Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1163: TĂNG MÀU CHO BÌNH DÃ BÁ?!

Mạnh Thọ đề bút, nhớ kỹ đoạn hội thoại này, ngay sau đó giao cho người hầu bên người.

Lúc này, bên ngoài có một tên lính đến báo, nói đội ngũ người Sở đón Mạnh Thọ đã tới rồi.

Tu soạn sách sử tứ quốc, danh vọng và địa vị của Mạnh Thọ đã không thể nghi ngờ gì là “Bảo” của quốc gia, Yến Quốc vẫn luôn bị ngoại giới cho rằng không nặng về văn giáo, kỳ thật cũng hi vọng giữ hắn lại.

Nhưng bốn chữ “Lá rụng về cội” này, xác thật quá nặng, nặng đến mức khiến hắn phải rời khỏi, Yến Hoàng đều không thể mạnh mẽ giữ lại.

-Lão sư.

-Lại ngồi một lát, để cho bọn họ chờ một chút, cũng cho bọn họ cơ hội nhìn ra Yến quân ngươi thế nào?

Điền Vô Kính gật gật đầu.

Đương nhiên đây chỉ là một câu vui đùa.

Nguyên nhân chân chính vẫn bởi bản thân Mạnh Thọ rõ ràng hắn không còn nhiều thời gian, lần này rời đi có lẽ chính là lần cuối hai thầy trò gặp mặt trên đời.

-Đồ nhi, vi sư tu soạn sách sử cả đời, ngươi cũng biết ta lĩnh hội sâu nhất là điểm nào không?

-Xin lão sư giải thích nghi hoặc.

-Sử để viết lại cho người quá khứ, nhưng lại để người đương thời sử dụng!

Mạnh Thọ bắt đầu giải thích:

-Khi vi sư biên soạn “Sở sử”, bởi năm đó phần lớn đại quý tộc thời đó vẫn còn đến bây giờ, thường thường sẽ có người tới cửa, chỉ cần một câu nói ngọt, một câu khen công, hoặc một câu giấu lỗi.

-Khi vi sư biên soạn “Tấn sử”, bất hạnh ở Văn Nhân gia, mỗi khi đề cập Văn Nhân gia, thường thường bị chịu cản tay, thế nhân đều biết vi sư lưu lại lý do “Tam gia phân Tấn” đã bị Văn Nhân gia cầm tù ba năm.

Mạnh Thọ nói đến đây, trong giọng toát ra sự sảng khoái:

-Nhưng, trong bất hạnh cũng có cái may, người ở Văn Nhân gia nên khi đề cập đến Tư Đồ gia, Hách Liên gia bao gồm cả Tấn Hoàng, vi sự lại có thể luận sử thoải mái, không che lấp, thống khoái!

-Khi vi sư tu “Càn sử”, tuy Thái Tổ Hoàng Đế chiếm được thiên hạ, nhưng từ lần Thái Tông Hoàng Đế bắc phạt thảm bại, Chân Tông Hoàng Đế ham mê thần quyền, Nhân Tông Hoàng Đế thoạt nhìn trạch tâm nhân hậu kỳ thật tầm thường vô vi, những việc này khi được viết trên sách, không thể không chịu chế ước.

-Khi vi sư biên soạn “Yến sử”, mấy năm trước cũng bởi môn phiệt không chịu hợp tác, nhưng đợi sau khi Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, ta mới cảm thấy Yến Hoàng hùng tâm, khí phách rộng rãi, trong lòng vui sướng khôn nguôi. Hiện tại nghĩ lại, nếu một lần nữa tu một bộ “Tấn sử”, sẽ cực kỳ thông thuận.

Điền Vô Kính gật gật đầu.

-Ngược lại bây giờ xem sách sử, các quốc gia biên soạn “Hạ sử”, nửa trước Đại Hạ đều nói Thiên tử anh minh thần võ, rồi sau nữa hết nửa thời đại, Đại Hạ xuất hiện hôn quân, nịnh thần, để dân chúng lầm than.

Khi ta tra cứu nguyên nhân, thứ nhất nhân chuyện Thái Tổ Hoàng Đế Yến, Tấn, Sở tam quốc được Thiên tử Đại Hạ phong thần, cho nên trước tiên cần nói những lời hoa lệ.

Mà lúc sau, tam hầu kiến quốc, đăng cơ làm Đế, vì muốn bản thân chính thống, cho nên cần bôi đen mù mịt cho phần sau của Đại Hạ, để tam hầu kiến quốc càng hợp thiên mệnh hơn.

Hơn tám trăm năm trước, Đại Hạ sụp đổ, Yến Tấn Sở tự nhiên không có cục diện hôm nay, nhưng vẫn như cũ đối mặt người Sở, dã nhân và người Tang, nhưng việc Đế đô Đại hạ sinh loạn, tại sao không thấy Tam quốc giúp vua?

Sử sách viết về phần này đều không hề rõ ràng.

-Đồ nhi, vi sư nói nhiều như vậy, ngươi hiểu rõ không?

Điền Vô Kính gật gật đầu, lại lắc đầu.

