Người mù dừng một chút, nói tiếp:
-Tỷ như chủ thượng ngài, dựa theo lộ tuyến này phát triển, cuối cùng nếu không thể ngồi trên Long ỷ một chút, thuộc hạ cảm thấy đây là một loại tiếc nuối. Cho nên, thuộc hạ rất tích cực, không muốn dừng lại, nếu dừng lại sẽ tự đặt câu hỏi, rốt cuộc ta nên làm cái gì? Thuộc hạ không thích loại cảm giác này, lúc này mới nghiêm túc làm việc, nghiêm túc sinh hoạt.
-Ta đã hiểu, ngươi đây đang mê mang.
-Phải.
-Không ngờ ngay cả ngươi cũng cảm thấy mê mang.
-Con người, đều sẽ mê mang.
-Phải.
Người mù lấy trong túi ra một quả quýt.
Hắn lột ra, sau đó lấy một múi đưa vào miệng Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm há mồm, tiếp, nhấm nuốt, khóe miệng còn rớt ra một ít nước quýt.
Người mù duỗi tay, chỉ chỉ khóe miệng, ý bảo Trịnh Phàm.
-Ghê tởm.
Trịnh Phàm nói.
-Nếu thuộc hạ chủ động duỗi tay giúp chủ thượng lau đi, mới thật sự là ghê tởm.
-Nha?
-Đó chính là sau khi ngươi giúp ta lau đi, ngươi thăng cấp, nếu bộ dáng này mà nói, có thể làm ta ghê tởm một năm, không, phải là mười năm.
-Chủ thượng nói làm ta tưởng thật.
-Đừng.
-Thuộc hạ nói giỡn, có điều xem ra chủ thượng đối với cái này rất phản cảm, cũng phải, lúc trước chủ thượng mặc kệ đối với nữ hậu cung hay nam hậu cung đều rất khinh thường.
Trịnh Phàm lắc đầu:
-Không, kiếp trước kỳ thật sau khi phòng làm việc giải tán, vì muốn kiếm thêm nhiều tiền, ta thường vẽ trộm thêm.
Người mù gật gật đầu, nói:
-Vì cuộc sống, có thể hiểu được.
Trịnh bá gia lấy trong túi ra hai quả cam vừa rồi thuận tiện lấy trong phòng ra, lột ra một cái.
Hắn ăn một quả, sau đó lại lấy một quả đưa đến miệng người mù.
Người mù không mở miệng.
Trịnh bá gia trừng mắt:
-Há mồm.
Người mù há miệng, tiếp nhận quả quýt, nhai nuốt.
-Ngọt không?
-Chủ thượng, thuộc ha...
-Ha ha.
Trịnh bá gia cười cười.
-Chủ thượng, hiện tại nên đến phiên thuộc hạ nói chuyện ghê tởm nhất là gì, đó chính là nếu thuộc hạ ăn xong quả quýt này chỉ để thăng cấp, thuộc hạ sẽ... Không!
Đột nhiên, trên thân người mù phóng xuất ra một đạo quang mang màu xám, bốn phía cũng xuất hiện gió cuốn, một cỗ tinh thần lực bắt đầu hình thành lốc vụ.
Lời còn chưa nói xong... Đã thăng cấp rồi!
Người mù duỗi tay, chụp cái trán, phát ra một tiếng thở dài:
-Ai...
...
Kỳ thật phương thức thăng cấp đã sớm được xác định rồi, rốt cuộc có Phiền Lực mở màn, lại có Lương Trình, Tứ Nương, A Minh kế tiếp thành công.
Trên vấn đề này, nhóm Ma Vương trên cơ bản đều chia sẻ tình báo chung, bởi không ai rõ ràng người đầu tiên thăng cấp sẽ là ai.
Hơn nữa, mọi người đều quay xung quanh chủ thượng, có thể nói mọi người là một đoàn đội.
Mặc dù độ tự do của đoàn đội này rất cao, mọi người đều chơi rất tận hứng, cũng không có xung đột lợi ích kiểu ngươi thăng cấp ta không cách nào thăng cấp, cho nên tất cả không có vấn đề mâu thuẫn nội bộ gì.
Mà điểm mấu chốt vòng thăng cấp này chính là... Mở rộng cửa lòng.
Đây là một loại thoát ly “Liếm” bình thường, nhưng kỳ thật cũng không khó.
Lúc trước người mù vẫn luôn do dự, đang suy tư, chính như lời hắn nói, trong nội tâm hắn thật sự trống không.
Nhưng, trống không thật ra cũng là một “Vật”.
Đây chính là cái gọi là, sắc tức là không, không tức là sắc.
Người mù là kẻ rất thông minh, người thông minh khi làm chuyện này thường thường sẽ chín phần chín trở lên sẽ rất thong dong có trình tự, nhưng đôi khi, cũng chui rúc vào trong sừng trâu.
Nhưng mà, thăng cấp vốn là một chuyện nên kích động nên vui sướng, rốt cuộc điều này mang ý nghĩa là bọn hắn sớm một bước khôi phục.
