Lại qua ba ngày, đột nhiên, doanh trại truyền đến tiếng kèn.
Ngay sau đó, từ mặt bắc xuất hiện một mảng lớn bóng đen.
Đây là kỵ binh, thật nhiền thật nhiều kỵ binh.
Đại môn doanh trại bị mở ra.
Một đội lại một đội kỵ binh mang phương trận cực kỳ chỉnh tề bắt đầu tiến vào doanh trại.
Quách Đông và Hứa An dọc theo đường đi kỳ thật đều gặp qua rất nhiều nhánh binh mã, ngay cả nhất đẳng Thiết kỵ tinh nhuệ như Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân, bọn họ kỳ thật đã từng gặp qua.
Nhưng tuyệt đối không gây chấn động cho người ta như đội ngũ kỵ binh này!
Cái loại trật tự rành mạch này, cái loại trầm mặc này, cái loại áp lực và cảm giác túc sát này, đánh sâu mãnh liệt vào thị giác và tâm linh người ta.
Rốt cuộc, Quách Đông và Hứa An thấy trong đội ngũ, có một nam tử mặc kim giáp cưỡi Tỳ Hưu chậm rãi tiến vào đại môn doanh trại.
Trong lúc nhất thời, tất cả dân phu đều quỳ sát xuống dưới, hô to:
-Bình Dã Bá gia vạn thắng!
-Bình Dã Bá gia vạn thắng!
-Bình Dã Bá gia vạn thắng!
Tiếng kêu này để đám người Quách Đông và Hứa An đều không tự chủ quỳ xuống theo, bắt đầu hô to.
Quách Đông không thích đánh giặc, sợ chết, nhưng hắn thật sự sùng bái Bình Dã Bá, đôi mắt thật sự nóng bỏng nhìn thân ảnh kia.
Trịnh bá gia cưỡi trên lưng Tỳ Hưu đã quen với hình ảnh vạn chúng chú mục và hoan hô không ngớt này, nhưng tỉnh cảnh này vẫn để hắn cảm nhận được không ít cảm xúc.
Hắn quay đầu nhìn về phía người mù và Lương Trình đang cưỡi ngựa song song cạnh hắn, nói:
-Còn nhớ rõ không, hơn ba năm trước đây, khi đứng bên ngoài Nam Vọng thành, ta mang theo binh mã Thúy Liễu bảo cũng giống như vậy nhìn Tĩnh Nam Hầu cưỡi Tỳ Hưu đi qua mặt ta.
Người mù mở miệng nói:
-Lúc ấy trong lòng chủ thượng hẳn nghĩ muốn ngày nào đó được như vậy sao?
Trịnh bá gia lắc đầu nói:
-Không, ngay lúc đó suy nghĩ của ta là, đội ngũ thế nào lại dài như vậy, sao vẫn mãi chưa đi xong, để mọi người đứng chờ lâu như vậy!
...
Hôm nay Quách Đông thật sự hưng phấn, hưng phấn đến mức buổi tối vẫn còn trằn trọc.
Hứa An ngủ bên cạnh hắn đương nhiên rõ ràng tại sao hắn lại như vậy, đây không phải bởi ban ngày nhìn thấy Bình Dã Bá gia sao?
Hứa An không kích động như Quách Đông, bởi hắn không phải người Yến.
Đối với người Yến mà nói, súng bái Bình Dã Bá là một điều tất nhiên.
Triều đình cần thiết nặn ra một vị anh hùng.
Mà bản thân Bình Dã Bá, thậm chí còn không cần cố tình tô son điểm phấn, bởi chiến tích và sự tích của hắn lấy ra, để người khác tô điểm và nhào nặn lên càng đem lại hiệu quả lớn hơn.
Dùng cách nói của Mạnh Thọ, đây chính là thủ pháp tăng màu.
Hứa An không thích người Yến, bởi ở Dĩnh Đô, người Yến vẫn luôn cho rằng bản thân là thượng nhân.
Thương nhân người Yến, quân sĩ người Yến, quan người Yến, thậm chí là những người dân từ Yến địa di chuyển tới đây đóng quân và khai hoang, ánh mắt của bọn họ đều mang theo loại cao ngạo.
Cha nuôi có một lần uống say rượu, hắn từng mắng, mắng lũ người Yến này nhìn bon họ như nhìn đám người hạ đẳng.
Sau đó, cha nuôi lại khóc, khóc lóc nói nếu lúc trước không có người Yến tới đây, những người Tấn như bọn họ có lẽ không còn cơ hội làm người.
Sau khi tỉnh rượu, cha nuôi hắn lại nói, thế đạo này chính là vậy, nắm tay ai lớn người ấy có quyền.
Người ta đến địa giới chúng ta, người ta chính là thượng nhân.
Từ xưa đến nay, chưa chắc nghe được chuyện bá tánh một quốc gia bình thường đối mặt với một quốc gia mạnh hơn, lại khom lưng uốn gối, tự cho rằng bản thân là hạ đẳng, nếu thật sự như vậy, mới xem như là trò cười lớn nhất thiên hạ.