Gật đầu, là bởi hắn biết, lắc đầu, là bởi hắn không để bụng.

Mạnh Thọ bỗng nhiên giận dữ, nói:

-Bổn ý của vi sư chính vì muốn nhắc nhở ngươi, cái gì thiên thu vạn đại, cái gì anh minh thần võ, không có hậu nhân giúp ngươi tô son trát phấn giúp ngươi cổ xuý, cho dù ngươi có công nghịch thiên, vẫn như cũ bị người ta bóp méo đến quần áo tả tơi!

Cái gì để tiếng xấu muôn đời, cái gì hoa mắt ù tai vô năng, nếu hậu nhân ngươi vẫn chiếm cứ địa vị cao trên đời này, cái “Sử bút như đao” nói đến chính là quan sử kia, quan sử có thể không sợ chết, nhưng người trong nhà quan sử, sẽ sợ chết, quan sử có thể thanh bần, nhưng người trong nhà quan sử, cũng cần ăn cơm!

Từ khi Đại Hạ sụp đổ, nguyên bản quan sử thừa kế triều đại Đại Hạ ở các quốc gia đều sửa chức quan lại, ai dám nói hai lời trước mặt quân vương? Tất cả đều phải theo ý nhiệm của Quân Chủ mà thôi.

Đồ nhi biết nỗi khổ trong lòng ngươi, vi sư cũng biết ngươi đã sớm không để ý danh tiếng đời sau.

-Nhưng, ngươi có thể không thèm để ý, vậy còn bọn họ?

Mạnh Thọ chỉ những binh sĩ phụ trách cảnh giới ngoài lương đình kia.

-Sách sử rất mỏng, lại cần tái lục thiên thu, tuyệt đại bộ phận bọn họ đều chú định không tên không họ trong sử sách, cho nên danh tiếng đời sau của bọn họ kỳ thật đều ký thác trên người ngươi. Đồ nhi, ngươi không ngẫm lại vì bản thân, đó là chuyện của ngươi. Nhưng ngươi có thể không nghĩ cho họ sao?

Ánh mắt Điền Vô Kính rất bình tĩnh, khóe miệng lộ ra một vệt ý cười.

-Lời này của vi sư không phải muốn Điền Vô Kính ngươi đi tạo phản, thế nhân đều kinh ngạc vì sao nam bắc nhị hầu Đại Yến không phản, nhưng vi sư rõ ràng, các ngươi đã sớm lên thuyền, không có khả năng phản!

Mạnh Thọ dừng một chút, nói tiếp:

-Bản ý của vi sư chính là để ngươi lưu lại một người sau ngươi. Điền Vô Kính ngươi cả đời này có ưu có khuyết, sau ngàn năm nữa cho dù bị người khác nói gì đi chăng nữa, ngươi vẫn có thể tiêu sái. Nhưng những binh sĩ theo ngươi nam chinh bắc chiến này, bọn họ dù sao cũng cần một phần đảm bảo đi chứ? Bảo đảm tốt nhất chính là trong sách sử, để đời sau không dám nói gì về bọn hắn!

-Lão sư, đồ nhi đã biết rồi.

Điền Vô Kính nói.

Mạnh Thọ gật gù nói:

-Đừng trách vi sư lải nhải, lần này về Sở Quốc, vi sử lại trở về thành người Sở, ngươi là người Yến, không nói cái gì ngươi ta thầy trò hai người ân đoạn nghĩa tuyệt, nhưng trước khi vi sư tắt thở, vẫn hi vọng có thể nhìn thấy ngươi lần nữa.

-Vậy đồ nhi sẽ tận lực, không để lão sư thất vọng.

-Ha ha, đúng rồi, trong “Yến sử” này, ta không chỉ lập sử ký cho ngươi và Lý Lương Đình, ta cũng làm một ít liệt truyện về vị Bình Dã Bá kia, nhưng liệt truyện gì thì liệt truyện đều không ổn thỏa lắm.

Điền Vô Kính không nói chuyện, ánh mắt chỉ phóng xa.

-Vi sư ta tu sử cả đời, sách sử loang lổ, nhưng tóm lại chỉ có vài kiểu như vậy, giống lão nông cày ruộng, kỳ thật đọc nhiều chỉ có bốn chữ... Lặp đi lặp lại! Bình Dã Bá người này, xưa nay được ngươi coi trọng, nhưng vi sư thấy người này hành sự kỳ thật không được tính là người tốt.

-Phải.

-Nhưng từ xưa đến nay, ngươi có thể lưu danh sử sách, nào tìm được mấy người thật sự là người tốt? Ngược lại những người thật sự xấu, lại càng khiến nhân tâm sinh ra hảo cảm.

Điền Vô Kính nói:

-Tuyết Hải Quan cách nơi này không xa, nếu lão sư muốn viết một chút gì đó tăng màu cho Trịnh Phàm kia, đồ nhi có thể phái một đội kỵ binh, hộ tống lão sư đến đó.

Mạnh Thọ nghe vậy, hơi do dự.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!