Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1155: LẤY MAN LÀM VINH

Trịnh Phàm lắc đầu, cầm ấm trà uống một ngụm, lại cầm hai quả cam trên mâm thuận tay nhét vào túi, do dự một chút vẫn để cái đầu kia ở chỗ cũ, đi vòng qua Kiếm Thánh, đi đến ngoài phòng, xoay người đóng chặt cửa phòng lại.

Trịnh bá gia ngồi xuống bậc thang.

Kiếm Thánh đang ngộ đạo.

Vậy để Trịnh bá gia hắn hộ pháp đi.

Trịnh bá gia ngửa đầu, há mồm uống một ngụm trà lạnh.

Cách đó không xa, Tiêu Nhất Ba đang đứng chờ nơi đó.

Có lẽ khi Kiếm Thánh tiến vào, không che lấp gì, cho nên hắn mới đứng bên ngoài chờ phân phó, tỷ như Bá gia gọi bữa ăn khuya gì đó.

Lúc này, thấy Bá gia ra ngoài, Tiêu Nhất Ba lập tức tiến lên.

-Ngươi, phái người đi đến nhà hàng xóm sát vách ta nói một tiếng, nói đã tìm được nam nhân của bọn họ rồi, ngày mai hắn có thể về nhà.

Trịnh bá gia dừng một chút, lại sức nhớ ra cái gì, căn dặn:

-À đúng rồi, lát nữa truyền lời cho người mù, nói hài tử tốt nhất nên để ở nhà học hành.

Tuy nói Trịnh bá gia không rõ ràng chuyện này lắm, nhưng người chịu trách nhiệm trên vấn đề này là người mù, tự nhiên có thể đại khái suy đoán người mù có ý tưởng gì.

-Vâng, Bá gia, thuộc hạ hiểu rồi, Bá gia, ngài...

Không chờ hắn nói xong, Trịnh bá gia vẫy vẫy tay.

Tiêu Nhất Ba lập tức hành lễ đi xuống.

Trịnh bá gia lại quay đầu lại, nhìn lướt qua phía sau.

Hắn đặt ấm trà một bên, lại sờ sờ trên người, lại phát hiện hắn quên không mang hộp sắt kia đi, nhưng lúc này lại không tiện đi vào cầm, chỉ có thể từ bỏ.

Hắn ngẩng đầu, nhìn bầu trời.

Buổi tối hôm nay thật tốt, trời sẽ không mưa.

Mùa này tính cả Tuyết Hải Quan cũng không thể có tuyết rơi.

Nếu có mưa đá thì tốt rồi, chờ Kiếm Thánh đi ra, thấy Bổn Bá vì hộ pháp cho hắn mà bị đập đến tím mặt tím mũi.

Nha, nhưng như vậy có phải ra tay quá độc ác đối với bản thân không?

...

Trong sân của người mù.

Đái Lập quỳ sát trước mặt người mù, hắn hội báo những chuyện xảy ra trong mấy ngày nay.

Sau khi hội báo xong, người mù gật gật đầu, nói:

-Mấy ngày nay vất vả ngươi.

-Hiệu lực cho phủ bá tước, ti chức không vất vả!

-Trên người của ngươi còn có thương tích?

-Vết thương nhỏ, vết thương nhỏ, không cần Bắc tiên sinh phải lo.

-Thủ hạ hi sinh cần trợ cấp tốt cho gia đình họ. Những người còn lại đều ban thưởng.

Đái Lập dập đầu, nói:

-Ti chức thay mặt các vị huynh đệ cảm Bắc tiên sinh, tạ đại ân Bá gia.

-Ân, đi xuống đi.

-Vâng, ti chức cáo lui.

Đái Lập rời đi, Nguyệt Hinh cầm một cái thảm mỏng tới.

- Buổi tối hơi lạnh, về phòng đi.

Nguyệt Hinh nhẹ giọng nói.

Người mù lắc đầu nói:

-Chờ lát nữa còn có tiểu tể tử muốn tới, ngươi đi giúp ta làm một chén mì tới đây, chờ lát nữa cho hắn ăn.

-Được.

Nguyệt Hinh đi phòng bếp, nhà của người mù không có người hầu, chỉ có một vú già đến ban ngày sẽ đi đến dọn dẹp một chút, giặt giũ quần áo.

Ngày thường, Nguyệt Hinh đều làm việc chỗ Tứ Nương, người mù chỉ cần ở Tuyết Hải Quan, vĩnh viễn đều có việc để làm.

Có điều nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, hai người cơm tối và bữa ăn khuya sẽ ăn cùng nhau.

Ở Yến Kinh thành, người mù trừ bỏ cùng Ôn Tô Đồng nói một ít chuyện đại nghịch bất đạo, hắn còn nghe Ôn Tô Đồng phân tích một ít chi tiết về cục diện trong kinh thành, đồng thời còn hàn huyên về cuộc sống của con gái.

Kỳ thật, cuộc sống rất bình đạm, nhưng Ôn Tô Đồng đã rất vừa lòng.

