Có thể nhìn ra được, hắn động tâm.
-Hô...
Thở nhẹ một hơi, Mạnh Thọ mở miệng nói:
-Thôi thôi, vi sư không đi Tuyết Hải Quan, thứ nhất bộ xương già này đã không còn được tốt nữa, mạnh mẽ chống từ Yến Kinh đến đây đã không dễ rồi. Thứ hai, biên soạn sử giống như làm người đều cần tuân thủ một đạo lý, không thể quá tham, người ta tham lam không biết thế nào là đủ, người biên soạn sử nổi lòng tham sẽ phát hiện ra quá nhiều chuyện tình, kỳ thật đã chết không cách nào đối chứng.
Mạnh Thọ nói đến đây, hơi lắc lắc đầu nói tiếp:
-Một người ta cho dù có thể viết sử cho tứ quốc, cho thể ghi lại lịch sử tám trăm năm từ Đại Hạ đến nay, nhưng lại không thể biên soạn một ngày phía sau nữa? Nếu chung quy không cách nào viên mãn, cần gì phải không lý do đi lăn lộn? Tốt nhất nên trở lại.
Điền Vô Kính gật gù.
Mạnh Thọ cười nói:
-Hơn nửa đời ta đều phiêu bạc bên ngoài, cái khác không tránh được không nói, trả thù có thể làm mất đi một ít danh khí, lần này sau khi trở về, Trần thị đại khái sẽ khóc lóc cầu xin ta nhận tổ quy tông. Đồ nhi, ngươi nói xem, ta có nên nhận hay không? Nếu nhận mà nói, có thể tiến vào phần mộ của tổ tiên, để mộ của mẹ ta cũng có thể được di dời vào phần mộ tổ tiên của Trần thị.
Điền Vô Kính đáp:
-Đồ nhi cảm thấy, cái này lão sư nên tự mình suy tính, nhưng...
-Nhưng cái gì?
-Lão sư cả đời tu sử, dưới con mắt của hậu nhân, giống như người sau kể chuyện về quá khứ, nếu lão sư đã sống trong sử rồi, hà tất phải để ý chuyện tục vụ này?
-Cũng phải, nhưng vi sư không muốn nhận tổ quy tông, thật sự cũng không phải bởi cái này, vi sư chỉ cảm thấy cái tên Trần Thọ này, không dễ nghe.
Điền Vô Kính cười nói:
-Nếu lão sư cảm thấy không dễ nghe, vậy đại khái không dễ nghe đi.
-Ngươi ngươi, được rồi, gọi người đến đón ta đi.
-Vâng, lão sư.
Đội ngũ người Sở đến, bọn họ không mặc giáp trụ, nhưng nhìn ra được đây là đám hộ vệ xuất thân từ binh sĩ, đồng thời còn có một chiếc xe ngựa rất tinh xảo chờ ngoài kia.
Mạnh Thọ lên xe ngựa, lại không vội vã đi vào, mà một tay bắt lấy vách xe ngựa, nhìn về phía Điền Vô Kính, cười nói:
-Diêu Tử Chiêm từng nói, vi sư biên soạn sử sách vì thiên thu hậu thế, kỳ thật vi sư vẫn luôn không dám tán đồng. Bởi sách sử có huy hoàng hay không đều phải do người đời sau nhận thức được, hơn nữa không phải ai cũng thích đọc sách sử.
Mạnh Thọ tiếp tục cười nói:
- So với sách sử, người Càn kia vẫn thích loại thơ từ phong hoa tuyết nguyệt, dật sự phong lưu kia. Vi sư biên soạn sử sách kỳ thật cho bản thân xem, đồng thời là cho đời sau, người đồng đạo có thể xem. Khi thế nhân không hiểu ta, đời sau có người hiểu ta, nếu đời sau người không hiểu ta, tất có người sau nữa hiểu ta. Vô Kính, nhớ lấy lời ta dặn!
Điền Vô Kính hành lễ:
-Tạ lão sư.
Mạnh Thọ ngồi lên xe ngựa để người Sở hộ tống rời đi.
Điền Vô Kính đứng tại chỗ, đứng yên thật lâu.
Đêm đó, Phụng Tân thành bắt đầu thả kỵ binh ra.
Mây đen của chiến tranh đã hoàn toàn bao phủ đến:
-Tĩnh Nam Vương có lệnh, binh mã các bộ, dân phu các lộ, đội vận chuyển lương thảo, đều cần thiết có mặt tại ngày ấn định trước. người đến muộn... Trảm!
...
Quách Đông, năm nay mười sáu, hắn là người Cổ huyện.
Cổ huyện nằm phía đông Yến Quốc, tiếp giáp Mã Đề sơn, khi Tấn Quốc vẫn còn, vị trí địa lý của nó tương đương với Hổ Đầu thành Bắc Phong quận.
