Trịnh Man lại trịnh trọng hành lễ, hắn rời khỏi sân, khi đến trèo tường khi về đi bằng cửa.
Vừa lúc này Nguyệt Hinh bưng hai chén hoành thánh đã đi tới, không khỏi nói:
-Gọi thằng nhóc kia lại, cùng ăn đi.
Người mù lắc đầu, nói:
-Ăn cơm với ta, hắn sẽ câu thúc, để khi khác đi.
Nguyệt Hinh cười nói:
-Cũng phải.
Buông chén, chia đữa chia thìa, lão phu thê hai người ngồi ở trong sân cùng nhau ăn bữa khuya.
Nguyệt Hinh nhỏ giọng nói:
-Người nhà vị kia đã báo quan, nói vị kia đã mất tích nhiều ngày rồi.
Người mù gật gật đầu.
-Hẳn tướng công ngươi an bài đi.
Người mù lại gật gật đầu.
-Tính kế hắn, nếu để lại dấu vết, không khỏi không quá đẹp.
Hiển nhiên Nguyệt Hinh đã biết thân phận của Kiếm Thánh.
Đương nhiên, chỉ cần không ngốc, tự nhiên sẽ đoán được nhà người ở sát vách phủ bá tước sao có thể là gia đình bình thường được?
Hơn nữa, ngày thường Nguyệt Hinh và Tứ Nương đều ở cùng làm việc, mỗi ngày đều phải ra ra vào vào phủ bá tước, tự nhiên cũng gặp qua Kiếm Thánh.
-Ta chỉ nhắc nhở hắn một chút, lúc này hắn nên làm cái gì.
Người mù không nhanh không chậm nói.
-Vẫn rất nguy hiểm, ta nghe nói, kiếm hắn từng giết Hoàng Đế Tư Đồ gia.
-Là gia chủ.
-Nhưng có khác gì Hoàng Đế.
-Giống như, đích xác không có gì khác nhau.
-Ta chỉ cảm thấy loại người này không dễ thao tác, tướng công, ta lo lắng cho ngươi, ngươi đừng chê ta lắm chuyện.
-Như thế nào lại vậy, ta biết, ta biết.
Uống ngụm canh, thấy bộ dáng vẫn lo lắng của thê tử, người mù cười cười, nói:
mua truyện dịch nhắn tin zalo 0.8.6.5.1.0.8.2.5.1
-Ta chỉ để sói con cổ động Lưu Đại Hổ báo danh ra tiền tuyến mà thôi.
-Cái hóa đơn kia, tướng công vẫn để ta đến nhờ Phong tỷ tỷ phê.
-Ân, ta cũng làm cái này, nhưng ta cũng không biết rằng, Kiếm Thánh tự nhiên sẽ ra khỏi thành giúp chúng ta giết thám tử Sở Quốc.
-Tướng công, đến ngài cũng không biết?
Người mù lắc đầu nói:
-Hắn là Kiếm Thánh, ta sao có thể thao tác được hắn, ta chỉ biết, hắn hẳn sẽ làm chút gì đó. Sắp đánh giặc rồi, để hắn ở nhà không làm gì không khỏi hơi tiếc một chút. Hắn đi phủ bá tước tìm Tứ Nương hoặc chờ chủ thượng về tìm chủ thượng nói một câu là được, nhưng lần này xuất chinh hắn tất nhiên không thể trốn thoát.
Người mù dừng một chút, tiếp tục nói:
-Hắn không phải người tốt, nhưng hắn là quân tử. Có điều, hắn so với tưởng tượng của ta càng cấp tiến hơn một chút, rốt cuộc là người luyện kiếm, tính tình thẳng, không, không thể dùng chữ “Thẳng”, hắn tự hiểu. Đẩy lên rồi hạ xuống, sau khi buông lại có thể tùy ý cầm lên, không đơn giản, ha ha.
-Tướng công lại nói mấy lời ta không hiểu rồi.
-Ghi tạc trong lòng, chậm rãi nghĩ là được.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa.
Một tiếng vang, hai tiếng vang, ba tiêng vang, trong có lại xen lẫn âm thanh hỏi dò:
-Bắc tiên sinh, Bắc tiên sinh?
-Đi vào.
Người mù ăn nốt phần mì còn lại.
Tiêu Nhất Ba đẩy cửa ra, đứng trước cửa, nói:
-Bắc tiên sinh, Bá gia sai ti chức đến truyền lời cho ngài, nói hài tử cần ở nhà đọc sách.
-Ta đã biết.
-Tiên sinh có lời này cần ti chức chuyển lời cho Bá gia không?
-Không cần, ta theo ngươi đến phủ bá tước.
-Vâng, tiên sinh.
Người mù đứng lên, nói với thê tử:
-Dọn hộ ta.
Ngày thường, Nguyệt Hinh nấu cơm, người mù rửa chén.
Người mù rửa chén, so với người bình thường rửa còn sạch sẽ hơn, bởi người mù có thói quen ở sạch.
Đương nhiên đây cũng là một sở thich trong thói quen sinh hoạt của người mù, nếu đã làm người, dù sao cũng phải sống cho ra sống.
Nguyệt Hinh cười gật đầu, đưa cho người mù một ngọn đèn.
