Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1160: ĐẠI NHO

...

“Rầm!” “Rầm!” “Rầm!”

Một thùng lại một thùng nước giếng từ đỉnh đầu dội xuống.

Kiếm Tỳ trong tay cầm hai xiên kẹo hồ lô đi qua nơi này, thấy người đứng bên miệng giếng, hơi hơi nghi hoặc, ngay sau đó, sau khi nhận rõ ràng đó là ai, nàng không khỏi ngoài ý muốn hỏi:

-Bá gia? Ngài đây luyện công vào buổi tối?

Trịnh bá gia không để ý tới Kiếm Tì, mà lại nhấc thêm một thùng nước giếng khác, đổ lên đầu.

Hô...

-Bá gia, ngài cũng quá chăm chỉ đi.

Kiếm Tỳ đã chủ động đi tới.

Trịnh Phàm ném thùng gỗ trong tay sang một bên, nói với nàng.

-Lấy khăn và quần áo cho ta.

-Được, Bá gia.

Kiếm Tì bước nhanh chạy đi, tới lấy khăn lông và một bộ quần áo.

Đơn giản lau chùi người, thay quần áo, Trịnh bá gia duỗi tay lấy một chuỗi kẹo hồ lô trong tay Kiếm Tỳ, cắn một miếng, nói:

-Con nít con nôi, buổi tối ăn ít đồ ngọt thôi, kẻo sâu răng.

Nói xong, Trịnh bá gia tiếp tục đi về phía trước.

Trong phòng, Tứ Nương còn đang lật xem sổ sách, thỉnh thoảng hơi nhíu mày.

Đợi sau khi Trịnh bá gia tiến vào, Tứ Nương ngẩng đầu, nhìn hắn, lộ ra nụ cười.

-Vất vả, Tứ Nương.

Trịnh bá gia đến bên cạnh bàn, trong tay cầm kẹo hồ lô đưa đến miệng Tứ Nương.

Tứ Nương khẽ mở môi đỏ, cắn một ngụm.

Trịnh bá gia mở miệng nói:

-Ngọt không?

Tứ Nương gật gật đầu, nói:

-Ngọt.

Sau đó, Tứ Nương một bên nhai nuốt một bên tiếp tục đọc sách.

-Đừng quá mệt mỏi, chú ý nghỉ ngơi.

Trịnh bá gia nói.

Tứ Nương gật gật đầu, tiếp tục nhìn sổ sách, nói.

-Ân, chờ nô gia làm xong chuyện.

Trịnh bá gia kéo một cái ghế sang bên cạnh, ngồi xuống, nói:

-Ngươi nói xem, cuộc đối thoại vừa rồi có giống ta là chó con mà lão phú bà bao dưỡng hay không?

-Chủ thượng muốn đổi một hình thức, tình cảnh mới sao?

-Ha ha.

-Như Khanh muội muội hầu hạ tốt chứ?

Lông mày Trịnh bá gia hơi nhíu lại.

Tứ Nương cười nói:

-Không phải nô gia cố tình nhìn chằm chằm, là các tiểu nha hoàn trong phủ đệ hơn phân nửa được thu nạp từ Hổ Đầu thành tới đây, các nàng thấy buổi tối chủ thượng đến phòng Như Khanh muội muội, lập tức đến chô nô gia mách lẻo.

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Kỳ thật, chúng ta vẫn chưa làm cái gì?

-Không làm gì?

Tứ Nương hơi ngoài ý muốn, buông bút trong tay, nhìn Trịnh Phàm.

Lúc này, Tứ Nương mới phát hiện trên tóc Trịnh Phàm hơi ướt dầm dề.

Nàng tâm tư nhanh nhạy lập tức có thể hiểu được ý của Trịnh Phàm, nói:

-Chủ thượng, nô gia không ngại vấn đề này.

-Nhưng ta để ý.

Trịnh bá gia rất nghiêm túc nói:

-Kỳ thật ta cảm thấy hai người chúng ta trên đời này, sống trên thế giới này có thể sống chắp vá khá tốt. Nếu ngươi muốn hài tử, được thôi, nếu ngươi không muốn có hài tử, vậy ta cũng chiều.

-Nô gia...

-Tóm lại, trước khi ngươi mang thai, ta sẽ không chạm vào các nàng, thời điểm ngươi mang thai, ta cũng có thể không chạm vào.

-Nhưng nô gia thật sự không ngại, chủ thượng hoàn toàn không cần phải làm thế, nô gia không phải loại hiền thê kia, cũng không phải đang nói đểu.

Trịnh bá gia nói:

-Ta cũng không phải.

Tứ Nương nói:

-Nếu làm vậy, chẳng phải Như Khanh muội muội sẽ thương tâm?

-Ta đã nói với nàng, nàng cũng có thể hiểu.

Tứ Nương lắc đầu nói:

-Nhưng nô gia, còn rất nhiều chuyện phải làm.

-Ngươi có việc của ngươi, đêm nay ta ở với ngươi, giúp ngươi mài mực.

