Phụ thân Quách Đông được xem là một vị quan trong dân phu doanh, ít nhất là người nói chuyện, dưới sự an bài của hắn, Hứa An và Quách Đông được an bài trong một đội ngũ.
Hứa An biết đối phương không phải cảm kích hắn, mà vẫn bởi Hứa An đã cứu con Quách Đại Dũng, cho nên Quách Đại Dũng vẫn muốn Hứa An tiếp tục đi cứu.
Nhưng ở cạnh Quách Đông, trên phương diện đồ ăn tự nhiên so với Tấn quân doanh bên kia tốt hơn không ít, cho nên Hứa An cảm thấy rất thỏa mãn.
Đội ngũ tiếp tục đi về phía trước, dân phu và phụ binh Tấn Quốc và Yến Quốc từ các nơi đều cùng nhau hội tụ tại Dĩnh Đô, sau đó lại từ Dĩnh Đô xuất phát qua Vọng Giang.
Sau khi sang sông, một lần nữa sẽ tản ra, từng vị giáo úy và quan quân đều đi nơi đã được phân công từ trước.
Nhánh dân phu doanh của Hứa An và Quách Đông nơi này đại khái có tầm sáu ngàn người, lộ tuyến của bọn họ tiến lên về phía chính đông.
Bất đồng với đội ngũ khác chính là, khi bọn họ tiến lên, thật sự chỉ tiến lên, không cần áp giải lương thảo hay quân giới gì, mọi người gần như chỉ đi bộ, kỳ thật rất nhẹ nhàng.
Quách Đông hỏi Hứa An, đây lý do tại sao?
Hứa An hỏi lại hắn, ngươi không phải thích lười biếng nhất sao?
Không có đồ để người vận chuyển, không phải gồng gánh đồ nặng, không bị xử phạt gì, không phải tốt sao?
Quách Đông nghiêm trang nói: Ta lo lắng đến lúc đó chúng ta ăn cái gì!
Nhưng dân phu cùng với phụ binh bọn họ đều không dùng đến quân giới, trừ phi tiền tuyến chết quá nhiều người, có chỗ hổng mới cần thiết đi điền phụ binh vào.
Nhưng trên phương diện quân lương, bọn họ tất nhiên không được ăn ngon nhưng quân sĩ chính quy, nhưng ít ra vẫn có cái ăn!
Như vậy hai tay trống trơn đi qua, lát nữa lấy gì mà ăn?
Hứa An trả lời nói, hắn ở Dĩnh Đô làm lực phu giúp đội ngũ thương nhân và đội ngũ vận chuyển dỡ hàng hóa, không chỉ một lần nghe người ta nói, người Tuyết Hải Quan bên kia sống rất tốt.
Quách Đông nghe vậy, kinh hỉ hỏi đám người bọn họ có phải được đi Tuyết Hải Quan? Theo hắn biết, Bình Dã Bá chính là chủ nhân của Tuyết Hải Quan, mà Bình Dã Bá gia chính là niềm kiêu ngạo của người Yến bọn họ!
Cuối cùng, đội ngũ tự nhiên không có khả năng đi Tuyết Hải Quan, mà dừng lại sườn đông bắc Trấn Nam quan.
Mọi người được phân công nhiệm vụ, bắt đầu đi bốn phía thu thập củi, dựng trại đóng quân.
Đây không phải nơi để bọn họ ngủ, mà đây sẽ biến thành quân doanh.
Trong thời gian chiến tranh, tinh lực của binh sĩ có liên hệ mật thiết với giấc ngủ, cho nên mọi việc vụn vặt trên cơ bản đều cần phụ binh và dân phu đi làm, việc quân chính quy phải làm chính là nghỉ ngơi dưỡng sức chuẩn bị lên chiến trường giết địch.
Hôm sau, có một kỵ binh từ phía bắc đến nơi này, thay thế quyền chỉ huy xây dựng doanh trại nơi này, bắt đầu yêu cầu nhóm dân phu và phụ binh dựa theo yêu cầu xây dựng quân trại theo ý họ.
Yêu cầu rất cao, điều này mang ý nghĩa Quách Đông và Hứa An bọn họ, phải trả giá vất vả gấp đôi hơn dự đoán.
Nhưng chờ đến buổi trưa ngày hôm sau, đội ngũ chờ lương thực từ mặt bắc tiến đến đây, sau khi bắc nổi nấu cơm, nhiệt tình trong lòng tất cả mọi người đều được bốc cháy lên, bởi bọn họ nhìn thấy thịt!
Lượng thực ăn tăng lên, kích phát tinh thần làm việc hăng say của mọi người.
Quách Đông ỷ vào quan hệ với phụ thân Quách Đại Dũng, mỗi bữa có thể ăn thêm một chén thịt, Hứa An cũng được ăn ké thêm.
Ba ngày sau, quân trại đã được dựng lên.