Ba năm trước đây, Tấn quân tấn công Yến Quốc, binh mã Hách Liên gia một đường từng tấn công huyện thành Cổ huyện hai tháng trời, nam đinh Cổ huyện đã chết hơn phân nửa, chống đỡ đến một ngày Tĩnh Nam Hầu và Trấn Bắc Hầu suất quân nhập Nam Môn quan đánh vỡ Tấn quân kia.
Cổ huyện, có thể bảo tồn.
Thời gian ba năm trôi qua rất nhanh.
Ba năm trước đây, Quách Đông còn nhỏ, khi Tấn quân công thành, hắn và mẫu thân ở nhà, phụ thân mang theo hai ca ca đi tường thành.
Đại ca chết trận, nhị ca tàn tật.
Chiến hậu, phụ thân hắn được Huyện thái gia đề bạt làm Bách phu trưởng sơn doanh Cổ huyện.
Sơn doanh chỉ chính là dân binh, không được cho vào danh sách biên chế của triều đình, nhưng có thể đến nha môn huyện đến lĩnh một phần lương thảo.
Quách Đông chỉ nhớ rõ đêm đó, phụ thân uống không ít rượu, cùng mẫu thân nằm trong phòng, mẫu thân khóc thật sự thương tâm.
Sau đó, phụ thân từ trong phòng đi ra, trên mặt hắn còn có vết cào của mẫu thân lưu lại.
Phụ thân Quách Đại Dũng hỏi Quách Đông:
-Lấy đao đi? Theo cha đi giết Sở nô!
Quách Đông trả lời:
-Không đi.
Sau đó, phụ thân không dám đánh trả mẫu thân, lại hung hắng dã Quách Đông một trận.
Ngày hôm sau, Quách Đông mặt mũi bầm dập bị phụ thân dẫn đi, đi huyện nha Cổ huyện.
Trong sân huyện nha có vài trăm nam đinh đã đứng nơi đó, bên ngoài huyện nha không thiếu người, nhưng lấy nữ nhân và lão nhân làm chủ.
Huyện thái gia mặc quan bào, trong tay cầm một quyển chói lọi.
Quách Đông cho rằng, đó chính là thánh chỉ.
Đại bộ phận người nơi này đều có ý nghĩ giống Quách Đông.
Sau này khi tòng quân gặp được không ít quân lệnh, Quách Đông mới biết được, Bệ Hạ sao có thể sẽ đơn độc hạ đạt Thánh chỉ cho một cái huyện nho nhỏ này được, cái kia, cùng lắm là công văn của Hộ bộ hoặc Binh hộ gửi xuống.
Huyện thái gia nhanh chóng đọc “Thánh chỉ” kia một lần.
Mở đầu hơn phân nửa, kỳ thật mọi người đều không nghe hiểu, nhưng nội dung chủ yếu phía sau, lại nghe hiểu.
Bệ Hạ, khai chiến với Sở nô!
Trong huyện nha, mọi người lập tức hoan hô lên.
Quách Đông nhìn mọi người, nhìn phụ thân cực kỳ hưng phấn kia, hắn hơi mê mang, lần trước nhìn thấy mọi người cao hứng như vậy đã là thời điểm cách đây ba năm trước, khi người thủ thành thấy thân ảnh hắc giáp kỵ binh xuất hiện nơi xa.
Hắn không biết tại sao mọi người lại cao hứng đến vậy, đánh giặc, giết người, cao hứng như vậy sao?
Quách Đông không thích đánh giặc, bởi mỗi ngày nhìn nhị ca hắn bị tàn tật, hắn rất sợ hãi vài món binh khí trong nhà kia.
Quách Đông thấy chúng chẳng khác gì nhìn thấy phần mộ đang di chuyển.
Lần trước, chuyện phát sinh trong kinh thành, đã truyền tới đây.
Người Sở phái thích khách, muốn ám sát Bệ Hạ, Tam hoàng tử xả thân cứu Bệ Hạ, Bệ Hạ may mắn không có việc gì.
Quách Đông nhớ rõ ngày đó, phụ thân thực tức giận, khi ở nhà ăn cơm, phụ thân hắn mắng suốt một canh giờ, mắng Sở nô không biết tốt xấu, không biết sống chết!
Nhưng, Quách Đông biết, phụ thân hắn kỳ thật đời này còn chưa có đi qua Sở Quốc.
Quách Đông đối với chuyện này cũng không cảm thấy tức giận, bởi hắn nghe người khác nói, ba năm trước đây ở trên tường thành, chính đại ca hắn vì cứu phụ thân nên mới chết dưới đao của người Tấn.
Hiện tại hắn đã quen với cuộc sống không còn đại ca, cho nên Quách Đông cảm thấy, Bệ Hạ hẳn sẽ quen với cuộc sống mất Tam hoàng tử chứ.
Riêng ý tưởng này, Quách Đông chưa bao giờ nói qua với người khác, cho dù chính phụ thân hắn, hắn không dám, bởi hắn rõ ràng, ý nghĩ của hắn đã hơi phản nghịch rồi.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...