uyên một hơi xuyên thủng năm tầng, cuối cùng sau khi xuyên thấu tầng thứ sáu, lại đình trệ.
Nhưng mà, lúc này Kiếm Thánh đã đuổi theo kịp.
-Phong!
Tỏa Phượng thủ!
Tương truyền năm đó sơ đại Sở hầu từng lấy thuật Tỏa Phượng thủ này phong ấn Hỏa Phượng, để nó quy phục.
Đây là bí thuật bất truyền của Hoàng tộc Đại Sở, Tần Nguyệt Nguyệt lại biết dùng, nếu người ngoài nhìn thấy tự nhiên sẽ cho rằng đây là bằng chứng không thể chối cãi mối quan hệ giữa Nhiếp Chính Vương và nàng.
Mười đầu ngón tay của Tần Nguyệt Nguyệt có tinh huyết chảy xuôi, trong khoảnh khắc hóa thành vô số hồng ti, bao vây Long Uyên kiếm vào trong đó.
Ngay sau đó ép lòng bàn tay xuống, vỗ vào trên thân Long Uyên kiếm, Long Uyên kiếm hoàn toàn ép xuống mặt đất.
Trước tiên lấy Tỏa Phượng thủ phong ấn Long Uyên kiếm của Kiếm Thánh, giống lúc trước khi Điền Vô Kính giao thủ với Kiếm Thánh, cuối cùng bức bách Kiếm Thánh dùng khí huyết hóa thành kiếm chiến đấu, mạnh mẽ tiêu hao đến cùng.
Ngay sau đó, Tần Nguyệt Nguyệt đối mặt Kiếm Thánh đã gần người, không lùi mà tiến, bên trong cổ tay áo, xuất hiện hai thanh chủy thủ.
Nàng lấy một thanh ném về phía Kiếm Thánh, một cái khác cầm trong tay chém về phía Kiếm Thánh.
Tất cả tất cả đều phát sinh chỉ trong giây lát.
Một bên là trang chủ Tích Niệm trang Đại Sở, một bên là Kiếm Thánh Tấn địa.
Đây không phải một hồi so đấu công bằng.
Nhưng không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, tất nhiên là một hồi quyết đấu cực kỳ ngoạn mục.
Trước đây trang chủ Tích Niệm trang từng thể hiện ra sự tàn nhẫn và quả cảm, xác thật làm người ta khâm phục.
Nhưng mà, việc ngoài ý muốn, thường thường sẽ phát sinh vào thời điểm không ai ngờ nhất, nếu không nó cũng không gọi là ngoài ý muốn.
Đáng lẽ ra đây sẽ là một màn quyết đấu đặc sắc, sau này sẽ bị ngoại giới đồn thổi sinh động...
Nhưng sự thật lại lấy một phương thức không thể tưởng tượng được, mạnh mẽ kết thúc.
Tần Nguyệt Nguyệt không ngờ tới.
Ngay cả Kiếm Thánh... Cũng không ngờ tới.
Sau khi Long Uyên kiếm bị phong ấn lại, Tần Nguyệt Nguyệt đã nhào về phía Kiếm Thánh.
Nhưng mà vào lúc này, Long Uyên bỗng nhiên từ mặt đất bay ra, từ sau lưng xuyên thủng thân hình Tần Nguyệt Nguyệt.
Kiếm Thánh chỉ hơi hơi nghiêng người tránh thoát cây chủy thủ bị ném mạnh về phía này.
Rồi sau đó, Tần Nguyệt Nguyệt đã đứng thẳng bất động tại chỗ.
Biểu tình của nàng vẫn còn rất kinh ngạc.
Sau khi kiếm khí Long Uyên kiếm nhập cơ thể, nhanh chóng điên cuồng phá hư sinh cơ nàng, nàng vốn không phải Võ giả, không có thân thể mạnh mẽ, loại vết thương này đã đủ để lấy mạng nàng.
Nhưng nàng có chút không dám tin tưởng cúi đầu.
Tại sao... Tại sao Tỏa Phượng thủ lại vô dụng đối với thanh kiếm này?
Kiếm Thánh đứng tại chỗ, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của Tần Nguyệt Nguyệt, mở miệng nói:
-Đây là kiếm do hắn làm!
Đây là kiếm do Tạo Kiếm Sư Đại Sở làm.
Trên thanh kiếm này tự nhiên tồn tại rất nhiều cấm chế.
Nhưng, ai cũng không biết, tại sao Tạo Kiếm Sư lại đơn độc lưu một đạo cấm chế để Tỏa Phượng thủ không có hiệu quả đối với cái này, căn bản không cách nào phong cấm nó.
Thân là con cháu trung tâm của Độc Cô gia, thân là một trong tứ đại kiếm khách đại diện cho Sở Quốc, lại có quan hệ thân thiết với Nhiếp Chính Vương Sở Quốc.
Tạo Kiếm Sư, hắn biết Tỏa Phượng thủ, thậm chí biết cách hóa giải Tỏa Phượng thủ cũng không phải chuyện để người ta quá ngạc nhiên.
Nhưng tại sao, hắn lại đơn độc nhắm vào Tỏa Phượng thủ, tại sao lại tạo ra đạo cấm chế này?
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...