Mạnh Thọ nói đến đây, có vẻ hơi bùi ngùi, nói:
-Đại Sở thật tốt, Đại Sở thật tốt, nếu không còn nữa, cũng không tránh khỏi quá đáng tiếc, nói câu thật lòng. Vi sư đúng thật luyến tiếc.
Điền Vô Kính nói:
-Lão sư dù sao cũng là người Sở.
-Đúng vậy, ta dù sao cũng là người Sở, cho nên sau khi soạn xong “Yến sử”, vi sư hướng Bệ Hạ xin từ chức về nước, cũng may vi sư chỉ là một ông lão, không thay được một binh một tốt nào. Nếu không, coi như vi sư có thể qua cửa của Yến Hoàng, chờ đến chỗ đồ nhi ngươi đây, chỉ sợ trở thành lệ cũ dưới Ngọc Bàn thành, vi sư bị chém giết tại đây.
Điền Vô Kính không nói chuyện, sắc mặt bình tĩnh.
-Cũng may, vi sư không còn dùng được, cũng đỡ phải viết thêm một bút trên người đồ nhi ngươi.
Mạnh Thọ dừng lại, nhìn Điền Vô Kính, nói tiếp:
-Kỳ thật, vi sư muốn về Sở đô còn một nguyên nhân khác. Nằm cả đời trên tư liệu sách sử, không thể chính mắt nhìn thấy lịch sử, lần này vi sư chuẩn bị đừng trên đầu tường thành Sở đô, chờ khi đồ nhi trông thấy, chớ nên làm vi sư thất vọng.
-Phải, đồ nhi nhớ lời lão sư dạy bảo.
-Ân.
Mạnh Thọ duỗi tay, để một tên người hầu mang giấy bút tới.
-Hành một chỗ, nhớ một chỗ, viết một chỗ, Bệ Hạ còn sống, Trấn Bắc Vương còn sống, ngươi cũng còn sống, khi đèn cạn dầu tắt, ngươi vẫn phải chết. Nhưng vi sư nghĩ, nếu có thể viết thêm một chút, ký lục nhiều thêm một chút, để người đời sau khi đọc đến đoạn này của ngươi, sẽ càng hiểu ngươi hơn.
Mạnh Thọ nhìn Điền Vô Kính hơi nhíu mày, vội nói:
-Đừng nóng vội, vi sư biết đồ nhi ngươi không thèm để cái này, nhưng vi sư ta để ý. Không phải vì đồ nhi ngươi, hay vì bản thân vi sư ta. Cũng may trước đại thế chi tranh này, vi sư còn có cái mặt mũi được nói chuyện với ngươi. Phải biết, đợi ngàn năm sau khi đọc lại những thứ này, dù thế nào lịch sử cũng không thể thiếu một phần của ngươi.
Mạnh Thọ bình tĩnh nói:
-Nếu hậu nhận đọc sử đến đoạn này. Không quan tâm nghiến răng nghiến lợi chửi ầm lên đối với ngươi, hay chửi ngươi tâm như rắn rết, hoặc có một vài người đọc hiểu cho ngươi, cộng minh cho ngươi. Tóm lại, bọn họ tất nhiên đều sẽ trách tội lão phu ta tại sao không viết thêm nhiều điểm về ngươi, vì sao không thể viết thêm vài nét mực khắc họa con người ngươi, để hậu nhân có thể chiêm nghiệm lại quá khứ?
Tĩnh Nam Vương gật gật đầu.
-Trấn Bắc Vương, vi sư không thân, hắn cũng không dễ phản ứng tích cực đối với hủ nho như ta. Còn Yến Hoàng, vi sư sợ hỏi quá nhiều lại không thể rời được Yến Quốc, ha ha ha, lúc trước ở Văn Nhân gia Tấn địa, vi sư không sợ, nói rõ lý do tại sao ba nhà phân Tấn. Ở Thượng Kinh Càn Quốc, vi sư cũng không sợ.
Mạnh Thọ nói đến đây, giọng hơi chậm lại:
-Nhưng khi vi sư già rồi, đến phút cuối cùng lại trở nên tiếc mệnh. Nào tới, tới tới tới đi. Trong tư liệu lịch sử, thích nhất chính là thêm sắc màu, khi đọc sử của người khác viết thêm sắc màu, vi sư thường thường khịt mũi coi thường, nhưng đối với đồ đệ ta, vi sư nguyện ý tăng màu cho ngươi!
Cái gọi là tăng màu, chính là dùng thủ pháp nghệ thuật tiến hành nhuộm màu cho nhân vật lịch sử, để hình ảnh nhân vật lịch sử càng dễ đi vào lòng người hơn.
Nếu Trịnh bá gia ở đây, lập tức có thể nghe hiểu, dù sao đời trước hắn chính là nhân vật thời hiện đại.
