Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1153: TA THAY HỌ GIẾT

Hiện tại người khác không ở nơi này, cho nên không cách nào trả lời được.

Nhưng Tạo Kiếm Sư là một người rất hà khắc, tự nhiên đối với kiếm do hắn rèn ra, vẫn luôn có yêu cầu cực cao.

Hơn nữa, năm đó sau khi Tạo Kiếm Sư rèn thanh kiếm này đưa cho Kiếm Thánh, Kiếm Thánh cũng thổi phồng tên tuổi cho Tạo Kiếm Sư, giúp người kia căn bản chưa từng ra tay bao giờ, vẫn có thể đứng vào hàng Tứ đại kiếm khách.

Khi đó Tấn Quốc vẫn còn, khi đó Tạo Kiếm Sư cũng không có khả năng đoán trước được, kiếm của Kiếm Thánh sẽ chĩa vào trang chủ Tích Niệm trang, xác thực nói, hắn không cho rằng Long Uyên kiếm sẽ ra tay với một người biết dùng Tỏa Phượng thủ.

Cho nên, biết rõ vô dụng nhưng vẫn làm.

Nói chung, đáng lẽ ra một hồi quyết đấu ác liệt sẽ diễn ra, nhưng bởi đủ loại nguyên nhân khách quan lại kết thúc một cách bất ngờ.

Với Tần Nguyệt Nguyệt mà nói, nàng còn chưa thật sự ra tay, nàng chưa thật sự giao phong với Kiếm Thánh, nàng mới vừa quay đầu lại, vừa mới chuẩn bị chém giết... Tất cả đã kết thúc rồi!

Cuối cùng, Tần Nguyệt Nguyệt nỗ lực ngẩng đầu, nói:

-Ngươi làm... Như thế nào... Tìm được ta...

Thân là trang chủ Tích Niệm trang, công phu ẩn nấp của Tần Nguyệt Nguyệt tự nhiên không thể nghi ngờ rất mạnh.

Mà Kiếm Thánh, bản thân là người trong giang hồ, nhưng hắn cũng không phải bình dân, hắn cũng không phải tay sai của triều đình, nhưng hắn vẫn tìm được nàng.

Tần Nguyệt Nguyệt rõ ràng, coi như chuyên gia trong nghề như nàng, tỷ như tương truyền Tuyết Hải Quan có tiểu chú lùn, là người đứng đầu cơ quan thám báo dưới trướng Bình Dã Bá gia, thủ đoạn vô cùng sắc bén, nhưng kể cả hắn muốn tìm nàng, cũng vô cùng gian nan.

Nhưng cố tình, Kiếm Thánh lại tìm đến tận cửa.

-Bởi mùi hương trên người ngươi.

Kiếm Thánh trả lời.

-Mùi... Hương?

-Lão bà ta làm việc trong xưởng Tang Hổ, đó là một xưởng nước hoa, mỗi ngày đều có mùi nước hoa bất đồng, cho nên mỗi lần khi tan tầm trở về, ta đều có thể ngửi được mùi nước hoa nồng đậm trên người nàng, nàng cũng nói cho ta biết đây là loại nào loại nào. Dần dần, ta rất quen thuộc đủ loại mùi hương...

Kiếm Thánh dừng một chút, nhìn Tần Nguyệt Nguyệt, nói tiếp:

-Cho nên nhờ vào đó, tìm dựa vào mùi hương đặc thù trên người người truy vết.

...

Trịnh bá gia chiến thắng trở về.

Đáng lẽ ra trận chiến chỉ cần mất một hai ngày có thể hoàn toàn giải quyết, nhưng lại bị Trịnh bá gia mạnh mẽ đánh lên mười ngày.

Chiến lợi phẩm lần này còn có đại lượng nô lệ dã nhân và đàn gia súc mênh mang.

-Trịnh lão đệ, người bệnh trước tiên để lại chỗ ngươi giúp ta chăm sóc một chút, ta đây suất quân đi Phụng Tân thành phụng mệnh với Vương gia, rốt cuộc trì hoãn thời gian dài như vậy, nhưng ca ca ta cảm thấy, hai lần công thành chiến này đem lại giá trị cực lớn!

-Đại ca chúng ta có thể nhanh chóng gặp lại nhau rồi.

-Ha ha ha ha, cũng phải, Trịnh lão đệ, phương pháp công thành kia của ngươi có thể viết thành sách như “Trịnh Tử binh pháp” không?

-Có thể.

-Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Lý Phú Thắng cười lớn, đi theo thân vệ rời khỏi thành trước, hắn vội vã trở về phục mệnh.

Trịnh bá gia trở lại phủ đệ, xuất chinh trở về, dựa theo thói quen, hẳn cần phải hưởng thụ hương vị ôn nhu kia.

Sau đó, hắn thấy Tứ Nương đã ngồi trong phòng chờ hắn.

-Tứ Nương...

Trên mặt Trịnh bá gia lập tức nở nụ cười.

-Chủ thượng, người nhà Kiếm Thánh tới báo án, nói Kiếm Thánh đã mất tích nhiều ngày rồi.

“...” Trịnh Phàm.