Cha nuôi nói rất nhiều lời, Hứa An đều nghe không hiểu, nhưng có một chút hắn có thể lý giải, hắn cũng không cảm thấy người Yến kiêu căng ngạo mạn có cái gì không đúng, giống như sau khi cha nuôi đánh thắng vài lần, bộ dáng giống như xem thường mấy tên lực phu khác, cái này theo lý thường sẽ như vậy.
Nhưng sùng bái hay không sùng bái thế nào, sau khi biết hắn được phân dưới trướng vị Bình Dã Bá này, hắn vẫn rất thỏa mãn.
Từ Dĩnh Đô tụ tập đến đây, chính hắn mắt thấy tai nghe, lại qua lời Quách Đông kể từ Cổ huyện Yến Quốc mãi cho đến nơi này, Hứa An rõ ràng thức ăn chỗ nào là ngon nhất.
Lúc trước Hứa An còn nghi hoặc, tại sao đám người hắn tiến đến nơi này lại không hề vận chuyển lương thảo.
Hiện tại, hắn hiểu rồi, bởi lương thực sẽ từ Tuyết Hải Quan vận chuyển lại đây.
Hứa An không thể không nghĩ đến cha nuôi hắn, cha nuối từng nói lực phu nhà mình đều bị một vị quan trên quản lý.
Vị quan kia có thể nói cực kỳ giàu có, người ta coi thường tiền hiếu kính của nhà hắn, bởi chẳng sợ nhà hắn không biếu xén gì, người ta vẫn giàu, bản thân nhà hắn vẫn duy trì được chỗ đứng trên đất Dĩnh Đô này là được rồi.
Có lẽ, Bình Dã Bá gia, cũng cực kỳ giàu có đi.
Binh mã nhà khác đều dựa vào dân phu vận chuyển lương thực tới đây, hắn đánh giặc đều tự mang.
Một điểm khác nữa mà Hứa An biết, đó chính là bản lĩnh đánh giặc của Bình Dã Bá gia, không một binh một tốt nào không thích đi theo tướng lĩnh đánh thắng trận, phụ binh và dân phu cũng không ngoại lệ.
Đêm này, Hứa An ngủ ngon rồi.
Mà Quách Đông vẫn mất ngủ.
Hôm sau, tiếng trống vang lên.
Hứa An lập tức đứng dậy, đồng thời gọi Quách Đông bên người thức dậy.
Hai người lập tức mặc áo giáp da, lấy binh khí, nhanh chóng lao ra lều trại đi tập kết.
Bọn họ đã không còn là dân phu, mà là phụ binh, phụ binh chính thức, không cần đi làm việc nữa, chỉ cần chuẩn bị đi liều mạng.
Có năm người tập kết chậm.
Bọn họ bị giáo úy người Yến sai người bắt lại, phạt mỗi người năm roi, răn đe cảnh cáo.
Ngay sau đó, chính là thao luyện.
Đội ngũ bắt đầu được rèn luyện.
Đội ngũ phụ binh vừa mới được thành lập này, trên phương diện kỷ luật không được nghiêm minh như quân chính quy.
Quách Đông một bên chạy vội một bên không nhịn được hỏi Hứa An bên người, nói:
-Ngựa đâu? Ngựa đâu?
Yến Quốc vốn nuôi ngựa, Tấn Quốc kỳ thật cũng gần như vậy, rốt cuộc trước khi dã nhân loạn, cánh đồng tuyết chẳng khác nào hậu hoa viên của người Tấn, ngựa nơi đó sẽ không ngừng vận chuyển về Tấn địa, kỵ sĩ Tam Tấn mới có vốn liếng cạnh tranh với Thiết kỵ Đại Yến.
Khi nhóm người Quách Đông này từ Cổ huyện đi ra, kỳ thật cũng mang theo ngựa, tuy rằng ngựa thồ chiếm đa số, nhưng cũng ngựa có thể dắt lên chiến trường, dọc đường những con ngựa này đều được che chở tỉ mỉ.
Khi yêu cần cần dùng, người trẻ tuổi Cổ huyện sẽ được trao tặng những con ngựa khỏe nhất nhanh nhất.
Yến địa từ trước đến nay có truyền thống tự chuẩn bị ngựa xuất chinh, một ít địa phương, thậm chí một ít thôn trấn đều huy động tài lực cung cấp cho thanh tráng nhà mình chiến mã tốt nhất và giáp trụ tốt nhất, để bọn họ lên chiến trường gặt hái quân công.
Chờ sau khi chiến sự kết thúc, bọn họ sẽ quay về quê nhà hồi báo.
Ngày hôm qua, sau khi nhìn thấy Bình Dã Bá gia, Quách Đông kích động đến mãi đến khi nửa đêm mới ngủ, hắn vẫn khao khát hình ảnh bản thân cưỡi chiến mã đi theo Bình Dã Bá chiến đấu.
Kết quả...
Ngựa đâu?
Ngựa ta đâu?
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...