Sau khi Mạnh Thọ thành niên, nhập văn sử các Đại Sở, làm nhiệm vụ tu chỉnh “Sở sử”, tính từ thời điểm sơ đại Sở hầu nhập Sở Quốc.
Sau khi tu soạn xong Sở sử, hắn khi ba mươi tuổi nhập Tấn, được Văn Nhân gia mời, tu soạn “Tấn sử”, sau bảy năm mới thành công.
Văn Nhân gia hứa gả thiên kim tiểu thư trong nhà cho vị viết “Tấn sử” này, để vị này viết ngon viết ngọt cho nhà bọn họ.
Nhưng vị Mạnh Thọ này vẫn cố chấp như cũ, ở bên trong “Tấn sử” kiên trì lưu lại một bút, từ sau khi Đức Tông Hoàng Đế băng hà, Đế tộc hư danh, Tam gia phân Tấn.
Trực tiếp điểm danh, quyền lực Tấn Hoàng nhất mạch sau thời Đức Tông Hoàng Đế bắt đầu bị Tư Đồ gia, Văn Nhân gia, Hách Liên gia, ba nhà phong thần này phân thực.
Văn Nhân gia bởi một câu này giam giữ hắn trong ba năm, trong lúc đó vừa đe dọa vừa dụ dỗ, đều không thể bức hắn sửa một câu này.
Sau đó, lão ga chủ Văn Nhân gia chết, vị tân gia chủ kính trọng khí khái của Mạnh Thọ, để hắn rời đi.
Từ đây, thế nhân đều nói, Mạnh Thọ, sử bút như đao!
Tu soạn “Tấn sử” mất bảy năm, hơn nữa bị cầm tù ba năm, khi rời khỏi Tấn địa, Mạnh Thọ đã bốn mươi tuổi, sau đó có văn nhân bởi vậy làm thơ, Mạnh Thọ rời Tấn địa vẫn là thiếu niên lang.
Mạnh Thọ không về Sở, mà được quan gia Càn Quốc mời vào Càn Quốc, đến Hàn Lâm viện Thượng Kinh, trong thời gian ba năm tu soạn “Càn sử”.
Khúc dạo đầu của “Càn sử” nói Thái Tổ Hoàng Đế dùng mưu dựng thiên hạ.
Một phần nữa nói Càn Quốc khai quốc dựa vào việc khi dễ đoạt lấy cô nhi quả phụ người ta để lập nghiệp.
Quan gia Càn Quốc không quản hắn, cũng không làm khó hắn, để hắn rời khỏi Càn Quốc.
Mạnh Thọ đến 44 tuổi, hắn nhập Yến Quốc, tu soạn “Yến sử”, một lần này tu soạn đến tận bây giờ.
Lần thứ nhất bởi quý tộc Đại Sở tôn sùng sách cổ, sách cổ đông đảo, luôn được bảo tồn hoàn hảo.
Lần thứ hai, Tấn Quốc có Văn Nhân gia thích phong nhã văn hoa, cũng có tàng thư phong phú.
Càn Quốc càng không cần phải nói, có hẳn một tòa Hàn Lâm viện, có thể nói văn hoa hội tụ, mỗi tội lịch sử Càn Quốc vốn ngắn.
Mà Yến Quốc tuy khai quốc hơn tám trăm năm, bọn họ cơ hồ vẫn luôn đánh giặc, Hoàng Đế thường thường đánh trận mà tử nạn, những phương diện còn lại tự nhiên có rất ít người kỹ càng tỉ mỉ nghiên cứu, hơn nữa bản thân người Yến vốn không coi trọng phương diện văn giáo này.
Cũng bởi vậy, tu soạn “Yến sử” không có nhiều tư liệu lịch sử tham khảo và sách cổ khảo chứng, rất nhiều thời điểm chỉ có thể tự tay làm, sớm một chút năm còn phải đi đến các nhà đại môn phiệt Yến Quốc hỏi thăm.
Hơn nữa, con người đã lớn tuổi, tinh lực không còn được như xưa, tu sử tự nhiên cũng chậm.
Có điều, Mạnh Thọ một người chu du các nước, tu tứ đại quốc sử, có thể nói đệ nhất thiên hạ.
Diêu Tử Chiêm từng bình rằng: Sử bút như đao, phi bút như đao, phi sử như đao, tâm tính người chấp bút còn cứng hơn đao.
Cho nên Diêu Tử Chiêm gọi người này là người cả đời đứng đắn.
Trước mắt, Mạnh Thọ đừng ngoài đình, nhìn người đứng trong nội đình.
Điền Vô Kính đi ra đình, cúi người nhất bái:
-Lão sư.
Mạnh Thọ nhập Yến, từng cầu thư với Điền thị, Điền thị chấp nhận nhưng có một điều kiện duy nhất, đó chính là nhận Điền Vô Kính làm đồ đệ.
Cho nên, Mạnh Thọ chính là đạo sư văn giáo của Điền Vô Kính.
Thầy trò gặp mặt, không chút nào xa lạ.
Mạnh Thọ sờ sờ bụng, nói:
-Vi sư đói bụng, có gì ăn không?
-Đương nhiên có.
-Tốt.
Mạnh Thọ được Điền Vô Kính nâng vào đình.