Chỉ là, phong cách này, cách thức này để người mù rất khó lấy ra loại cảm giác vui mừng kia.
-Chúc mừng chúc mừng.
Trịnh bá gia cười lớn, cười phát khóc.
Người mù cũng đỡ trán, cũng có nước mắt xuôi tay.
-Ta cảm thấy, cảm xúc vừa rồi hẳn không liên quan đến quả quýt kia.
Trịnh bá gia nói.
Người mù lắc đầu nói:
-Chủ thượng, việc này không cần giải thích.
Người mù ngẩng đầu.
-Làm phiền ngươi ở lại nơi này hộ pháp giúp Kiếm Thánh, ta còn chút việc.
Đây là lý do rời đi không thể thích hợp hơn.
Người mù gật gật đầu, đợi sau khi Trịnh bá gia rời đi, hắn thay thế Trịnh bá gia trở thành người hộ pháp cho Kiếm Thánh.
May mắn nhất chính là, lần này hắn thăng cấp sau, nếu hắn là người đầu tiên thăng cấp, như vậy hắn nhất định bị nhóm Ma Vương kia lôi ra hỏi đi hỏi lại, phải giải thích rất nhiều.
Đây sẽ là một loại dày vò khủng bố.
...
Trịnh bá gia thật sự có việc, lần này Tứ Nương cơ bản bận rộn trong phòng làm việc, khi hắn chiến thắng trở về, Tứ Nương vẫn còn nói chuyện Kiếm Thánh “Mất tích”, sau đó lại lập tức đi sửa sang lại sổ sách.
Đại chiến phạt Sở sắp đến, Tuyết Hải Quan ít nhất phải mang ra một vạn năm ngàn binh mã, đồng thời phải có dân phu đối ứng.
Trước mắt càng có nhiều nô bộ dã nhân gia nhập, đồng thời phải tính thêm các loại thuế ruộng và quân nhu, đủ loại vấn đề trên đời, nói chung chỉ có Tứ Nương mới có thể tính toán và chải chuốt việc này được.
Cho nên, Trịnh bá gia cũng ngượng ngùng dò hỏi Tứ Nương:
Không phải nói, sau khi ta trở về từ Yến Kinh nói bắt đầu tạo em bé sao, khi nào bắt đầu?
Không đi quấy rầy Tứ Nương, công chúa chỗ đó, mỗi ngày nàng đều ngủ rất sớm, chỉ cần điều kiện cho phép nàng sẽ vẫn duy trì thói quen sinh hoạt của quý tộc Đại Sở bên kia.
Cho nên Trịnh bá gia không đến chỗ nàng.
Cuối cùng, Trịnh bá gia quyết định đi vào một tiểu viện lịch sự tao nhã.
Nàng không đi ngủ sớm, cũng không có khả năng ngủ sớm.
Hai tì nữ gác đêm thấy Trịnh bá gia tới đây, lập tức hành lễ:
-Tham kiến Bá gia.
-Tham kiến Bá gia.
-Được rồi, các ngươi xuống đi.
Trịnh bá gia trực tiếp đẩy ra cửa phòng, thấy một bóng hình xinh đẹp ngồi bên trong.
Trước khi đi vào giấc ngủ, Liễu Như Khanh mặc một bộ áo dài tím mỏng, đem dáng người của nàng lột tả vô cùng nhuần nhuyễn.
Loại quần áo này chỉ có thể mặc trong phòng ngủ, không có khả năng mặc đi ra ngoài.
Tuy mọi người thường nói, “Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”, nhưng cũng có một loại người có thể dựa vào bản thân, tác động ngược lại quần áo.
Liễu Như Khanh chính là loại nữ nhân này, dung mạo của nàng, khí chất của nàng, phong tình của nàng, tất cả tất cả đều tồn tại một cách hài hòa trên người của nàng.
Nếu trong cung, nàng tuyệt đối là loại nữ nhân có thể Quân Vương không cần thượng triều.
Thậm chí cái loại u buồn thuộc về quả phụ này trên người nàng, cũng có thể làm người ta say mê, gãi đúng chỗ ngứa.
Không phải oán, cũng không phải hận, càng không phải ai.
Chính như Trịnh bá gia suy nghĩ, người khác có lẽ vội có lẽ ngủ sớm, nhưng Liễu Như Khanh, sẽ không.
Tại Phạm gia, Liễu Như Khanh đã ở góa nhiều năm rồi, ban ngày nàng nhìn người nhà Phạm gia, phải khéo léo ứng đối, buổi tối trước khi vào giấc ngủ, nàng còn cần một ít thời gian thương tiếc bản thân cô đơn lạnh lẽo.
Sau khi đi vào phủ bá tước, còn phải thêm thời gian nhớ quê hương.
Hôm nay bởi nhìn được một màn không nên nhìn, kỳ thật lại mất thêm một chút thời gian nữa.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...