Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1154: THIÊN HẠ TRONG BỐN THƯỚC

- Không phải, ngươi cảm thấy ta không quen biết nàng, ngươi còn đem lễ vật quý trọng như vậy tặng ta, còn không giải thích câu nào, ngươi không sợ ta không biết phần lễ vật này quý trọng thế nào sao?

-Thủ hạ ngươi, sẽ có người biết nàng.

Dưới trướng Trịnh bá gia tụ tập không thiếu nhân tài, riêng điểm này, Kiếm Thánh rõ ràng.

Vị như vị Phong tiên sinh trong lời đồn có thể ước lượng thiên hạ kia, còn có vị Bắc tiên sinh ngay cả Cẩu Mạc Ly cũng phải sợ hãi.

Còn có Tam tiên sinh chủ nhiệm hệ thống thám tử Tuyết Hải Quan cùng với vị Lương tướng quân kia.

Ngay cả tên ngốc ngốc cao to thoạt nhìn vô dụng kia, Kiếm Tỳ từng nói qua với Kiếm Thánh.

Kiếm thức Kiếm Thánh dạy Kiếm Tỳ, nàng dạy tên ngốc kia một lần, tên ngốc to con kia có thể lĩnh hội trong khoảnh khắc.

Kiếm Thánh dừng một chút, lại nói:

-Có chút ngoài ý muốn, ngươi lại biết nàng.

-Ngày xưa trên bờ sông, hai anh vợ ta... Tóm lại, bọn họ luận chiến trên bờ sông, ta đã thấy nữ nhân này, nàng hẳn tới dò hỏi quân tình Tuyết Hải Quan ta?

-Không rõ ràng lắm, nhưng đại khái vậy.

Trịnh Phàm nhìn thoáng qua Long Uyên kiếm trong tay Kiếm Thánh, nói:

-Làm khó ngươi!

-Nếu lần trước ngươi không để ta dùng Long Uyên kiếm đi giết heo, ta đại khái tin những lời này của ngươi.

-Nhìn một cái tích cực được không?

Kiếm Thánh nói:

-Ta cam tâm tình nguyện giết nàng, nhớ kỹ lời ngươi đáp ứng ta, hài tử hẳn nên ở nơi bọn họ nên ở.

-Ta đáp ứng ngươi.

-Trịnh Phàm, ngươi biết tại sao ta muốn mang theo toàn gia ở Tuyết Hải Quan không?

Nếu Kiếm Thánh muốn rời đi, hắn tùy thời có thể rời đi.

Lui một vạn bước mà nói, Kiếm Thánh hoàn toàn có thể tìm một chỗ non xanh nước biếc xây nhà cửa, hoặc mở một tiểu điếm, cuộc sống của hắn có thể dựa vào kiếm của hắn bảo hộ.

-Vì sao?

-Tuy rất nhiều hành động của phủ bá tước để ta không hoàn toàn tán đồng, nhưng ta thích bầu không khí chính trị này, nếu chừng nào ngươi thay đổi...

-Ngài sẽ rời đi?

-Ta sẽ dùng kiếm ta, giết ngươi!

-Quá cực đoan.

-Ít nhất có thể làm ngươi trong hồi ức của ta vẫn như cũ là Bình Dã Bá gia kia, là vị Thịnh Nhạc tướng quân kia.

-Quá Tấn phong.

Trịnh bá gia đứng lên, nói:

-Nói câu xuất phát từ nội tâm...

-Cẩu Mạc Ly từng nói qua, khi ngươi bắt đầu bằng lời này, ý nghĩa ngươi bắt đầu nói chuyện lừa người.

-Tên kia thật hẹp hòi.

-Nhưng ta thật ra muốn nghe.

Trịnh bá gia nói:

-Kỳ thật con người ta cũng không phải người tốt đẹp gì.

Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ Kiếm Thánh:

-Ngài cũng giống thế, trên đời này rốt cuộc có thánh nhân không, ta không biết, nhưng ngươi và ta đều không thể xem như thánh nhân nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa. Ngay cả vị Văn thánh Diêu Tử Chiêm Càn Quốc kia, ta nghe nói mấy năm trước hắn nạp một thiếu nữ mười ba tuổi làm thiếp. Khả năng người khác cho rằng đây là một câu chuyện đáng ca tụng, nhưng trong suy nghĩ của ta, hắn còn không bằng cầm thú.

-Ngươi, rốt cuộc muốn nói cái gì?

-Ta muốn nói chính là, ta chưa bao giờ nghĩ muốn làm Hoàng Đế, ngươi tin không?

-Vậy ngươi một lòng một dạ muốn tạo phản, chẳng lẽ chỉ muốn chơi đùa?

-Vậy nếu ta gật đầu nói vậy, có phải ngươi sẽ không tin tưởng?

Kiếm Thánh không nói chuyện.

Trịnh Phàm đi đến trước mặt Kiếm Thánh, duỗi tay đi cầm Long Uyên.

Kiếm Thánh không ngăn cản, rất tự nhiên để Trịnh Phàm cầm lấy Long Uyên kiếm.

Kiếm Thánh đã từng để lạc Long Uyên kiếm trong tay của Điền Vô Kính tại vùng ngoại thành.