-Vi sư chỗ này dự bị cho ngươi ba đoạn. Đoạn đầu tiên, khi ngươi còn nhỏ, vi sư và ngươi hỏi đáp: Vi sư hỏi ngươi, chí nên thế nào? Ngươi đáp rằng: Nam nhi có chí thẳng trời cao, hoành đao ngang dọc, nắm thiên hạ!
Điền Vô Kính lắc đầu, đây là bịa đặt, bởi khi hắn bái sư nhận Mạnh Thọ làm thầy, hắn đã không phải hài đồng, tâm trí cũng đã thành thục, như thế nào lại nói chuyện như vậy.
Sư phụ hắn thân là sử gia, lại làm trò trước mặt đệ tử, bịa đặt chuyện xưa thời thơ ấu của hắn.
Mạnh Thọ tiếp tục nói:
-Đoạn thứ hai, chính là “Ngựa đạp môn phiệt thiên hạ này, bắt đầu từ Điền gia!”
Nói tới đây, Mạnh Thọ vỗ dùi, nói tiếp:
-Đồ nhi, ngươi cũng biết, bởi những lời này sau ngàn năm nữa, phàm có người đọc sử đều không thể không biết câu này của ngươi.
Tục nhân nghĩ ngươi tuyệt tình, ngươi lãnh khốc, ngươi không quan tâm máu mủ tình thân.
Nhưng tất nhiên cũng có người, nhìn ra ngươi không dễ, ngươi phải trả giá, ngươi chấp nhận hi sinh lớn lao!
Điền Vô Kính vẫn bình tĩnh như cũ.
Mạnh Thọ chỉ chỉ bốn phía, nói:
-Tới tới tới, kế tiếp vi sư tính toán lại tăng màu thêm một cái nữa, chờ lát nữa đại tướng quân Đại Sở Niên Nghiêu tự đến tiếp ta về Sở Quốc, Niên Nghiêu sẽ hỏi đồ nhi ngươi một câu...
Điền Vô Kính nói:
-Niên Nghiêu không dám đến.
Không phải sẽ không tới, mà không dám tới.
Bởi có tiền lệ của Trịnh bá gia lúc trước của Tuyết Hải Quan, làm cho sau này, cái gì hai nước giao chiến không chém sứ giả và hỏi đáp trước khi chiến tranh, đều biến thành chuyện không ai dám làm, chủ tướng đều sợ bị chém đầu trước trận.
Ngược lại bản thân Điền Vô Kính chính là Tam phẩm đỉnh cấp Võ giả.
Niên Nghiêu tuyệt đối không dám đến.
Mạnh Thọ đột nhiên đập cái bàn một cái, cả giận nói:
-Không, Niên Nghiêu tới, hắn đứng ở nơi đó!
Mạnh Thọ chỉ người hầu đứng bên cạnh, nói.
“...” người hầu.
-Hắn, chính là Niên Nghiêu, ngươi nói, có phải hay không?
Người hầu chỉ chỉ mặt mình, lại nhìn chủ nhân và Điền Vô Kính, cuối cùng gật đầu nói:
-Phải, nô tài là Niên Nghiêu, đại tướng quân Đại Sở Niên Nghiêu.
-Ân, đồ nhi, Niên Nghiêu này không phải đã tới rồi sao?
Điền Vô Kính lắc đầu.
-Đồ nhi, sách sử thiên thu, thật thật giả giả, giả giả thật thật, dựa vào cái gì người ta có thể tăng màu, ta không tăng màu được, ta tăng màu cho đồ nhi ta, không được sao? Tới đi, Niên Nghiêu, ngươi hỏi đi!
Người hầu:
-Được, ta hỏi.
-Ngươi hỏi, Tĩnh Nam Vương, ngươi thật sự cảm thấy Thiết kỵ Đại Yến ngươi, thiên hạ vô song sao?
Người hầu:
-Tĩnh Nam Vương, ngươi thật sự cảm thấy Thiết kỵ Đại Yến ngươi, thiên hạ vô song sao?
-Đồ nhi, tới đi, Niên Nghiêu đại tướng quân đang hỏi ngươi, mau trả lời, mau trả lời.
Điền Vô Kính cuối cùng gật gật đầu.
Hắn từng tu luyện huyền thuật, cho nên có thể nhìn ra hôm nay lão sư thoạt nhìn phấn khởi, nhưng kỳ thật đã đến mức “Dầu hết đèn tắt”, tính nhập được Sở Quốc, thời gian còn lại cũng không nhiều.
Cho nên, vào lúc này hắn nguyện ý phối hợp với vị lão sư này.
Điền Vô Kính nhìn người hầu kia, ánh mắt hơi ngưng.
Đầu gối người hầu kia hơi run, trực tiếp quỳ gối trên mặt đất, hắn thật đúng là không chịu nổi khí thế khủng bố của Tĩnh Nam Vương!
Điền Vô Kính mở miệng nói:
-Bổn Vương xem ra, Thiết kỵ thế gian chia làm hai loại. Một loại là Thiết kỵ Đại Yến ta, còn một loại là kỵ binh khác.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...