Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1157: NGƯỜI MÙ

- Ngươi thích loại nào, nói với ta, ta giúp ngươi đi tìm kiếm.

Kiếm Tỳ nhiệt tình nói.

Phiền Lực nói:

-Mông lớn, ngực lớn, khổ người lớn.

Kiếm Tỳ cúi đầu, tự nhìn nàng, nói:

-Có, trong chuồng heo có rất nhiều.

Phiền Lực toét miệng, cười.

-Không ngờ ngươi cũng nông cạn như vậy, nam nhân các ngươi không có kẻ nào tốt cả.

-Đúng vậy.

Phiền Lực gật đầu.

-Ta muốn ăn hồ lô.

-Được.

-Ta muốn ăn hồ lô của Hà Xuân Lai.

-Được.

Phiền Lực buông rìu xuống, bế Kiếm Tỳ lên, để nàng ngồi trên vai hắn.

Một lớn một nhỏ hai người, ra khỏi cửa.

Mười lăm phút sau, Trần Đạo Nhạc và Hà Xuân Lai đang ngồi trong màn đỏ uống rượu giải sầu, vừa mới kết thúc tiệc rượu, cũng vừa nói một ít chuyện sầu não, từng người chọn một tỷ tỷ vào phòng nghỉ ngơi.

Trước đây hai người bọn họ chưa bao giờ đến loại địa phương này tại Tuyết Hải Quan.

Nhưng từ lần trước theo Trịnh bá gia đến Yến Kinh một chuyến lại trở về, ý chí của hai người đều hơi sa sút.

Ở Yến Kinh, hai người bị người mù phái vào cung.

Ở cửa cung, hai người nhìn nhau, hai người đều có nhiệt huyết đối với việc phản Yến phục Tấn, nhưng mỗi tội hai người vẫn chưa làm được cái gì.

Bởi vẫn chưa làm gì được, cho nên mới khó chịu nhất.

Nhưng sau khi trở về, bọn họ vẫn phải sống, vẫn phải làm nhiệm vụ Bá gia giao cho.

Hôm nay đại quân chiến thắng trở về, bọn họ có thể nghỉ phép, cùng nhau uống rượu.

Bọn họ uống rất nhiều rượu, cũng hơi lựng khựng hồ đồ, có một ít việc cũng từ đó thuận nước đẩy thuyền.

Thân phận!

Địa vị!

Tiền đồ!

Phục quốc!

Phảng phất đều bị cô nương bên người vừa trẻ vừa nhiều kinh nghiệm từ từ làm gãy, để nó rơi đầy đất, bây giờ chỉ có rung động “Kẽo kẹt”.

Trần Đạo Nhạc ở trong phòng, đang cởi quần áo, lại bỗng nhiên nghe thấy sát vách truyền đến tiếng vang, ngay sau đó là tiếng thét chói tai của một nữ tử.

Hắn vội vàng đứng dậy xem xét tình huống, màn đỏ ở địa phương khác tự nhiên sẽ có rất nhiều trường hợp người đến nháo sự, nhưng ở Tuyết Hải Quan, tuyệt đối không có ai dám, bởi đây là sản nghiệp của phủ bá tước, toàn bộ bên trong thành này chỉ có một nhà đấy, không có chi nhánh khác.

Trần Đạo Nhạc đẩy cửa phòng ra, thấy Phiền Lực kéo tay Hà Xuân Lai đi.

Hà Xuân Lai mặt đỏ hồng, không phải bởi rượu.

Bởi mặc cho ai đang dưới tình huống đó, bỗng nhiên bị người phá đám, hơn nữa còn bắt ngươi đi làm kẹo hồ lô, đều rất thống khổ đi?

Trần Đạo Nhạc muốn cười, hắn bật cười.

Lúc trước che giấu thân phận, lại liên lụy ra nhân quả lớn thế này, ngươi nói xem lúc trước tại sao ngươi lại muốn ngụy trang thành người bán kẹo hồ lô?

Hơn nữa còn làm ngon như vậy!

Kiếm Tỳ ngồi trên vai Phiền Lực, tức giận nói:

-Xem đi, nam nhân quả nhiên không có thứ nào tốt.

...

Người mù vào phủ bá tước, thấy Trịnh bá gia ngồi trên bậc thang.

Sau khi đến gần, người mù ngồi xuống bên cạnh Trịnh bá gia.

-Thuốc lá.

Trịnh bá gia nói.

Người mù lấy ra, đưa cho Trịnh bá gia một cây.

Hai người cùng nhau châm thuốc.

-Chủ thượng, Kiếm Thánh ở bên trong?

Người mù hỏi.

-Ngươi cần phải hỏi?

Người mù nghiêm trang nói:

-Có một số người không tiện dò xét.

Trịnh bá gia nghi hoặc hỏi:

-Ngươi phải sợ hắn?

-Chủ thượng, Kiếm Thánh ở bên trong làm cái gì?

-Đang ngộ đạo.

Trịnh bá gia không mặt mũi nói, tên kia bị hắn chém gió vài câu, cả người bắt đầu ngộ đạo.

Người mù nhíu nhíu mày, sau đó, cười cười.

Trịnh bá gia lập tức nói:

-Ghen ghét?