Đây là giai đoạn thời thế chuyển biến, mà người trong vòng xoáy này vẫn có thể đem cuộc sống bình đạm như vậy, vốn là một chuyện cực kỳ hiếm thấy.

Người mù cảm nhận vị thê tử này không thể nói là vừa lòng, chỉ có thể nói là thích hợp.

Thân là Ma Vương, đã trải qua đủ loại phồn hoa, ngươi muốn nói oanh liệt yêu một người thật lòng, thật sự quá làm khó Ma Vương.

Con người ta khi trải qua nhiều chuyện, tự nhiên trên các phương diện cảm xúc sẽ chơ lỳ hơn.

Chính như lúc trước Tứ Nương từng nói một câu với Trịnh bá gia.

Đời này lão nương chỉ sợ không cảm thấy hứng thú đối với nam nhân, nhưng duy nhất chỉ có chủ thượng là một người làm ta không ghê tởm.

Người mù cũng tự hỏi, tại sao cuộc sống con người lại như vậy.

Cuối cùng hắn đưa ra kết luận là, tất cả luân lý đạo đức của con người đều gói gọn trong một trăm năm.

Kỳ thật, người bình thường sống không đến trăm tuổi, xấp xỉ bảy mươi tuổi, hơn nữa trên thế giới này, tuổi thọ trung bình đương nhiên sẽ thấp hơn.

Cho nên cuộc sống chỉ giới hạn trong thời gian này, cuộc sống bị mạnh mẽ phân chia ra thành vài giai đoạn, giữa những giai đoạn này có sự tương liên, thậm chí là tương dung.

Khi còn nhỏ vội vàng lớn lên, học tập.

Sau khi thành niên, vội vàng làm việc, nuôi sống bản thân, đồng thời còn phải tìm kiếm bạn đời, sinh ra đời sau, sau đó cả đời lại như một bức tranh lặp đi lặp lại.

Nếu may mắn, đến phút cuối cùng vẫn đủ tiền tự mua cho bản thân một cái quan tài.

Kỳ thật cả đời của một người bình thường thật sự quá nhanh, nhanh đến mức đối với đại bộ phận người mà nói, người đối mặt với tình ái với đủ loại cảm xúc đều không kịp phân biệt, rốt cuộc đâu mới là sự thật, hay đây chỉ là quán tính.

Mối quan hệ giữa vợ và chồng theo lý thường chính là “Lưỡng tình tương duyệt”, nhưng đừng nói thời đại này, ngay cả thời đại kia của Trịnh Phàm, người bên gối có thể sống chung hòa thuật đã chuyện vô cùng tốt rồi.

Cho nên người mù không cảm thấy hắn làm vậy có cái gì không đúng.

-Bắc tiên sinh.

Sói con từ trên tường viện nhô đầu ra.

Người mù thoát khỏi trầm tư, vẫy vẫy tay đối với sói con.

Trịnh Phàm từng đặt tên cho sói con, gọi hắn là Trịnh Man.

Sau khi nhập học, sói con từng một lần cảm thấy cái tên này không dễ nghe, bởi bạn học vẫn trêu hắn là mọi rợ.

Vô luận người Yến hay người Tấn, trên vấn đề kỳ thị chủng tộc này đều vô cùng ăn ý.

Trịnh Man không dám đi cầu Trịnh bá gia sửa tên, bởi tên của hắn vốn được Trịnh bá gia đặt, tuy rằng lúc trước Trịnh bá gia lấy tên này, cũng rất tùy ý.

Hắn tìm đến chỗ người mù, người mù sửa cho hắn cái tên, gọi là Trịnh Sử.

Có điều, một năm sau, sói con lại chủ động tìm người quản lý học xá, để sửa lại tên của hắn thành Trịnh Man.

Chuyện này, người mù cũng biết.

Coi như người trưởng thành, khi đối mặt với loại kỳ thị này cũng sẽ chịu sự dày vò, nhưng đứa nhỏ này lại dùng thời gian chưa đến một năm, không hề thấy “Man” mà hổ thẹn, ngược lại còn cho đây là vinh.

Một bởi trong quân đội của Trịnh Phàm, binh lính Man tộc càng ngày càng nhiều.

Thứ hai sự tích của Sa Thác Khuyết Thạch ảnh hưởng rất lớn đến hắn.

Sói con vượt qua đầu tường, đi tới trước mặt người mù, ra dáng hành lễ với người mù:

-Bắc tiên sinh, ta đã làm tốt chuyện ngài dặn dò.

Người mù gật gật đầu, nói:

-Làm tốt.

Kiếm Thánh đã rời khỏi nhà rất nhiều ngày.

-Lần này phạt Sở Quốc, ta có thể đi không?

-Có thể.

-Ha ha.

Trịnh Man cười rất vui vẻ.

-Nhưng không để ngươi ra tiền tuyến.

-Ta hiểu, coi như chỉ để ta hỗ trợ cho ngựa ăn, ta cũng nguyện ý!

-Ân.

-Đa tạ Bắc tiên sinh, đa tạ Bắc tiên sinh.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!