Kiếm Thánh mất tích, hơn nữa còn chưa nói lời gì.

Chuyện này đả kích rất lớn đối với Trịnh bá gia, hắn còn đang suy nghĩ làm thế nào lừa Kiếm Thánh đi theo hắn đến tiền tuyền Trấn Nam quan đây.

Người báo án là người nhà của Kiếm Thánh.

Nhưng Trịnh Phàm rõ ràng, Kiếm Thánh không có khả năng bị lừa bán, cũng không có khả năng đi lạc, hắn muốn đi không ai cản nổi.

Cho nên, chẳng lẽ hắn chán ghét loại sinh hoạt này, cảm thấy trò chơi này đã chơi chán rồi, muốn ra đi không tạm biệt sao?

Tóm lại, sau khi biết Kiếm Thánh mất tích, cả người Trịnh bá gia có vẻ vô cùng mất mát.

Hắn tắm rồi, hắn một bộ áo ngắn, ngồi trên ngạch cửa thính đường.

Công chúa và Liễu Như Khanh tới gặp hắn, rốt cuộc trượng phu xuất chinh trở về, làm thiếp hầu và làm thê tử, khẳng định cần đến hỏi thăm.

Nhưng nhìn Trịnh bá gia một người cô đơn ngồi chỗ kia, Hùng Lệ Tinh và Liễu Như Khanh đều dừng bước.

Công chúa hơi nghi hoặc nói:

-Tướng công vừa đánh thắng giặc trở về, thấy thế nào cứ như bị thất tình vậy?

Liễu Như Khanh bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng, nói:

-Thúc thúc chẳng lẽ bởi hôm nay Lý Phú Thắng đại nhân rời đi mới như vậy sao?

...

Trịnh bá gia ngồi thẫn thờ đến khi ăn cơm chiều.

Sau đó, bởi bên ngoài nhiều muỗi, cho nên hắn ngồi trong phòng, tiếp tục cô đơn.

Ong!

Một đạo thân ảnh xuất hiện trước cửa.

-Kẽo kẹt...

Cửa bị đẩy ra.

Đôi mắt của Trịnh bá gia lập tức sáng lên.

Người tới đúng là Kiếm Thánh.

Thình thịch!

Kiếm Thánh đem một cái thủ cấp đặt trên bàn trà trước mặt Trịnh Phàm, đầu người đã bị bao lại, nhưng vẫn có vết máu thẩm thấu ra.

Trên mặt Trịnh bá gia lập tức biểu lộ biểu tình ghét bỏ.

Hắn đứng dậy nói:

-Buổi tối, ngươi đưa đồ vật này đến cho ta xem, đây muốn cho ta bị bóng đè sao? Lá gan ta từ trước đến nay rất nhỏ, không thích nhìn đồ vật đáng sợ như vậy đâu!

Một vị tướng quân dựa vào quân công thượng vị, một người dựa vào dẫm lên vô số đầu người đạt được thành tựu ngày hôm nay...

Thế nhưng lại nói ra những lời này.

Cũng may, Kiếm Thánh đối với điều này đã sớm quen.

Kiếm Thánh chỉ chỉ đầu người, nói:

-Ta muốn ngươi đáp ứng ta một chuyện.

-Ngươi xem thường ta rồi, mười chuyện.

Kiếm Thánh lại đem Long Uyên kiếm đặt trên bàn trà, nói:

-Đáp ứng ta, để bọn họ đọc sách thêm hai năm. Người Sở, để ta thay họ giết!

...

Hài tử đi học?

Chuyện gì?

Trịnh bá gia phủi tay làm chưởng quỹ thật sự không biết chuyện này, nhưng cái này không gây trở ngại để Trịnh bá gia nghe được nửa câu sau của Kiếm Thánh:

Người Sở, ta thay họ giết!

Để hài tử đọc sách không phải chuyện tốt sao!

Nếu Kiếm Thánh ngươi vẫn nguyện ý thay ta giết ngươi, ta hoàn toàn có thể cho nhóm hài tử kia đi thi khoa cử, thậm chí thuê Hàn Lâm Viện đi biên soạn “Tuyết Hải đại điển”, “Bách khoa toàn thư” vân vân đều không thành vấn đề.

Trịnh bá gia nhìn Kiếm Thánh, nói:

-Ta vẫn luôn cảm thấy, hài tử nên đọc sách nhiều hơn, bọn họ là tương lai Đại Yến... Nha không, bọn họ là tương lai của Chư Hạ ta.

Kiếm Thánh cứ như vậy bình tĩnh nhìn Trịnh Phàm, nhìn một hồi lâu, cuối cùng không nói chuyện, chỉ gật gật đầu.

Đầu người để lại nơi này, người nhấc kiếm chuẩn bị rời đi.

Trịnh bá gia mở bọc kia ra, thấy đầu người bên trong, đôi mắt lập tức nhíu lại, buộc miệng thốt ra, nói:

-Tích Niệm trang chủ, Tần Nguyệt Nguyệt.

Kiếm Thánh dừng bước chân lại, quay đầu lại, nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Ngươi biết nàng?

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!