-Chủ thượng.

-Ân, đừng khách khí.

-Nhưng nô gia... Dùng bút chì.

“...” Trịnh bá gia.

...

Tia nắng ban mai hiện ra.

Cửa phòng được đẩy ra từ bên trong.

Kiếm Thánh từ phòng trong đi ra.

Người mù thuận thế đứng dậy, cười hỏi:

-Ngài cảm thấy thế nào?

Kiếm Thánh cười nói:

-Cảm giác hiện tại muốn tìm Điền Vô Kính đánh một trận.

-Ngài tất thắng.

-Cũng làm phiền ngươi, ở chỗ này hộ pháp lâu như vậy.

-Hẳn vậy.

-Trịnh Phàm đâu? Ta phải cảm ơn hắn, từ lúc bắt đầu ở Thịnh Nhạc thành đến giờ, cảnh giới kiếm đạo của ta đã tịnh tiến rất nhiều.

-Chủ thượng để lại lời, nói đều là người một nhà, không cần khách khí.

Kiếm Thánh gật gật đầu, hắn vốn không phải người cổ hủ gì, nhìn nhìn sắc trời, Kiếm Thánh mở miệng nói:

-Bỗng nhiên muốn ăn một chút gì đó.

Người mù lập tức nói:

-Được rồi, ta bảo người đi mua một ít đậu phộng rang và một bình rượu vàng, ba chén rượu?

-Ba cái?

-Rượu này nên uống với Cẩu Mạc Ly, hương vị mới đong đầy được.

Kiếm Thánh cười.

...

Ngoài Phụng Tân thành.

Một chiếc xe ngựa chậm rãi đi tới.

Một đội kỵ binh, phân thành hai bên, tiến hành hộ tống.

Phía trước xuất hiện một tòa đình, trước mặt có ba cái sườn chắn, để một mặt thông gió.

Trong đình có một nam tử mặc mãng bào trắng.

Kỵ binh bên ngoài xe ngựa lập tức tản ra, xe ngựa dừng lại trước đình.

Màn xe bị xốc lên, một ông lão đầu bạc dưới người hầu nâng đỡ từ trên ngựa đi xuống.

Lão già kia mặc trường bào màu đen, thân hình thoạt nhìn thon gầy, ánh mắt thâm sâu.

Văn thánh Càn Quốc Diêu Tử Chiêm từng giễu qua, hắn nói bản thân hắn cả đời đều làm chuyện hoang đường, vừa hoang đường làm thơ, vừa làm người hoang đường.

Cái này không phải khiêm tốn, mà bởi hắn xác thật phóng đãng không kềm chế được ham muốn tự do.

Trong thi văn hắn tự do, trên triều đình hắn tự do, đối với gia tộc, hắn càng tự do.

Để xứng với câu chuyện hoang đường của hắn. Diêu Tử Chiêm còn cố ý điểm qua ba người khác.

Giang Nam Đại Càn có một vị đại nho, tiếng tăm đồn xa, nhưng cả đời lại cự tuyệt làm quan, sau khi trúng cử nhập gia, báo ân dưỡng dục của gia đình, không đi Thượng Kinh tham dự kỳ thi mùa xuân, mà một ngày nào đó, hắn bắt đầu vào dân gian, làm tư thục, không thu quà nhập học, dạy con cháu nhà nghèo không có tiền đi học.

Khi ngưởi này trẻ tuổi, sáng tác ra không ít tác phẩm xuất sắc, nhưng sau khi hành tẩu vào dân gian, hắn toàn bộ đều lấy Tam tự kinh và một ít thơ vỡ lòng làm chủ.

Tại Tây Sơn quận Đại Càn, từng có một người đọc sách trúng tuyển kỳ thi mùa xuân, trên kỳ thi càng được quan gia đích thân chọn là Thám Hoa.

Người kia chưa từng viết tiếp cuộc đời Thám Hoa phong lưu, mà nửa năm sau, hắn lại từ quan về quê.

Năm đó nhân dân Tây Sơn quận hạn hán, cho nên dân cư vô cùng vất vả, sau khi hắn từ quan về quê, hắn mang theo tộc nhân và hương dân, đến mở khai lạch nước, một lần làm hết hai mươi năm, trải qua dãi nắng dầm mưa, nam nhân đã từng làm Thám Hoa, hiện giờ thoạt nhìn không khác gì lão nông.

Đọc sách thánh hiền, làm chuyện của thánh hiền, lấy xã tắc lấy nhân dân làm trọng, cho nên đây là chuyện đúng đắn cả đời của hắn.

Vị thứ ba, không phải người Càn, mà là một người Sở.

Người này xuất thân từ Trần thị Đại Sở, Trần thị cũng là nhị đẳng quý tộc Sở Quốc, nhưng hắn không phải con vợ cả Trần thị, thậm chí không phải con vợ lẽ, mà là con tư sinh.

Hắn theo họ mẹ, họ Mạnh, tên Thọ.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!