Bởi Trịnh Phàm biết, người mù còn chưa thăng cấp, kỳ thật hắn từng ám chỉ người mù rất nhiều lần, nhưng người mù vẫn luôn bình đạm.

Bình đạm như vậy, còn có Ma Hoàn.

Còn Tiết Tam vẫn luôn muốn dùng sức, cả người hiện tại đang cách ngàn dặm.

Người mù gật gật đầu, nói:

-Phải.

Trịnh bá gia duỗi tay, tay kẹp điếu thuốc, chỉ chỉ phía sau, nói:

-Ta càng ngày càng cảm thấy bản thân chính là vai diễn quần chúng.

-Chủ thượng cũng có loại cảm giác này sao?

-Bộ dáng ngươi ra vẻ kinh ngạc thật sự không phù hợp với hình tượng của ngươi.

-Hình tượng thuộc hạ?

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Hình tượng ngươi không hoàn toàn không hiểu, nhưng vẫn ra dáng hoàn toàn nắm chắc.

-Chủ thượng hiểu lầm đối với thuộc hạ, thật lớn.

-Không nói giỡn với ngươi, ngươi nói xem, ngày thường ta cũng luyện võ, không tính luyện đến chết, nhưng chung quy vẫn không chậm trễ đi.

-Kỳ thật, chủ thượng tiến bộ đã rất nhanh rồi, chúng ta không vội, còn nữa chúng ta còn trẻ, chủ thượng ngài cũng trẻ. Nếu tính từ thời điểm chúng ta thức tỉnh đến nay đong đếm, chủ thượng và chúng ta kỳ thật chỉ mới có vài tuổi thôi.

Người mù dừng lại, vừa cười vừa nói tiếp:

-Một đám hài tử vài tuổi lại có thể thành lập Tuyết Hải Quan, dưới trướng tinh kỵ hơn hai vạn, chủ thượng ngài chẳng lẽ bất mãn mới vài tuổi đã là Lục phẩm cao thủ sao? Trên đời này lấy đâu ra thiên tài thứ hai giống như chủ thượng?

Trịnh bá gia nghe vậy, vỗ vỗ phía sau lưng người mù, cảm khái nói:

-Cho nên vẫn phải xem ai văn hóa cao hơn, ngươi xem góc độ ngươi vuốt mông ngựa, vẫn luôn mới lạ như vậy.

-Chủ thượng quá khen.

-Cho nên ta rất kỳ quái, tại sao lần này thăng cấp, ngươi không vội?

Trịnh bá gia tựa hỏi tự trả lời tiếp:

-Tam nhi quá xa, muốn thăng cấp cũng khó. Còn Ma Hoàn, ta biết tại sao nó không vội! Nhưng ngươi?

-Kỳ thật, thuộc hạ cũng có nguyên nhân, thuộc hạ cũng muốn mở rộng lòng đối với chủ thượng.

-Vậy mở rộng đi, vô luận bí mật gì, thậm chí đam mê gì, ta đều có thể hiểu, cũng đều có thể tiếp thu, rốt cuộc ngươi cũng không phải Ma Hoàn.

-Nhưng trong nội tâm của thuộc hạ, rỗng tuếch.

-Có ý gì?

-Chủ thượng, thuộc há có ý đấy.

-Nhưng ngươi làm việc nghiêm túc nhất, bốc đồng cũng lớn nhất, hơn nữa ngươi muốn tạo phản nhất.

Đây là sự công nhận.

Người mù cười nói:

-Chủ thượng, thuộc hạ cảm thấy, nghiêm túc công tác, theo đuổi tiến bộ, cố gắng đạt được kết quả phát triển cao nhất, cái này không phải bí mật gì, thậm chí còn không cần phải đặt lên mặt bàn. Thuộc hạ cho rằng đây là phẩm chất, sinh ra làm người, hẳn đều có.

Trịnh bá gia thở dài, nói:

-Cảm giác ngươi đang mắng ta.

-Thuộc hạ không dám.

-Vậy ngươi tiếp tục nói.

-Thuộc hạ không biết bản thân muốn cái gì, chỉ biết nghiêm túc làm chuyện trước mặt, ngay cả nửa năm ở Hổ Đầu thành kia, khi chủ thượng vẫn còn chưa thức tỉnh, thuộc hạ cũng làm ra một ít lợi nhuận đầu tiên, Tứ Nương mở tửu lâu cũng làm ra xô vàng đầu tiên. Sau đó, thuộc hạ ngồi trên tầng năm tửu lâu, phơi nắng, không cô đơn nữa.

Trịnh bá gia trêu nói:

-Không tính vụ bán nước phép sao?

-Chủ thượng còn nhớ rõ?

Người mù tỏ vẻ ngạc nhiên.

-Cũng không biết vị phu nhân giáo úy kia có tái giá không?

-Đinh Hoành từng đưa cho nàng một ít bạc, hẳn sống không tệ lắm đi.

Lần này đến phiên Trịnh Phàm kinh ngạc, nói:

-Cái này ngươi cũng biết.

-Biết.

-Được rồi, ngươi tiếp tục nói.

-Kỳ thật, thuộc hạ rất lười. Mà đúng bởi rất lười, cho nên không biết làm cái gì, cũng không biết muốn làm cái gì, cho nên mới bức thiết muốn đem chuyện trước mắt làm tốt nhất, làm đến hoàn hảo nhất.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!