Đám người Quách Đông và Hứa An một lần nữa bị triệu tập, lại tiếp về phía nam hơn hai mươi dặm, bắt đầu tu sửa tòa quân trại thứ hai.
Khi tu sửa tòa quân trại thứ hai được một nửa, từ mặt bắc lại có một đội ngũ dân phu nữa tới.
Nói thế nào đây, đội ngũ dân phu đến từ phía bắc kia, tinh khí thần của bọn họ so với bên này cao hơn rất nhiều, khi bọn họ làm việc còn cùng nhau ca hát, may còn biết trước bọn họ là dân phu, nếu không biết còn tưởng bọn họ là quân sĩ.
Bởi cường độ làm việc và công việc của dân phu và phụ binh thường rất buồn tẻ, muốn sĩ khí tăng vọt cũng rất khó, nhưng bọn hắn lại làm được.
Bởi có đội ngũ dân phu từ mặt bắc tới đây, cho nên toà quân trại thứ hai được tu sửa rất nhanh.
Sau đó, đội ngũ bắt đầu tiến về phía nam tầm hai mươi dặm nữa, bắt đầu xây dựng tòa quân trại thứ ba.
Quách Đông tất nhiên không hiểu tại sao suốt ngày bắt bọn hắn xây tòa quân trại như vậy, để hắn vẫn luôn tức giận, bất mãn.
Hắn không dám phát tiết đối với những người khác, chỉ dám phát tiết đối với Hứa An.
Hứa An an ủi hắn, nể mặt trên phần thức ăn, nhịn một chút.
Ít nhất Hứa An thỏa mãn, bởi khi hắn làm việc ở Dĩnh Đô, chất lượng thức ăn kém nơi đây rất nhiều.
Trong một ngày tu sửa tòa doanh trại thứ ba kia.
Mặt bắc có tám trăm kỵ binh đến, dưới sự an bài của bọn họ, dân phu đến từ Tấn địa và Yến địa đều được yêu cầu đi phụ cận tắm rửa, hơn nữa cho mỗi người một khối xà phòng thơm, để bọn họ dùng.
Quách Đông nhìn đến xà phòng thơm, đôi mắt đều thẳng, phải biết rằng thứ này ở Cổ huyện chính là vật quý giá dùng làm của hồi môn của tầng lớp giàu có, ở đây tự nhiên lấy ra cho bọn hắn dùng?
Mọi người tắm rồi, trên người đều mang theo mùi thơm, rất nhiều người đời này chưa bao giờ cảm giác sau khi tắm lại thơm tho như vậy.
Thậm chí không ít người sau khi tắm còn mời người khác đến sờ sờ, cảm giác làn da thơm thơm sau khi dùng bánh xà phòng.
Ngay sau đó, quân sĩ đến từ mặt bắc đến, nhắc lại quân kỷ.
Những cái này kỳ thật Hứa An và Quách Đông đều nghe rất nhiều trên đường đến đây, nhưng ở chỗ này lại bổ sung thêm hai điều.
Một là không cho phép uống nước lã, nước cần phải đun sôi mới uống.
Hai là, cần phải đàm bảo doanh trại sạch sẽ và chính bản thân bọn hắn phải sạch sẽ.
Sau khi nhắc lại những lời này, nhóm dân phu được mời vào lều trại kiểm tra, người đi vào nhất định phải cởi hết quần áo.
Sau khi Hứa An được kiểm tra, hắn nhận được một tấm mộc bài.
Quách Đông ra sau, vẻ mặt như đưa đám, trong tay hắn cũng có một tấm thẻ bài.
Quách Đại Dũng cố ý đi vào nơi này, sau khi nhìn thấy tấm thẻ bài trong tay nhi tử, rất cao hứng cười ha ha.
Hóa ra đây là Tuyết Hải Quan lựa chọn binh sĩ, tố chất thân thể phải đủ tiêu chuẩn mới được trúng cử.
Quách Đại Dũng bởi tuổi lớn, trên người còn có vết thương cũ, cho nên không thể trúng tuyển, nhưng khi nhi tử hắn được trúng cửa, hắn là một nam nhân ái quốc, tự nhiên rất cao hứng.
Chờ Quách Đại Dũng đi rồi, Hứa An duỗi tay chọc chọc Quách Đông, hỏi:
-Thế nào mặt lại như đưa đám vậy?
-Cởi hết quần áo làm kiểm tra còn chưa tính, bên trong tự nhiên có tên quân sĩ sờ sờ chỗ ấy của ta hai lần, ta thật dị ứng!
Hứa An bật cười.
Dân phu đã được phát thẻ bài, bọn họ không cần phải làm dân phu nữa, bọn họ được phân chia áo giáp da và binh khí, một lần nữa tạo đội hình.
Từ đây trong doanh trại xuất hiện lịch mới.
Lúc trước tình huống dân phu và phụ binh tuy hai mà một lộn xộn không thấy đâu, phụ binh bắt đầu tiến hành mỗi ngày thao luyện, dân phu tiếp tục phụ trách làm việc.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...