Người mù cầm lấy, đi ra khỏi cửa.
Tiêu Nhất Ba nhận đèn lồng trong tay người mù, dẫn đường.
-Bắc tiên sinh, vị sát vách kia vừa trở về.
-Ân.
-Bắc tiên sinh, ngài cần thận, chỗ này có vũng nước.
-Ân.
...
Ùng ục... Ùng ục... Ùng ục... Ùng ục...
Lương Trình cầm một cái gáo lớn, múc máu tươi ra, đổ vào ống trúc cho nó chảy vào quan tài.
Kỳ thật có thể đổ trực tiếp vào quan tài.
Nguyên nhân muốn để ống trúc dài dẫn vào bởi trong hầm băng, máu loãng chảy qua một khoảng cách sẽ giảm nhiệt độ, để A Minh cảm nhận được sự lạnh lẽo.
Chờ sau khi múc hơn nửa thùng, Lương Trình đi đến bên cạnh quan tài, duỗi tay gõ gõ phía trên, hỏi:
-Còn dư lại nửa thùng, để đông lạnh cho người dùng?
Nắp quan tài chậm rãi bị đẩy ra, lộ ra mặt A Minh, hắn rõ ràng bị ngâm trong máu, nhưng chờ sau khi ngồi dậy, trên người lại không có chút máu nào.
-Huyết thực hôm nay không tồi.
-Ta đã cố ý chọn máu của một ít dã nhân biết công phu.
-Có tâm.
-Không cần khách khí.
-Chờ lần sau khi ngươi bị thương, ta cũng tốt với ngươi.
-Ngươi đây đang trù ta?
-Ngươi còn sợ người khác trù?
-Cũng phải.
Cánh tay của A Minh chóng bên cạnh quan tài, nói:
-Lại sắp đánh giặc.
-Thế nào, chán ghét?
A Minh lắc đầu.
-Chuyện thú vị như vậy, thế nào có thể chán ghét được?
-Vậy cảm xúc của ngươi không cao.
-Nằm lâu rồi, nằm đến hơi bị lười nhác, như tìm về cảm giác muốn ngủ đông.
-Bị thêm mấy mũi tên nữa thì tốt rồi.
-Ngươi có tin lần sau ngươi bị thương, ta sẽ giết một đống lợn cung cấp sát khí cho ngươi?
Lương Trình lắc đầu nói:
-Ta thì khác, rất ít khi bị thương, ngươi lại ở bên cạnh chủ thượng, chủ thượng lại... À thôi, tóm lại, ngươi rất dễ bị thương, cho nên lần sau ta có thể suy xét đặt ngươi trong xưởng giết heo.
-Ta nói giỡn.
-Ta cũng thế.
A Minh xoay người, từ trong quan tài móc ra một ly rượu vang đỏ, lại lấy một khối băng bên cạnh, cho vào.
Hắn nhẹ nhàng lắc lắc lung lay vài cái, uống một ngụm rượu.
Sau đó, hắn lại đưa cái ly cho Lương Trình.
Lương Trình tiếp nhận cái ly, uống một hơi cạn sạch.
-Ai, chúng ta nơi này, trừ bỏ người mù, không ai biết phẩm rượn, thật sự làm hư đồ vật?
-Tứ Nương?
-Nàng là trường hợp đặc biệt.
-Ngươi tiếp tục nghỉ ngơi đi, quân doanh còn có việc cần ta xử lý.
-Ngươi đi đi, ta chờ đến khi xuất phát phạt Sở Quốc mới đi ra.
-Ngươi nghỉ đi.
...
-Này to con, ngươi nói xem sư phụ của ta đi nơi nào? Ta đang lo lắng gần chết đây.
Dưới ánh trăng, Kiếm Tì ngồi ở trong tiểu viện, trong tay cầm một nắm hạt dưa cắn.
Phiền Lực gãi gãi đầu, nói:
-Không thấy.
-Ta thật sự lo lắng.
-Ừm.
-Ngươi nói xem, sư phụ hắn có phải chán ghét cuộc sống này nên không lời bỏ đi không?
-Sẽ không.
-Tại sao?
-Cảm giác thế.
Kiếm Tỳ lắc đầu nói:
-Ta không nên hỏi ngươi.
-Ừm.
-Có phải sư phụ chê ta bẩn, nên không muốn ta.
-Có khả năng.
“...” Kiếm Tì.
Kiếm Tì tức giận nói:
-Ngươi chẳng lẽ không biết khen ta một câu, ta rất thông minh rất có thiên phú sao, ta chính là trời sinh kiếm phôi, kiếm phôi ai!
-Được, kiếm phôi.
“...” Kiếm Tì.
Phiền Lực ngồi xổm xuống, bắt đầu dùng một khối đá lớn mài rìu.
-Ta nói, to con, tại sao ngươi vẫn chưa tìm vợ?
-Không nghĩ tới.
-Tại sao?
-Nữ nhân rất phiền toái.
-Cũng có nữ nhân không phiền toái, ngươi nhìn Phong tiên sinh, ngươi lại nhìn thê tử của Bắc tiên sinh, ta cảm thấy họ đều là hiền thê.
Phiền Lực nghe vậy, nhíu nhíu mày.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...