Trên bàn nhỏ trong đình, rượu và thức ăn đã được chuẩn bị tốt.
Mạnh Thọ cầm chiếc đũa, bắt đầu ăn uống.
Điền Vô Kính cũng cầm lấy chiếc đũa, cùng lão sư dùng đồ ăn.
Một lúc sau, Mạnh Thọ buông xuống chiếc đũa, Điền Vô Kính cũng buông xuống chiếc đũa.
-Ngươi tiếp tục ăn, vi sư lớn tuổi, lượng cơm ăn không đủ, thường thường đói nhanh, nhưng chỉ cần ăn hai miếng, ngươi còn trẻ, cần ăn nhiều một chút.
-Lão sư, Vô Kính đã dùng qua trước.
-Nha, được rồi.
-Lão sư, đội ngũ Đại Sở phái người tới tiếp ngươi, qua một lát nữa sẽ đến.
-Vậy thì tốt, hai thầy trò chúng ta có thể nói chuyện thêm một lát.
Điền Vô Kính nói:
-Lão sư hà tất vào lúc này nhập Sở?
Mạnh Thọ nói:
-Yến sử đã tu soạn xong, nào không có đạo lý không về nhà? Cũng may Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, đều thu tất cả tàng thư của môn phiệt vào cung, nếu không bộ Yến sử này chỉ sợ vi sư dùng hết phần đời còn lại vẫn chưa soạn xong, ha ha ha ha. Đám môn phiệt kia, mấy năm trước vi sư đến tận nhà cầu nhờ, kết quả bọn họ đuổi vi sư như ăn mày, kết cục bây giờ... Nên, nên, nên!
Điền Vô Kính cũng cười.
Thật lâu trước kia, Mạnh Thọ từng nói với hắn, hắn tu sách sử hơn nửa đời người rồi, càng không thể rõ ràng thị phi đúng sai, chỉ biết mỗi một trang sách sử đều là huyết ảnh ánh đao đẫm máu, lục đục với nhau, bè lũ xu nịnh.
Ngay cả những người quang minh chính đại được xưng tụng công đức vô hạn, thường thường phía sau cũng cất dấu việc mờ ám.
Đọc sử, có thể biết hưng thế.
Nhưng tu sử, càng tu càng dễ dàng đem mùi vị trên người bản thân biến mất, bởi khi ngươi tu sử, ngươi không thể có cái nhìn riêng của bản thân, không thể có sở thích bản thân, cũng không thể có lập trường riêng, dần dà khả năng chính ngươi cũng không còn nữa.
-Đúng rồi, đồ nhi, ngươi cũng biết vi sư và ngươi đang làm gì?
Nói đến chỗ đắc ý, đôi tay Mạnh Thọ bắt đầu bắt lấy cạnh bàn nhỏ, thân hình hơi đứng lên nhiêng về phía trước.
Hắn nhìn Điền Vô Kính như lão ngoan đồng khoe khoang bản lĩnh, nói:
-Vi sư đã biển soạn sử ký cho ngươi, giống vị Trấn Bắc Hầu kia, hắn cũng được biên soạn sử ký. Vi sư xem ra, đồ nhi ta và vị Trấn Bắc Hầu kia giống nhau, đều có tư cách được biên soạn sử ký chuyên dụng như Đế Vương!
Điền Vô Kính chỉ cười cười như cũ.
-Vi sư biết ngươi không để bụng, nhưng vi sư muốn làm điều gì đó cho ngươi. Đồ nhi, người trong thiên hạ không biết ngươi, nhưng vi sư biết ngươi, vi sư biết ngươi không dễ! Sinh làm người khi hạ xuống sử sách đều chỉ dùng vài lời ít ỏi, có thể nào nói hết lên cuộc đời của một con người.
Điền Vô Kính vẫn không nói như cũ.
-Lại đi về phía đông nam sẽ đến Trấn Nam quan đi?
-Phải.
-Nếu Trấn Nam quan bị phá, Đại Sở cũng lâm nguy đi?
Điền Vô Kính lắc đầu, nói:
-Chỉ có thể nói, nếu không có Trấn Nam quan, cục diện giữa Yến và Sở sẽ hoàn toàn bất đồng.
-Thân là quan sử, vi sư hi vọng lần này ngươi có thể phá Trấn Nam quan, thẳng chiếm Sở đô, diệt Sở Quốc, đi thêm công Càn, bình diệt Càn Quốc. Cả đời ta làm quan sử, đi tu sử tứ quốc, thoạt nhìn phong cảnh kỳ thật không thú vị.
Mạnh Thọ dừng một chút, nói tiếp:
-Từ Đại Hạ hủy diệt đến bây giờ, thiên hạ cách đây tám năm trước nhất thống, không thể tu bộ sử nhất thống. Đánh đi, đánh ra một cái Đại Hạ nữa, để tứ quốc thống nhất, để sử gia đời sau không cần vất vả và lao khổ như vi sư.
-Đồ nhi... Sẽ tận lực.
-Nhưng... Thân là người Sở, tuy nửa đời người du hành bên ngoài, nhưng vẫn như cũ không quên được Đại Sở hoa mỹ, giặt giũ bên cạnh Điều giang, thưởng tuyết trên tường thành Sở đô...
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...