Sau đó, Điền Vô Kính sắc phong Trịnh Phàm làm Thịnh Nhạc tướng quân, tặng cho Long Uyên, cuối cùng Long Uyên kiếm lại trở về trong tay Kiếm Thánh.

-Giết nàng phí không ít công phu đi?

-Không phí công phu.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Cũng phải.

Kỳ thật thật sự không phí công phu gì.

Bởi Tạo Kiếm Sư bỏ thêm một vài thứ trên Long Uyên kiếm, để nó có thể phá bỏ Tỏa Phượng thủ của Hoàng tộc Đại Sở.

Chi tiết trận chiến này nếu bị tuyên dương ra ngoài, Tạo Kiếm Sư sợ khó tiến vào cửa cung.

Xao xao...

Trịnh bá gia rút ra Long Uyên, vũ động vài cái, nói:

-Long Uyên kiếm, tuy là danh kiếm đương thời, nhưng nó vẫn là kiếm dài bốn thước, ngươi và ta đều không phải thánh nhân. Thiên hạ quá lớn, ta chỉ lo bốn thước trước người!

Sau khi Kiếm Thánh nghe được những lời này, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, lẩm bẩm thuật lại nói:

-Thiên hạ quá lớn, ta chỉ lo bốn thuốc trước người!

Ngau sau đó, nguyên bản Long Uyên kiếm trong tay Trịnh Phàm phát ra một tiếng trường minh, trực tiếp bay ra, xông thẳng về phía Kiếm Thánh, bắt đầu xoay tròn xung quanh Kiếm Thánh.

Trịnh bá gia hoảng sợ, kiếm này vô cùng sắc bén, lúc trước nếu không cẩn thận, ngón tay hắn có thể bay xuống.

-Thiên hạ quá lớn, ta chỉ lo bốn thước trước người.

Kiếm Thánh tiếp tục lặp đi lặp lại câu nói kia, Long Uyên kiếm tiếp tục phập phềnh bên người.

-Thiên hạ lớn thế nào, kiếm ta, chỉ có bốn thước.

Kiếm Thánh lâm vào trầm tư, ngồi khoanh chân tại chỗ.

-Thiên hạ to lớn thì thế nào? Kiếm của ta, chỉ có bốn thước.

Kiếm Thánh bắt đầu tự hỏi tự đáp.

-Trong bốn thước kiếm là ta, ngoài bốn thước... Chính là thiên hạ.

Long Uyên kiếm không ngừng run lên, phảng phất có linh, đang sung sướng và vui mừng bên cạnh chủ nhân.

-Bốn thước trước người ta chính là thiên hạ.

Ong!

Long Uyên trực tiếp rơi vào trước người Kiếm Thánh, nửa thân kiếm đâm vào bên trong gạch.

Kiếm Thánh chậm rãi nhắm mắt lại.

-Bốn thước trước người, ta... Vô địch!

Trên thân Long Uyên kiếm, một đạo kết giới màu lam nhạt bắt đầu hiện ra, giống một cái đèn chụp, bao phủ Kiếm Thánh vào trong đó.

Bên cạnh, khóe miệng Trịnh bá gia theo bản năng trừu trừu, hắn đương nhiên biết hiện tại Kiếm Thánh đang làm cái gì.

Hắn đang tìm hiểu, hắn đạt được cơ hội.

Đối với loại tồn tại đến trình độ này như Kiếm Thánh, đã là đỉnh cao của thiên hạ, muốn tiến thêm nửa bước thậm chí dịch lên một chút, đều cực kỳ gian nan.

Nhưng người ta tựa hồ có mệnh cách vai chính, để Trịnh bá gia chỉ có thể hâm mộ ghen tị.

Bản thân Trịnh Phàm chẳng qua nói vài thứ liên quan đến thế giới quan cho người ta, kết quả rơi vào trong tay Kiếm Thánh lại biến thành đạo lý kiếm đạo.

Tuy nói chuyện tặng người hoa hồng được thêm mùi thơm này, nghe có vẻ rất tốt đẹp.

Nhưng trong lòng Trịnh bá gia vẫn chua lòm chưa cũ.

Lần này ngộ đạo, Kiếm Thánh đại khái sẽ không tấn cấp, nhưng lý giải đối với kiếm đạo lại tiến vào một cảnh giới mới.

Tam phẩm cảnh giới là một đại cảnh giới, hơn nữa cái gọi là chém giết, đều không phải thuần túy dựa vào cảnh giới phân chia.

Nếu không trên giang hồ giao tranh trên giang hồ, trực tiếp so đấu cảnh giới, coi như thua cũng không mất nhiều huyết tinh như vậy.

Giống lúc trước Tiết Tam giết Phúc Vương, Phúc Vương dựa cắn dược, tiến giai cao hơn Tiết Tam nhiều, nhưng vẫn vô dụng như cũ.

Tự nhiên cần cảnh giới, nhưng cảnh giới cũng cần phải có kinh nghiệm và chiêu thức nâng đỡ.

Giống một nhánh quân đội giao một tướng lãnh ưu tú và một tướng lãnh bao cỏ, tự nhiên có sự khác biệt rất lớn.

Trịnh bá gia không phải một người có lòng dạ rộng lớn, hắn tiêu phí rất nhiều thời gian mới có thể bình phục nỗi lòng.

Ai, sao ta không thể chỉ điểm ta đi?

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!